Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mỗi khi tôi nhắm mắt lại và nghĩ đến cậuTôi thấy tấm lưng ấy, bờ vai ấy mang trên mình một cây đàn guitarVới sự bồi hồi, cổ họng nghẹn ngàoTôi còn nhiều điều chưa nói với cậuTag: đời thường, thời học sinh, chia li, teenfic, reader insert, reader không rõ giới tính, hối hận (chắc vậy), đố mọi người nhân vật cậu bạn là dựa trên ai :)…
Trước khi bước vào ngôi trường danh giá ấy, Lâm Vãn Ý đã từng có một lần gặp gỡ với một người - một ký ức mà chính cô cũng không quá để tâm, nhưng lại khắc sâu trong lòng một người khác.Đó là vào một buổi chiều mưa. Trên đường về, cô bắt gặp một chàng trai ngồi một mình dưới mái hiên, bị ướt mưa, ánh mắt lạnh lẽo và xa cách. Cô không biết cậu là ai, chỉ đơn giản đưa cho cậu chiếc ô duy nhất mình có.Không đợi câu trả lời, cô rời đi. Với cô, đó chỉ là một hành động nhỏ, thậm chí sau này cũng quên mất. Nhưng với Giang Dịch - người khi ấy đang ở trong giai đoạn áp lực nặng nề từ gia đình, gần như mất phương hướng - thì khoảnh khắc đó lại trở thành điểm sáng hiếm hoi.Từ ngày hôm đó, cậu bắt đầu để ý, âm thầm tìm kiếm cô gái đã đưa ô cho mình, nhưng không có kết quả.Cho đến khi năm học mới bắt đầu.Trong lớp học mới, khi nữ chính bước vào với danh nghĩa "học sinh đặc cách", Giang Dịch đã nhận ra cô gần như ngay lập tức - dù cô không còn nhớ cậu. Chính vì vậy, ngay từ đầu, ánh mắt của cậu dành cho cô đã khác với tất cả mọi người.Việc được xếp ngồi cùng bàn hoàn toàn là ngẫu nhiên.Ban đầu, cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng quen thuộc. Không phải vì không quan tâm, mà vì không biết cách tiếp cận. Người từng quen sống trong sự kiểm soát và khoảng cách, lần đầu tiên muốn lại gần một người khác, lại trở nên lúng túng theo cách rất riêng.Những lần cạnh tranh điểm số, những ánh nhìn tưởng như thờ ơ, thực chất đều là cách cậu dõi theo cô. Khi thấy cô cố gắng đến kiệt sức vì học…
Giang Trừng ngồi bên hồ, cau mày băng bó vết thương trên cánh tay.Lâm Dao vội chạy tới, đưa cho hắn một bình thuốc mỡ:"Để ta xem. Huynh mà tự làm, mười vết thương thì mười một thành sẹo."Giang Trừng hừ lạnh: "Không cần."Ngụy Vô Tiện từ sau lưng ló đầu vào, cười to:"Trừng muội ngại đau đó! Dao tử mau giúp hắn đi, kẻo lát lại mếu cho xem!"Giang Trừng đỏ mặt: "Ngụy Vô Tiện! Ngươi muốn chết!"Lâm Dao vừa đè tay Trừng vừa cười:"Thôi thôi, đừng động. Nếu huynh không muốn ta bôi thuốc thì để ta... bôi thêm rượu cay vào vết thương nhé?""Đừng có mà bậy!" Trừng trừng mắt, nhưng cuối cùng vẫn để mặc Lâm Dao băng bó cẩn thận.Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dao khẽ cong môi - đây mới là Giang Trừng thật sự: ngoài cứng trong mềm, một huynh đệ mà hắn nguyện đi cùng đến cuối con đường.…
Ở một game nhập vai MMORPG tên "Vân Mộng Hồi Ức" server Hoàng Đạo có một giai thoại thế này:Thấy "Hoa Đông" chớ yêu đương.Thấy "Hải Đường Lưu" chớ cãi bướng.Bạn hỏi vì sao lại có hai câu nói này ư? Hô hô lý do rất đơn giản, vì dính vào hai cái hội đó chỉ có nước tẩu hoả nhập ma một đi khỏi về!Sâu xa hơn là vì...Hoa Đông là hội toàn trai tài gái sắc nhưng chủ yếu là trai giả gái, gái giả trai 70% là nhân yêu!Hải Đường Lưu lại là lũ không có khùng nhất chỉ có khùng hơn, võ mồn thâm độc cực kì!Thành ra với hai sự tồn tại khổng lồ đó mà sever lúc nào cũng trong tình trạng gà bay chó sủa, mỗi ngày một niềm vui.Hoa Đông: Nhân yêu cũng cần có nhân quyền à nha~Hải Đường Lưu: Xàm ***, hội tụi này toàn bé ngoan không nhé! Kênh thế giới: Giờ bọn tôi bỏ game có còn kịp không? "Giờ Tôi Bỏ Game Còn Kịp Không?" Đơn giản là câu chuyện của họ, của hai bang hội gây thị phi trong game mãi.…
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI TOMAHI_______"Thả thính" :Thế giới nơi Iijanzhi Mahi cùng những người bạn của cậu đang sinh sống tưởng chừng bình lặng nhưng lại che giấu vô số những bí mật không tên, tồn tại giữa những kẽ hở không ai để ý tới.Như Serdiezh - một cái tên chỉ xuất hiện trong những văn bản cổ đại đã mục nát theo thời gian. Một chiều không gian song song, chồng lớp lên hiện thực, được mô tả bằng ngôn ngữ đã thất truyền, nơi mọi thứ đều vận hành theo những quy tắc riêng biệt.Serdiezh là gì? Là nơi thời gian trôi ngược? Là vết gãy trong ký ức nhân loại? Hay là chiếc bóng phản chiếu tất cả những gì con người cố chôn giấu?Vậy thì chỉ có thể theo chân Mahi._______Lưu ý :- Tất cả đều là giả tưởng.- Đừng tin hoàn toàn vào phần "thả thính".- Miêu tả cảnh bảo lực khá nhiều.- Sử dụng khá nhiều đoạn hội thoại, chỉ bớt đi khi thằng Mahi aka Lý ú than phiền.Chúc thưởng thức vui vẻ!…
Chắc hẳn ai trong chúng ta đều muốn bản thân được tác động bởi một môi trường sống tích cực và thư giãn mỗi ngày. Nhưng để tạo ra được một không gian sống bình yên và kết nối được cảm xúc là một việc khó. Vậy làm sao để có một không gian sống nuôi dưỡng cảm xúc? Hãy cùng Acomhomes viết lại câu chuyện về không gian sống mơ ước của bạn!…
OAN GIA NGÕ HẸPChúng tôi là thanh mai trúc mã từ hồi nhỏ, lại còn được gia đình hai bên hứa hôn từ sớm.Nhưng trớ trêu thay, tính cách của hai đứa tôi lại hoàn toàn trái ngược nhau. Mỗi khi gặp mặt là y như rằng trời đất rung chuyển, cãi nhau nảy lửa không ai nhường ai!Ấy vậy mà, năm tháng trôi qua, chẳng biết từ lúc nào những trận cãi vã lại biến thành... nhịp đập của con tim.Liệu hai kẻ dính nhau như sam nhưng mở miệng ra là "khẩu chiến" này sẽ thừa nhận tình cảm của mình như thế nào đây?…
Tác giả: Ái Hòa Mỹ Thức (爱和美式)Năm 31 tuổi, Lục Xuyên chết trong một vụ tai nạn xe hơi.Trước khi chết, anh vẫn còn tự hỏi, mấy năm mình liều mạng đóng giả làm phú nhị đại rốt cuộc là vì cái gì.Mở mắt ra lần nữa, anh đã quay về năm mười tám tuổi, trước khi mọi chuyện bắt đầu.Kiếp này, anh không bước chân vào những quán rượu ồn ào đó nữa.Anh mua một chiếc xe rất yên tĩnh, một căn nhà rất yên tĩnh, rồi bắt đầu học cách sống một cuộc đời rất yên tĩnh.Anh tưởng rằng như vậy có thể rũ bỏ cái bóng của quá khứ.Nhưng nào ngờ, khi một người thực sự bắt đầu sống nghiêm túc, bản thân anh, sẽ trở thành ánh sáng chói lọi nhất trong mắt người khác.…
^^ yo Trà Chanh xin hân hạnh gặp mọi người đây là bộ thứ hai về Country ,tuy không biết tui có hoàn được bộ này không vì bộ này hoàn toàn không có bản thảo mà là 100% dựa vào vừa viết vừa tưởng tượng, thôi kệ đi tới đâu hay tới đó ( ai biểu cái bệnh lười của tui bắt đầu nặng làm chi) :giới thiệu:đây là một thể loại truyện nhẹ nhàng đời thường ngọt sâu răng ( không chắc) có yếu tố xuyên sáchbề ngoài ôn nhu nhưng chiếm hữu công vs nóng tính dễ mềm lòng thụ ( 1vs1)Chủ công ( công sủng thụ) văn án Vietnam trong công việc là một người nghiêm túc và chính trực với mọi người thì ôn hòa, ấm áp điều này khiến những người lần đầu gặp sẽ sinh ra rất nhiều hảo cảm đối với Anh đáng tiếc cho tới nay anh đã 29 tuổi rồi nhưng lại vẫn còn độc thân dù cho có nhiều cô gái theo đuổi . chỉ duy nhất có người bạn thân của anh biết rằng tuy anh ôn hòa như vậy nhưng người có thể chinh chính ở trong lòng anh lại không mấy người Cuba : Xác định là đời này anh bạn của tôi ế một đời rồi China : .....( tui chết rồi) «Cp phụ» Russia vs america ( Ngôn) « đang theo đuổi » Venezuela vs Cuba ( Đam) « đang song đơn phương »Ussr vs Nazi (đam) « đã thành đôi »( văn Án còn nữa nhưng tui lười bởi vậy tới đây thui dù sao cũng chẳng mấy ai quan tâm cái phần giới thiệu này )…
Vậy yêu đơn phương là gì?___ Là ngốc không dám nói ra.• Tác giả: ok05ka12• Thể loại: hiện đại, đời thường, thanh xuân vườn trường, ngược trước sủng sau, đam mỹ, nhất thụ nhất công, văn chương, mỹ công và mỹ thụ, nhược thụ và nhượng công, cường công và cường thụ.• Nhân vật: Đều thuộc về Chiêm Tinh Học nhưng số phận của họ do tôi quyết định ಥ_ಥ⚠️ Truyện có thể có những ngôn từ thô tục, có thể có nội dụng nhạy cảm và bạo lực! Nếu ai không thích, xin hãy click-back!⚠️ Truyện sẽ có thiên vị (nhưng ít), không chiếm đất diễn của các sao khác.⚠️ Truyện có 6 cốt truyện, tương đương 6 couple. Vì mỗi chương có cốt truyện khác nhau nên sẽ không ăn khớp.…
Author: TheaPairing: Ngô Kiến Huy x Jun PhạmLần đầu tiên nhìn thấy Lê Thành Dương, Phạm Duy Thuận đã thầm cảm ơn số phận. Cuối cùng những tia nắng của mặt trời đã rủ lòng thương chiếu sáng tương lai nhuốm một màu đen kịt của mình. Bất chấp mặt trời nóng cháy đến thiêu đốt, cậu vẫn như thiêu thân lao đầu vào kết cục đã định. Bất chấp mặt trời đã có một cô gái khác ở cạnh, bất chấp đáy mắt người kia chưa từng phản chiếu hình dáng của cậu. 7 năm quen biết, 7 năm nỗ lực cố gắng chiếm lấy dù chỉ là một chút tình cảm của Lê Thành Dương. Cho đến khi người hắn yêu tỉnh lại, Phạm Duy Thuận mới nhận ra một điều. Cậu mãi mãi chỉ là cái bóng, chỉ là người đến sau, chỉ là kẻ thay thế cho cô gái kia.Ánh nắng vàng rực trong lòng cậu bấy lâu nay đã dần dần nhạt màu. Rốt cuộc, lừa mình dối người, sống trong mơ mơ hồ hồ suốt bao năm qua cũng nên chấm dứt rồi. Vốn dĩ, đồ giả dùng nhiều năm, dẫu cậu đã nâng niu trân trọng biết bao, vẫn chẳng thể biến thành đồ thật. Vậy mà, khi cậu thật lòng tác thành cho Lê Thành Dương và cô gái kia, hắn lại vứt bỏ cả tôn nghiêm, quỳ xuống chỉ xin đổi lại một ánh nhìn từ cậu. Lê Thành Dương top, Phạm Duy Thuận bot, OOC . Nhân vật không liên quan đến người thật. Note: Trước ngược thụ, sau ngược công, cả hai đều là thế thân. Công và thụ đều có mối tình đầu, công truy thê gian nan, khổ hạnh. Không nhân vật nào trong truyện hoàn mĩ.…
Kỵ sĩ - (Dị giới thánh kỵ sĩ) Bắt đầu liễu.Lâm phong cấu mãi du hí đầu khôi, kết quả xuyên qua tới dị giới, thành vì kỵ sĩ.Thôn trường: "Kỵ sĩ lâm phong, mười lăm cấp đích bạc quái vật bốn tí băng viên ma yếu tập kích chúng ta thôn trang liễu, xin, mời chửng cứu chúng ta ba."Kỵ sĩ lâm phong: "Hảo!""A! Ta mới 1 cấp, còn không có vũ khí."Thôn trường: "Nga, sát tiểu quái hội bạo vũ khí."Kỵ sĩ lâm phong: "Xá? Đây là dị giới chính, hay là du hí?"…
Nội dung: Viết về từng dòng cảm xúc của mình khi chuyển sang một ngôi trường mới, không có bạn, không có ai chơi cùng, thậm chí còn bị ghét. Sự thật phũ phàng khiến mình cảm thấy đau lòng và buồn khi nhớ về bạn thân tại ngôi trường cũ, bao khát khao hy vọng hứa với nhau để rồi vụt tắt như ngọn lửa bị một cơn gió nhẹ vô tình lướt qua. Dù cho ngọn lửa ấy có to lớn, cháy bỏng cỡ nào, cũng sẽ có người lạnh lùng, vô tình, té những gáo nước lạnh tạt vào chúng khiến chúng dập tắt hoàn toàn trước mặt mình. Chính mình và bạn mình đã tạo ra nó, vậy mà...cuộc sống đã tạt cho mình như những gáo nước lạnh đó.…
12 con người - 12 tính cách - 12 số phận. Câu chuyện có nội dung xoay quanh vòng xoáy định mệnh của 12 con người tài sắc vẹn toàn.Mọi chuyện tưởng chừng như êm ấm nhưng định mệnh lại không như vậy.Họ liên tục gặp những rắc rối. Luôn có tiếng cười, những giọt nước mắt.. và hạnh phúc vỡ oà mà họ chưa từng nghĩ tới.Những khó khăn hiểm trở trêu người. Những tình huống dở khóc dở cười. Những giọt nước mắt thật tâm nhất.Tất cả đều tạo nên những câu chuyện khác nhau. Cho đến khi có những người thốt ra lời yêu thương."Anh không ngờ mình lại yêu em đến vậy. Anh không ngờ mất em anh như mất tất cả. Và em nên nhớ em chỉ được ở bên cạnh anh thôi!". ×××| Vui lòng không copy hay mang truyện đi đâu khác khi chưa được sự cho phép của Author || Truyện chỉ đăng duy nhất trên wattpad của Tiêu Hoạ |…
Tác giả: Leisa VivianBút danh: #LeanThể loại: Tâm lý gia đình, đời thường.Mở màn:Tôi có thể kiềm chế cơn tức giận mà hòa nhã với người ngoài nhưng lại mặc kệ nó bùng phát để cha mẹ hứng chịu.Tôi có thể giấu đi nỗi đau không san sẻ với bạn bè nhưng lại trút hết nỗi uất ức lên đầu cha mẹ.Tôi có thể nhắm một mắt, mở một mắt cho lỗi lầm của người khác nhưng lại chẳng thể bao dung, tha thứ cho một phút lỡ lời của cha, một chút vô tình của mẹ.Ngày cha mẹ rời đi tôi mới phát hiện, hi vọng sống như ngọn lửa lay lắt của tôi bỗng vụt tắt, sinh mệnh cứ thế mà kết thúc. ---NẾU MUỐN CHUYỂN VER HAY REUP VUI LÒNG LIÊN HỆ VỚI TÁC GIẢ LEAN.…
Xuất thân giàu có chưa chắc hạnh phúc.Kế thừa sản nghiệp khổng lồ, được mọi người kính ngưỡng chưa chắc được bình yên.Sinh ra theo cách không bình thường chắc chắn không được an ổn.Vì vậy, phải đeo lên chiếc mặt nạ hòa nhã cho đến khi thực lực hùng hậu, không ai có thể sánh kịp thì mới có thể vứt bỏ được chiếc mặt nạ ấy.Đó mới là người của giới thượng lưu."Kẻ mạnh chưa chắc là kẻ thắng, người làm vua mới là kẻ mạnh.""Nếu người chậm chập không chịu tiến hoá thì cứ chấp nhận làm kẻ thua cuộc đi.""Bản chất con người trong giới hào môn này vô cùng thối tha, xịt nước hoa hàng hiệu vẫn nặng mùi.""Tao kiêu ngạo? Tao có tư cách để kiêu ngạo thì việc gì phải khiêm tốn.""Cái khái niệm quyết tâm chỉ đơn thuần là sự bướng bỉnh một cách ngu muội mà thôi.""Đời này không có bao dung, đời này chỉ có bung dao giết người.""Quỷ dữ không tồn tại, nhưng nếu có thì họ ở trong trái tim con người.""Giữa bao nhiêu người văn minh và hiểu biết, thì vẫn có bầy não ngắn và óc xoắn đến thảm thương.""Đã đắc tội với tôi, có sống cũng đừng mong yên ổn.""Đừng làm trò hề trước mặt tôi, một khi tôi đã cáu thì đổ máu tôi cũng chơi.""Lớn rồi, ném đá phải biết dấu tay, thủ đoạn hay thì cũng phải giả vờ làm người bị hại.""Lưỡi không xương nhưng lực sát thương là vô đối."Warning : _Đừng mang con mình đi đâu, hãy thương tác giả…
Cơn gió mang số hiệu 'tình yêu' thổi vào chiếc máy bay giấy mang số hiệu 'hạnh phúc' đến cánh đồng bồ công anh, mang đến cho thiếu niên mình yêu khoảnh khắc đẹp nhất của thanh xuân.Cơn gió mang số hiệu 'tình yêu' kéo mặt biển tạo nên con sóng lớn mang số hiệu 'nụ cười' đến bãi cát trắng tinh khôi cho thiếu niên đang chờ dưới ánh nắng mùa hạ.Cơn gió dịu nhẹ thổi những thiếu niên của thời thanh xuân rực rỡ đến với nhau. Cùng họ trải qua các khoảnh khắc đẹp đẽ cuộc đời, mang theo những tình bạn tình yêu ngây thơ. Mỉm cười chào đón họ đến với hai chữ 'thanh xuân' cùng với trái tim nhiệt huyết dành một phần cho người mình yêu mình thương. Nắm tay nhau cùng lời hứa sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp.Và... cũng chính gió... là khởi đầu của một chấp niệm to lớn không thể phai mờ dù là bao lâu. Một chấp niệm có thể bao phủ cả bầu trời hay lấp đầy cả đại dương.------------ note tác giả -------------⚠️ Lưu ý ⚠️Truyện có yếu tố tâm lý học đường, xung đột gia đình, tâm linh và một số chi tiết kinh dị máu me. Nội dung chỉ mang tính hư cấu, không khuyến khích hay cổ xúy các hành động tiêu cực. Nếu thấy không phù hợp, hãy dừng lại khi đọc.Cảm ơn bạn vì đã đọc…
" Anh ơi""Ơi?"" Mình qua đây đánh quái, hay mình qua đây oánh nhau ạ?"Người anh trai trầm lặng, suy nghĩ một chút."Mình qua để tập làm hề em ạ"Truyện kể về hai anh em sinh đôi làm nghề trừ yêu với đam mê diễn trò đóng vai làm gián điệp. Quá trình đánh quái và đánh người thật sự sẽ rất li kì và hấp dẫn, muốn biết diễn biến ra sao thì...VÀO TRUYỆN (không đọc chùa nhóe =)) iu iu)…