Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu vốn tựa mây bay,Mây cao xa quá tầm tay em cầm.Tình yêu vốn tựa hương trầm,Dẫu rằng dịu nhẹ, âm thầm vấn vương.Tình yêu vốn tựa đao thương,Chém vào chảy máu chẳng đường thoát ra.Yêu người, người có yêu ta ?Vấn vương mơ mộng chẳng qua tự tình.…
MâyMâyy☘️Tác giả: Pandari248Thể loại : Ngôn tình ,đô thị , truyện teenTruyện coverGiới thiệu :Anh là một người đàn ông hoàn hảo...Anh là một người anh tuấn cao ngạo...Anh là một thầy giáo...Anh luôn tài trí hơn người , ý thức uyên bác...Chỉ có điều hình như...EQ của anh không được khả quan thì phải...Lời nói và cử chỉ của anh chỉ có thể dùng 2 từ để diễn tả...Thế giới của anh u tối và lạnh lẽo...Anh chính là một bí mật to lớn...Những tỗn thương anh cất giấu không ai thấu hiểu...Trái tim của anh bị băng tuyết vùi dập...Đến một ngày người con gái đẹp nữ thần ấy xuất hiện...Cô mang tất cả sự ấm áp của mình để nung nóng chảy trái tim anh...Cô mang đến bóng đêm một mặt trời chói lọi...Cô từng bước từng bước mang bí mật của anh ra ánh sáng...Cô xoa dịu những vết thương trong anh ..Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào sâu lắng của một cô gái đơn thuần và anh thầy mỹ nam hắc ám của mình..…
Tên cv: Duy trì nữ xứng tôn nghiêmTác giả: Tích HòaEdit/beta: Lão TửuTình trạng: đang ra========Sau khi trọng sinh, Ôn Song Mộc phát hiện mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết vườn trường ngọt sủng, nơi mọi chàng trai đều hoàn hảo và say đắm nữ chính.Từ học bá lạnh lùng Tô Khởi Ngôn, bad boy hoàn lương Chu Úc, học trưởng dịu dàng Thẩm Chi Đình, đến chàng trai ánh dương Lưu Dĩ Hằng, tất cả đều xoay quanh nữ chính. Khi hệ thống "giới thiệu thế giới", Ôn Song Mộc mới nhận ra nữ chính không phải cô! Thực tế, cô chỉ là nữ phụ pháo hôi mờ nhạt, tồn tại để làm nền cho câu chuyện tình ngọt ngào kia.Không cam chịu số phận, lại được ban cho một hệ thống bàn tay vàng, Ôn Song Mộc quyết định viết lại kịch bản.Cô sẽ tạo ra một "người qua đường Giáp" - đẹp trai, thông minh, đầy khí chất - để đóng vai phản diện, quyến rũ nữ chính, phá tuyến tình cảm chính.Còn cô, thì sẽ đi trên con đường của nữ chính, khiến nữ chính thật sự... không còn đất diễn!----- CP 1-1…
Vài lời về câu chuyện kinh dị đầu tay... "Dịu dàng"... cái tên nói lên tất cả... Một câu chuyện lãng mạn, ra đời trong một chiều mưa lãng mạn và dịu dàng không kém, nhịp truyện chậm và dàn trải tựa tỉ tê... Lúc đầu, đây cũng chẳng muốn liệt "con mình" vào dạng horror, nhưng lướt dài dài cho đã con mắt thì chỉ thấy được random hay non-fiction nhưng suy nghĩ kĩ càng thì không đúng... Đành horror...Mấy dòng tâm sự ủy mị...Một tác giả dịu dàng...…
"Hoshimachi Suisei - Thần đồng âm nhạc" vốn đã là cái tên xuất hiện rất nhiều lần trên bảng quảng cáo và trên các đài truyền hình tivi. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng với giọng hát lắng đọng vào lòng người nghe, gương mặt thanh tao toát lên vẻ lạnh lùng cùng tài diễn xuất thu hút người xem, Hoshimachi Suisei đã trở thành một hiện tượng mạng nổi tiếng với những ca khúc phù hợp với cả giới trẻ cùng người trưởng thành. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy, mấy ai lại biết được nỗi đau thầm kín luôn được giấu sau gương mặt vô cảm kia? Dưới bộ áo đang mang là những vết thương từ bạo lực và xâm hại, cơ thể yếu ớt và nhỏ nhắn đó phải che đi tất cả dưới ánh hào quang. Tận cùng của sự tuyệt vọng, để rồi trở thành một "Kẻ sát nhân" thái nhân cách khi còn quá nhỏ. Cũng chẳng ai biết được, tại mảnh đất cằn cỗi trong trái tim, cũng có bóng dáng người con gái dịu hiền và dễ mến làm Suisei phải yếu mềm. Người bạn, mối tình đầu và là thế giới đối với Hoshimachi Suisei. "Giờ, khoác lên chiếc mặt nạ này, và tôi sẽ giúp cô trở lại với sự nổi tiếng. Hỡi diễn viên mặt nạ bí ẩn."Tất cả vì người con gái ấy, có quay lại địa ngục cô cùng màng. Tất cả vì người con gái ấy, có chết đi cô cũng màng. "Tôi cần cậu, Sakura Miko."_Source : https://twitter.com/chajo1225/status/1768955417802289642?t=srnwaC_GR_OSV7HXt4AFkA&s=19…
Nếu có ai đó hỏi tôi, theo đuổi thần tượng có ý nghĩa gì, tại sao lại yêu thích Dịch Dương Thiên Tỉ. Vậy tôi sẽ từ từ nói cho họ hiểu. Nếu như tôi không kể được, không phải là tôi không biết mà là do có quá nhiều điểm để yêu thích nên không biết bắt đầu từ đâu.Tôi yêu cậu ấy, bởi vì cậu ấy là Dịch Dương Thiên TỉTôi yêu giọng trầm ấm của cậu ấy khi hátYêu dáng vẻ khi nhảy toát ra đầy soái khíYêu ánh mắt diu dàng của cậu ấy dành cho Nam NamYêu tiếng cười lộ đồng điếu khi chơi đùa cùng với đồng độiYêu cái vẫy tay và cuối đầu của cậu ấy dành cho fansYêu sự lễ phép của cậu ấy dành cho tiền bốiYêu sự tinh nghịch của cậu ấy khi trêu chọc các fans trên weiboYêu vẻ trầm tĩnh và điềm đạm của cậu ấy khi viết thư phápYêu sự nghiêm túc và biết lắng nghe của cậu ấy khi làm việcYêu sự quan tâm thầm lặng của cậu ấy dành cho mọi người và đồng độiYêu vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm tràn đầy ấm áp của cậu ấyYêu sự bao dung và rộng lượng của cậu ấy đối với antifans và những lời bịa đặt giả dốiYêu sự nhẫn nhịn của cậu ấy để cố gắng thực hiện được ước mơ Yêu cách cậu ấy âm thầm rèn luyện bản thân để làm hài lòng fansYêu cách cậu ấy luôn thờ ơ với những lời khen và luôn tự tìm ra khuyết điểm của mình để hoàn thiện bản thân…
trong mắt mình hai bạn nhỏ luôn rõ lòng mình muốn gì, luôn lấy chân thành đối đãi với nhau nên mình tạo ra một câu chuyện rất chậm rãi, rât nhẹ nhàng về hai chú bé đáng iu nàyThể loại: điền văn, slice of life, chữa lành ----- ngoài ra sẽ có nhiều đoạn ngắn xem như ngoại truyện nha-----Tiểu Hâm ngồi bên cửa sổ, tay cầm quyển sách về chuyển động cơ thể trong múa, mắt lại dõi ra vườn sau - nơi MJQ đang tưới mấy khóm cúc dại và cây cỏ của anh.Hiên Hiên bưng ra một khay bánh, hí hửng chen vào giữa hai người:"Em quyết định rồi! Em sẽ mở lớp dạy 'hát cho cây nghe' ở quán này nha!"MJQ và Tiểu Hâm đồng thanh: "Đừng."Tiếng cười giòn tan vang lên giữa ánh chiều đầu thu.Không ai nói gì về việc tương lai ra sao. Chỉ là... họ vẫn ở đây - bên nhau - trong những khoảng khắc thường nhật như này…
Để cái tiêu đề thế cho vui thôi chứ thề đây là một câu chuyện tình yêu nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn =)))) mọi người phải tin mình nhé hihi Thể loại: tiểu thuyết nam nam (chắc có thể gọi là đam mỹ nhỉ?), giới nghệ sĩ, ABO (chỉ dùng để thúc đẩy tình yêu của nhân vật).Nhân vật chính: Xuân Minh x Khánh Vũ.Tóm tắt:Khánh Vũ của 7 năm trước chẳng bao giờ tin vào cái thứ gọi là định mệnh.Khánh Vũ của 7 năm sau: "Cảm ơn định mệnh đã đưa tôi và anh ấy đến buổi casting ngày đó, cảm ơn định mệnh đã buộc gene của chúng tôi lại với nhau, cảm ơn vì đã cho tôi gặp được anh ấy. Minh, em yêu anh."Người đàn ông ôm cậu trai trẻ mắt ngấn nước vào trong lồng ngực, khẽ nghiêng đầu thì thầm vào đôi tai đang hây hây đỏ: "Anh cũng yêu em." Chẳng cần phải cho cả thế giới nghe, tình yêu của anh chỉ mình em biết là đủ.Mùa hè năm 21xx, anh và em tình cờ gặp nhau, chẳng ai có thể ngờ được chúng ta có thể nắm tay nhau đi đến lúc này, và sẽ tiếp tục đi cạnh nhau đến mãi mãi về sau. Lời của tác giả: Viết câu chuyện này là để thỏa mãn một số tưởng tượng của mình, hơn hết là mình muốn thể hiện niềm tin của minh vào tình yêu. Dù có đi xa đến đâu hay trải qua nhiều khó khăn đến thế nào thì cuối cùng mảnh ghép thuộc về bạn cũng sẽ xuất hiện, những chuyện gặp phải trên đường, tất cả chỉ vì để gặp được người ấy. Bối cảnh rồi thiết lập tất cả đều là hư cấu nhưng một số có lấy cảm hứng từ đời thật. Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ ngọt ngào dịu dàng của hai con người sinh ra đã dành cho nhau.…
Ma cà rồng - một sinh vật huyền bí, hấp dẫn con người vào bẫy bằng vẻ đẹp khôn xiết của chúng.Khi bạn là ma cà rồng, sinh mệnh của bạn hầu như không có hồi kết.Caius đã sống quá lâu, lâu đến nỗi không còn thú vui gì ngoại trừ việc giết người.Ông trời ban cho anh khả năng lừa dối người khác, đồng thời cũng lấy đi màu sắc của cuộc đời anh.Bất hạnh thay, claire là màu sắc duy nhất mà anh thấy.Mà Caius, sẽ không cho phép màu sắc duy nhất trong đời rời bỏ mình. Dù claire có là con người đi chăng nữa.Vào lần gặp đầu tiên, Caius rơi vào lưới tình của claire.Tình yêu của ma cà rồng sẽ trường tồn theo thời gian.Tình yêu của Caius không dịu dàng như nước, cũng không sáng lạn như ánh mặt trời. Tình yêu của anh u ám như chính bản thân anh vậy.Vì claire, Caius phá vỡ mọi nguyên tắc. Vì claire, Caius có thể làm mọi thứ.Caius say đắm Claire đến điên dại. Đối với anh, cô là người con gái trên cả hoàn mỹ.Claire e sợ Caius, không muốn dính dáng đến anh, thậm chí chấp nhận buông bỏ.Giũa hai người họ, là viên mãn hay tang thương, là yêu thương vạn kiếp hay phẫn hận cửu trường......…
Câu chuyện là những nỗi đau đan xen, cuộc gặp sỡ của những trái tim xướt xát sau những va đập với cuộc đời:Là Linh...cô gái với những vệt xước dài vẫn ủ ấp trong tim... Mất mát ở chính nơi bình yên nhất, chính giây phút hạnh phúc nhất... Mọi yêu thương tan đi trong chốc lát…giãy giụi. quằn quại và ám ảnh suốt 3 năm...Gặp Vũ, chàng trai có đôi mắt, nụ cười thật giống anh... Tim Linh bừng dậy, gào thét ... đối mặt hay trốn chạy? Linh chọn cách thứ 2. Là Vũ... có thể anh đẹp trai, có thể anh địa vị nhưng đó không phải điều tôi khai thác... Anh lạnh lùng... bất cần... và tuyên chiến với tinh yêu... anh làm tổn thương tất cả những cô gái ba anh yêu quý... anh tàn nhẫn với những tình yêu chớp nhoáng...Nhưng ẩn trong vẻ bề ngoài ấy là trái tim nham nhở, quặn đắng nỗi đau,là sự kết tội với thứ tình yêu thực sự mà ba anh tôn thờ,...Gặp Linh, Vũ bắt gặp những cơn gió dịu mát.... cứ bất giác muốn bảo vệ cô, muốn che chở, không rõ lí do... Trớ trêu thay, cô lại là 1 trong những người con gái ba anh rất yêu quý.....Lẽ dĩ nhiên là mục tiêu tiếp theo của anh..... Vũ đau đớn, băn khoăn giữa những sự lựa chọn... để rồi chọn giải pháp chạy trốn...Trên cùng bước đường chạy tốn khỏi lốc xoáy của tình yêu ấy, liệu họ có gặp nhau. Những vết xước chạm vào nhau, vừa vặn, lành lăn hay thêm chằng chéo, buốt lạnh...Và những sự thật khốc liệt phía sau, quá khứ không ngủ yên, tình yêu không trọn vẹn... Những bất hạnh trong tình yêu... Đâu mới là giới hạn?…
Tên truyện: Sau khi sống lại tôi trở thành Omega thiên mệnh của chú của tra công.Tác giả: Hắc Miêu Bạch Miệt TửNgười dịch: Gió Bắc nhỏ.Nguồn: ShubaowSố chương: 94 chính văn + n phiên ngoại.Bản dịch phi lợi nhuận, không có sự đồng ý của tác giả.Lưu ý:1/ Thể loại truyện là ABO.2/ Tiểu thụ là Beta nhưng sau khi trọng sinh thì trở thành Omega.3/ Hỏa táng tràng.4/ Đối côngDịu dàng cá mặn nhân thê thụ x biệt nữu hung ác nham hiểm điên khùng độc chiếm dục bá đạo công.(Tuy thuộc tính như này nhưng thực chất lại là hai kẻ ngốc nghếch trong tình yêu).#PS: tui chỉ lưu để đọc, nếu editor yêu cầu tui sẽ gỡ…
Tên: Mèo con, em chạy không thoátTác giả: Triệu Tử MaoThể loại: ấm áp văn, nam cường nữ cường, fantancy, huyễn huyễn, có chút khuynh hướng bạo lựcVăn án: Đã từng hết thảy hạnh phúc đột nhiên biến mất, đã từng yêu thương chính mình gia đình đột nhiên tan nát, đã từng ảo tưởng yên bình đột nhiên vỡ vụn, đã từng tất cả, trong một đêm, hoá thành hư không.Các người phụ ta, tốt, vậy đừng trách ta độc ác. Hôm nay ta, Gia Lạc, đưa các ngươi từ thiên đàng đánh xuống địa ngục, ừm, đem các người vĩnh viễn phải "SỐNG".. Cô gái xinh đẹp kia vốn nên vô tư, hiện tại tràn ngập bóng tối, nụ cười của cô dịu dàng nhưng ánh mắt cô lại đen như tuyền, im lặng đến đáng sợ. Nhưng như vậy thì sao? Hắn nguyện ý dùng tất cả của mình yêu tất cả của cô ấy. Hắn, Hứa Vãn, cả đời này liền cùng Lạc Lạc của hắn làm chuyện ác. Chỉ cần cô ấy còn bên cạnh hắn, cả thế giới đều chết hết lại có chuyện gì sao?…
Một bộ truyện mình muốn làm chỉ vì muốn làm gì đó để hợp với cái hình đại diện mà mình chọn. Phong cách tổng tài và thư ký của tổng tài á. Mà nó cũng ko hẳn theo phong cách đó đâu, chỉ là chả hiểu sao mình thấy ảnh đó nó hợp với fic thôi à. Vốn định đợi Riki về mới up, come back cho thiệt là hoành tráng nhưng thôi, mình tìm đc 1 bộ khác làm bạch nguyệt quang rồi. Nên post thôi, 1 câu chuyện nhiều những cái tag hơi nhạy cảm. NTR, rape. . . Nhưng cũng là 1 câu chuyện dịu dàng hơn bao giờ hết. Hi vọng mọi người thích nó 💜…
Ánh nắng buông xuống, trải dài thành những vệt vàng mỏng như một dải lụa óng ả trên nền sân trường. Gió lùa qua, mang theo cái se se lạnh đầu mùa, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, khiến tôi có cảm giác cay cay.Lúc này tôi tự hỏi rằng vì sao mặt trời lại ấm áp hơn đến thế?Nam đứng bên cạnh tôi. Đôi mắt nhìn không giấu được sự lo lắng. Giọng nó hạ thấp, không còn cái ngang ngược thường ngày.- Mày khóc à? Mắt đỏ cả rồi.Tôi lắc đầu: - Khóc đâu mà khóc. Có tí nước mắt nào đâu. Nhưng cổ họng từ bao giờ bỗng nghẹn lại. Tôi cố trấn an bản thân phải bình tĩnh, liền quay mặt nhìn về phía cổng trường.- Tại mày cả đấy.Giọng tôi run lên.- Tao đã nói đó là việc của tao thì để tao tự giải quyết. Mày không nghe, giờ thì cho chừa.Nhật Nam im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài.- Cho tao xin lỗi... Sau đó nó liền khoác vai tôi:- Trời bắt đầu lạnh rồi, về thôi Hân.Tôi đẩy cánh tay nó ra:- Mày quên là bọn mình đang bị phạt thế này hay sao mà đòi về.Nam nhìn tôi, ánh nắng từ xa bỗng phản chiếu trong mắt nó, khiến ánh nhìn ấy trở nên dịu dàng hơn. - Về phía tao được không?---P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên văn chương đang còn lủng củng, xây dựng tình tiết chưa được tốt, còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Mong nhận góp ý của các bạn ạ!Thank you so much!𓂃˖˳·˖ ִֶָ ⋆🌷͙⋆ ִֶָ˖·˳˖𓂃 ִֶָ- 11 / 03 / 2025 -Bìa: Pinterest.Typo: Mẻ.…
• Tên truyện: Vừa Vặn (Hoặc: Đúng Lúc)• Tác giả: Lục Thành• Trạng thái: Tiểu thuyết xuất bản - Đã hoàn thành - 90 nghìn chữ• Thể loại: Ngôn tình, Ngôn tình hiện đại✔️ Đã mua RAW ủng hộ tác giả♡ Giới thiệu nội dungNhân vật chính: Biên tập viên sách trầm tĩnh Thẩm Ngư vs Luật sư cộng sự lịch lãm, dịu dàng Trì Triệt.Các từ khóa: Ngôn tình hiện đại, yêu từ cái nhìn đầu tiên, đô thị, ngọt sủng, ấm áp, nam nữ trưởng thành, dịu dàng, luật sư.Một trò chơi nhỏ: Mỗi người nói một câu tình thoại.Thẩm Ngư: "Trong mắt anh có những vì sao."Trì Triệt: "Vậy sao? Nhưng trong mắt anh chỉ có em."…
Năm cấp ba, Thanh Diệp thầm yêu Tử An - chàng trai nổi bật, học giỏi và được mọi người yêu mến. Sự quan tâm và dịu dàng của Tử An khiến Thanh Diệp cứ ngỡ Tử An cũng thích mình.Thế nhưng, ngày Tử An công khai bạn gái trên diễn đàn trường cô đã nhận bản thân mình ảo mộng như thế nào Thanh Diệp đã dùng quãng thời gian sau này để quên đi cậu.Nhưng cuộc đời lại quá tàn nhẫn khi Thanh Diệp mắc bệnh ung thư máu. Trong những lúc cô chống chọi với bệnh tật Trạch Nhiên luôn âm thầm ở bên cạnh, dịu dàng an ủi và chăm sóc cô. Khi nhận được thiệp cưới của Tử An, Thanh Diệp đã đến chúc phúc cho người mà cô đã dành cả thanh xuân để yêu. Ít lâu sau, cô qua đời ở tuổi hai mươi bốn. Trước lúc nhắm mắt, Thanh Diệp nói với Trạch Nhiên rằng nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ trả món nợ ân tình này cho cậu.…
Trong ánh đèn vàng dịu của cửa hàng tiện lợi 24h nơi góc phố yên tĩnh, Kim Taerae - cậu sinh viên năm nhất với mái tóc nâu hạt dẻ rối nhẹ - lần đầu bước vào ca làm đêm cùng một người lạ mang mái tóc hồng nhạt và nụ cười dịu dàng như gió xuân, để rồi chỉ trong khoảnh khắc chạm mắt đầu tiên, cậu biết trái tim mình đã lỡ một nhịp vì chàng trai tên là Koo Bonhyuk.Taehyuk - Hwabin - Seoplew…
Han Youngeun chưa từng nghĩ rằng một cuộc gọi trêu ghẹo vào nửa đêm lại có thể cuốn hai con người xa lạ vào vòng xoáy của những rung động đầu đời vừa trong trẻo, vừa ngây ngô, vừa khiến người ta vương vấn mãi không thôi. Họ chạm mặt nhau như một định mệnh rồi trở thành bạn cùng bàn, thành thầy trò bất đắc dĩ, thành kẻ vụng về không dám thừa nhận tình cảm. Liệu rằng, những xúc cảm non nớt có thể vượt qua thử thách của thời gian và hiện thực khắc nghiệt khi Jaemin, người em thầm mến, không là một thiếu niên điển hình. Cậu có nụ cười dịu dàng nhưng đôi mắt lại chất chứa những nỗi buồn, những vết sẹo từ tuổi thơ vụn vỡ không dễ nguôi ngoai ép một đứa trẻ chưa thành niên phải lớn nhanh hơn số tuổi. Cuộc sống của cậu bận rộn đến mức không có thời gian để mơ mộng, vậy mà bằng cách nào đó, cậu lại trở thành cả bầu trời trong mắt Youngeun vào những ngày tháng cấp ba trôi qua theo dòng thời gian tuyến tính đầy vội vã của Seoul hoa lệ. Nhưng thanh xuân như một chuyến tàu, dù muốn hay không, cũng đến lúc phải rời ga. Youngeun đã dõi theo cậu không rời cho đến ga thứ 18, liệu cậu có một lần ngoái lại nhìn em hay đan tay em bước tới trạm kế tiếp?…