Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngày Đỗ Hạ Phương chuyển về Hà Nội học lớp 10 ở THPT Việt Đức, cô nghĩ thứ khó nhất chỉ là thích nghi với môi trường mới. Nhưng cô không ngờ, buổi sáng đi muộn hôm ấy lại khiến mình gặp Phạm Thiên Vũ - 11A1.Một ánh nhìn, một câu nói ngắn ngủi, và những ngày tháng ở Hà bắt đầu đổi khác.Giữa nhịp sống học đường quen thuộc, Phương dần chạm vào thứ cảm xúc rất lạ - thứ người ta gọi là rung động rât dịu dàng.…
1.Lần đầu tiên Quân Dao gặp Hạ Vũ là khi cậu đang dắt một bà cụ qua đường, thiếu niên mặc một chiếc áo phông trắng tinh, trông rất sạch sẽ.Lần thứ hai lại bắt gặp cậu đang cho đám mèo hoang ăn dưới tán cây, dáng vẻ dịu dàng, kiên nhẫn chờ chúng ăn xong mới rời đi. Lần thứ ba là trong buổi học đầu tiên của năm học mới, cậu nhẹ nhàng nói với cô "Để tớ giúp"Ba năm cấp ba, bí mật lớn nhất của Quân Dao chính là thầm thích Hạ Vũ. Ngoài mẹ cô ra, không một ai biết.Thiếu niên lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, ôn hoà lễ độ, tỏa sáng như ánh trăng. Còn cô, vĩnh viễn chỉ là một trong những ngôi sao nhạt nhòa bên cạnh cậu. 2.Hạ Vũ sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai lại dịu dàng ôn hòa. Ở trường Trung học Giang Thành, Hạ Vũ gần như là cái tên ai cũng biết đến. Thế nhưng, cậu luôn giữ khoảng cách với mọi người, không bao giờ quan tâm tới chuyện của người khác. Trong thế giới của cậu, Quân Dao chẳng qua cũng chỉ là một bạn học cùng lớp, không hơn không kém. Sau này, Hạ Vũ biết trong lòng Quân Dao có người cô từng thích thầm, là ánh trăng trong lòng cô, nhưng anh không ngờ người đó chính là anh. "Anh tựa như ánh trăng toả sáng khắp bầu trời đêm, khiến em lưu luyến mãi không quên"…
Cô nhớ ra rồi. Cô nhớ những lần cô khóc, được anh ôm vào lòng. Anh ôm cô nhưng là vừa ôm vừa vỗ về. Anh sẽ ôm cô vào lòng, lấy tay ôm trọn người cô. Có lúc, anh sẽ vừa ôm vừa xoa đầu cô. Anh bảo cứ khóc đi, anh che cho rồi. Anh dịu dàng lắm, chỉ cần đứng yên ôm cô như thế, lặng thinh đến khi cô nín thì thôi. Anh chẳng nói nhiều gì. Anh ôm thích lắm. Ấm ấm. Dịu dịu. Vững chãi và an toàn. Cô nhớ cái ôm ấy. Nhớ lúc nào gặp, cô cũng đòi "Ôm em", "Muốn ôm anh." Bây giờ cô nhớ ra rồi. Vòng tay anh không phải lành lạnh mà khô cứng như thế. Vòng tay anh mềm và thoải mái lắm. Không phải như thế. Anh làm sao có thể để cô khóc một mình ngay trước mắt, sao có thể để cô uống cả ly rượu đầy mà không giành lấy. Đó không phải là anh, đó chỉ là một người nhìn giống anh. Anh mà biết chắc đau lòng lắm. Cô có lỗi với anh rồi. Cô ngồi sụp xuống ôm đầu khóc. Mặc kệ người qua lại chỉ trỏ, cô cứ ngồi như thế.…
Nhỏ không biết tại sao trái tim mình lại chệch nhịp thế này...Là do câu nói: "Vì đó là em, tôi chấp nhận từ bỏ làm thợ săn, trở thành ma cà rồng... chỉ để được bên em mãi mãi".Hay do đôi bàn tay nhỏ bé đập tan mọi xiềng xích đau đớn, thân thể lạnh lẽo ôm ấp cứu nhỏ khỏi hàng ngàn ma cà rồng chỉ đang trực chờ xử tử nhỏ: "Chỉ cần có thể bảo vệ được nụ cười của chị, tôi sẵn sàng chống lại cả thế giới ma cà rồng, tính thêm luôn 7 tỉ người ngoài kia cũng chẳng sao".Hay là khuôn mặt dịu dàng như mọi truyện tình yêu khác của người nhỏ từng yêu suốt 30 năm, cũng là người chỉ xem nhỏ là một quân cờ không hơn: "Bằng tham vọng của mình, ta đã nuôi dưỡng một đóa hồng hoàn mĩ nhất để dùng nó giết chết kẻ thù của ta, nhưng biết làm thế nào khi ta đã bất cẩn yêu nó. Sai lầm lớn nhất trong 1500 năm cuộc đời ta là đã đẩy người con gái ta yêu vào vòng tay kẻ khác. Bây giờ, quyền lực lẫn sức mạnh, ta không cần nữa, ta đến đây chỉ để mang người ta yêu trở về và trở thành Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương"Và truyện này có thể hay không, là sự im lặng của kẻ cao ngạo ngồi trên ngôi cao ấy, chỉ hờ hững đưa ánh mắt xanh băng lãnh không chứa chất cảm xúc nhìn xuống thân thể nhỏ đang đau đớn rỉ máu trong sợi dây xích của tử thầnCả cuộc đời mình, ta luôn nghĩ mình không làm sai điều gì, nhưng có lẽ không phải vậy, bởi cái sai lớn nhất của ta chính là đã tồn tại trên thế gian này.Các người đã một mực xử tử ta thế nào, trên Quãng Trường Chết đòi đóng đinh thiêu sống ta ra sao? Tha? Các người còn có tư…
Học bá lạnh lùng, dịu dàng, có hơi phúc hắc công x hiền lành, đôi khi hơi ranh mãnh, đáng yêu, thích đọc sách thụ_______________[Biệt lai vô dạng]*Biệt lai vô dạng 别来无恙 [biéláiwúyàng] nghĩa gốc là "bạn vẫn khỏe từ khi chúng ta không gặp nhau chứ?", tuy nhiên thường được xem như một câu hỏi đại ý là "rất vui được gặp bạn" hoặc là "đã lâu không gặp"Ý chính là: "Lâu rồi không gặp, người vẫn khỏe chứ?"…