[201-400][Đam]Khí Thiếu Tu Tiên - Doãn Gia
Thể loại: Đam Mỹ, thế giới viễn tưởng, tu tiên, cơ giáp, thăng cấp, sảng văn, tinh tế, 1×1, HE…
Thể loại: Đam Mỹ, thế giới viễn tưởng, tu tiên, cơ giáp, thăng cấp, sảng văn, tinh tế, 1×1, HE…
Tên truyện: NHIỄM PHẢI PHEROMONE CỦA EMTác giả: Tất Hoàn NiệmChuyển ver- Chưa có sự đồng ý của tác giả - Giới thiệu: Tương lai giả tưởng, ABO, ngọt văn, vườn trường, cường x cường, băng sơn phúc hắc nam thần công (giá trị Alpha bùng nổ biến thành quỷ súc đế vương công) x thần đồng khoa học tự nhiên thâm nho thụ (trước Beta sau phân hoá thành Omega thụ), 1×1, HENhân vật chính: Điền Lôi x Tử DuEdit: lilyyy 'Tử Du là 1 Omega đang trong thời kỳ phân hóa. Một ngày, cậu gặp bạn cùng lớp Điền Lôi bị đại ca trường vây đánh trong một ngõ nhỏ vắng người. Nổi máu anh hùng nhưng lại sợ gặp rắc rối về sau, cậu nhanh trí ngụy trang xông ra cứu hắn, nhưng lại để hắn ngửi được mùi pheromone trên cơ thể mình.Sau sự việc này, Điền Lôi bước vào thời kỳ nhạy cảm, chỉ số Alpha bùng nổ, còn xuất hiện một loạt vấn đề về tâm lý. Kết quả, Tử Du phải vận dụng tất cả tư duy khoa học độc đáo cùng sự nhẫn nại cực lớn của mình để tháo gỡ khúc mắc tâm lý cho Điền Lôi, giúp hắn giữ được lý trí.Đây là một câu chuyện kể về cuộc sống bình thường đầy vui vẻ của những bạn trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường.…
Tất cả đều chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến đời thực. Vui lòng không mang ra ngoài khu vực an toàn của toi.La Dực x Bạch Mộng NghiênThiếu gia khờ khạo x Tiểu thư thiện lươngBối cảnh: Dân quốcGiới thiệu: Bạch Mộng Nghiên có định ước sẽ phải gả cho đại thiếu gia nhà họ La - gia đình giàu có bậc nhất ở Thượng Hải. Bạch Mộng Nghiên được đón về biệt phủ họ La, ở nơi này nàng tìm thấy một người với đôi mắt trong veo. Đôi lời tác giả: Lần đầu viết thể loại dân quốc nhưng vì quá yêu cái thiết lập nhân vật này nên mình vẫn cố chấp, nếu có sai sót hi vọng các bạn dịu dàng chỉ bảo và bỏ qua cho mình.…
Mỗi người đều từng có một mùa hè không giống những mùa hè khác.Nơi mà một ánh nhìn kéo dài hơn bình thường, một câu thơ vang lên trong im lặng, và một người lặng lẽ bước qua thanh xuân của mình... mà chẳng để lại lời hứa nào."Có một ngày nắng hạ" là hồi ức về chuyến xe cuối cùng của Danh, Quân và Lan - về cậu học trò mang trong tim thứ tình cảm chưa từng gọi thành tên, dành cho một cô gái dịu dàng, thích viết lách, yêu những bài thơ buồn... nhưng không tin vào tình yêu.Câu chuyện không có lời tỏ tình, không có những cái nắm tay, cũng chẳng có đoạn kết rực rỡ.Chỉ có những ngày nắng lặng, ánh tím hoàng hôn, và một lá thư bỏ lại - đủ khiến người ở lại nhớ mãi.Một thanh xuân không trọn vẹn. Nhưng không hề vô nghĩa."Có một ngày nắng hạ, tôi đã lặng lẽ thích một người - không ai báo trước, cũng chẳng ai dám giữ lại.Một tình cảm nhỏ thôi... nhưng cô đọng đến mức khiến tôi chẳng thể quên."…
Tác giả: Nuo.IX (Ft.Bánh Quy GL🍪)Thể loại: Girl love, thanh xuân vườn trường, hài hước, friend to lover, chậm nhiệt,...------------------------Thanh xuân, đôi khi chỉ là một ánh nhìn lặng lẽ và một câu nói chưa kịp thốt thành lời...Hai người, hai thế giới, chỉ cách nhau vài bàn học.Từng cái nhìn trộm, từng lần vô tình chạm mắt, từng chuyện nhỏ lặng thinh - rồi dần dần, có điều gì đó nghiêng về phía nhau.Không vội vã, không quá rõ ràng, nhưng cũng chẳng thể nào quay đi.Đây là câu chuyện của những ngày tới trường, của những buổi chiều tan học, của tiếng ve chen lẫn tiếng tim đập, của một bàn tay ấm, của một sự dịu dàng không gọi thành tên. Và thế là nắng nghiêng - như một lời hồi đáp nhẹ nhàng…
đây là những đoạn tản văn ngắn do chính tay mình viết, tổng hợp lại để up lên đây. Mong là mọi người sẽ thích.…
Những ngày tháng xưa cũ ấy, tớ chẳng bao giờ có thể quên được...Còn nhớ ngày nào, chúng mình cùng nhau nô đùa trên đồng cỏ rộng mênh mông bát ngát, từng làn gió vi vu thổi nhẹ nhàng, từng bông cúc dại trắng muốt khẽ dập dìu theo gió-Mùi hương nhàn nhạt của lúa mì hòa cùng với gió heo may quyến luyến lấy nơi khứu giác của tớ, mái tóc dài ánh lên những tia lấp lánh dưới ánh nắng vàng-Và...bóng lưng nhỏ nhắn mảnh khảnh của cậu khiến tớ nhớ mãi, nhớ mãi những ngày tháng xưa cũ ấy, khi ta còn thơ ngây, khi ta còn được ở bên cạnh nhau-Chúng ta đã từng có một thời niên thiếu rực rỡ đến vậy...Tớ sẽ mãi không bao giờ quên...…
Cảnh báo: Quan hệ giữa các nhân vật có yếu tố đặc biệt, không theo lẽ thường. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.Vầng hào quang của bầu trời đủ màu sắc đã lâu không xuất hiện, nay lại mơ hồ mang theo tất cả ký ức về thuở chôn vùi ngàn năm trước đến nơi này.Annaby mở rộng cánh cửa sổ của mình ra, hàng ngàn bông tuyết li ti lạnh buốt đáp lên người cô. Freya dạy rằng là một vị vua thì không được phép quay đầu lại, nhưng khi có ai bật thốt ra cái tên ấy cô đã lập tức xoay người.Vị vua của mặt trời nhưng lại không được mặt trời chiếu sáng đến toàn diện. Khi Annaby xoay lại, người đàn ông ấy đã ôm lấy cô, những lời dịu dàng luôn vang lên một cách thì thầm.Gabriel chói mắt và rực rỡ như mặt trời mọc từ ánh nắng ban mai, khoé mắt anh phủ nhẹ một lớp phấn mỏng đỏ tươi."Chào em yêu, lâu ngày không gặp lại em có nhớ anh không?"Đã có một cái tên có thể khiến Annaby dễ dàng nở nụ cười mà cũng dễ dàng bật khóc.…
MÔI EM THẬT NGỌT Tác giả: Đổng ThấtThể loại: thanh mai trúc mã , ngọt văn , thanh xuân vườn trường , tình yêu duy nhấtEdit: Kyo, Hạc Dẻ Beta: Doãn Uyển Du Des: Doãn Uyển Du (UDu)--Văn án 1 :Trước khi gặp Khương Ức , hồ sơ cá nhân của Giang Cảnh Dương là như vầy:Giới tính: NamYêu thích: Nữ Sau khi gặp Khương Ức , là như vầy...Giới tính: NamYêu thích: Khương ỨcVăn án 2 : Giang Cảnh Dương ở Nhất Trung có tiếng là tiểu bá vương, tính khí khó đỡ , thích đi quán bar.Mỗi ngày, dàng ghế lô trong quán bar, Giang Cảnh Dương cùng đám huynh đệ đùa vui, cửa bị đẩy ra, ngoài cửa tiến vào là một nữ sinh, trừng mắt nhìn họ, lôi kéo ống tay áo Giang Cảnh Dương, dịu dàng nói : "Về nhà thôi."Tất cả mọi người đều chờ Giang Cảnh Dương phủi tay, Giang Cảnh Dương ở trước mặt mọi người, cử chỉ ôn nhu sờ đầu cô, ngữ điệu nhu tình như nước: "Được " Sau đó xoay người nói với những người ở đây một tiếng "Về nhà bồi cô nương này ngủ đây, không chơi nữa " rồi bước đi . .Mọi người: "..."---* dịu ngoan ngoan ngoãn nữ sinh VS cải tà quy chính đại ma vương ** Chuyện xưa được kể từ lúc mặc đồng phục cho tới lúc mặc áo cưới *…
"Nắng xuân thêm dịu êmVà rồi phố mưa anh hẹn emLướt qua nơi từng quenTựa như giấc mơ không thể quên" - 1000 Ánh Mắt -…
Hana mơ về những hạt bông tuyết trên nền đen. Thật dịu dàng như chốn yên bình của cô.…
Giới thiệu: Sinh ra giữa thời đại tăm tối nhất của giới phù thủy, Moonie Lioraeth Rosier và Kaelen Vaerion Rosier là cặp song sinh huyền thoại của dòng tộc Rosier cổ xưa - nơi máu thuần chảy như lời nguyền thiêng liêng.Em - Ánh trăng lạnh lùng, kiêu hãnh như sương đêm phủ lên vương miện bất khả xâm phạm.Hắn - Chiến binh sắc bén, trầm lặng như bóng tối rình rập sau những vầng sáng dịu dàng, mang tham vọng cháy bỏng nhưng chỉ dịu dàng trước "em gái" của mình.Vì nếu ánh trăng ấy vụt tắt... liệu ai sẽ ngăn được bàn tay cầm kiếm đang run rẩy trong cơn cuồng nộ?Và nếu chiến binh ấy gục ngã... liệu ai có thể kiềm chế được cơn giận dữ của ánh trăng đang lặng lẽ hoá điên?Lưu ý: Chuyện đăng tải trên Noveltoon và Wattpad, không bám sát cốt truyện quá, Draco có thể bị Occ, và chủ yếu tập trung và Kaelen, Moonie và Draco. Về sau sẽ có những điều bí ẩn sẽ được tí lộ từ từ..…
Tác giả: Cốc Hữu Tử_ Ngày họp lớp năm ấy "kế hoạch cua trai" táp bạo đã được "hội chị em" vạch sẵn cho cô gái hai mươi lăm tuổi, ham ăn, "ế bền vững" Trần Hải Nguyệt. Thế nhưng, hai sự nhầm lần đã phá tan kế hoạch và vĩnh viễn thay đổi cuộc đời cô, cô nắm tay nhầm người và thay vì nói "cho phép tôi mạo muội dẫn cậu lên bục" thì cô lại nói "cho phép tôi mạo muội lấy cậu nhé" !_Nhưng lạ thay, đối tượng bị cô nắm nhầm tay lại mặt hơi ửng đỏ, hai mắt lấp lánh, miệng nở nụ cười dịu dàng như kẹo bông thế kia? "Trần Hải Nguyệt, dẫu việc em bước vào đời anh chỉ là một sự nhầm lẫn, nhưng anh sẽ từ từ, từ từ khiến em thuộc về anh; dẫu cho cái nắm tay ấy chỉ là nhầm lẫn, nhưng đến tận cuối đời, chúng ta sẽ không buông..."…
Có những người bước vào đời ta chỉ để dạy ta biết thế nào là yêu, rồi lặng lẽ rời đi trước khi ta kịp nói một lời nào.Bạch Nhược - cô gái đẹp, thông minh, sắc sảo, nhưng trong mắt người đời là "trap girl" - người đàn bà chơi đùa với cảm xúc. Cố Tư - người đàn ông trầm tĩnh, dịu dàng, đến bên cô bằng một lý do rất rõ ràng: trả thù.Anh muốn khiến cô nếm lại nỗi mất mát mà người bạn thân anh - Dương Hán - từng trải qua. Nhưng giữa những ngày gió nhẹ và ánh sáng mờ, giữa những buổi sáng uống chung tách cà phê, giữa những lần im lặng mà hiểu nhau hơn cả ngàn lời nói, Cố Tư lại là người đầu tiên rơi vào lưới tình.Khi Bạch Nhược nhận ra tình yêu của mình là thật, cũng là lúc cô mất anh - mãi mãi. Một trái tim đã ngừng đập, một lá thư chưa kịp gửi, và một tình yêu không bao giờ kịp nói ra."Người ta hỏi tôi, yêu là gì. Tôi nói - là khi bạn nhớ một người đến mức sợ phải quên."Một câu chuyện về tình yêu muộn màng, dịu dàng và đau đến thắt lòng. Không có kịch tính, không có phản diện, chỉ có hai con người từng tổn thương - tìm thấy nhau quá trễ.…
Giữa Thượng Hải, Anh Có Biết Em Đợi?Lâm Tư Du yêu Trì Dận Thành từ năm mười bốn tuổi. Tình cảm ấy, như ngọn lửa âm ỉ, chưa bao giờ dám bùng lên, chỉ lặng lẽ soi sáng trái tim cô suốt hơn mười năm.Cô đã từng nghĩ, được gả cho anh, cho dù chỉ vì hôn nhân sắp đặt, cũng đã là may mắn lớn nhất đời mình. Thế nhưng, hôn lễ lộng lẫy hôm ấy, chú rể mỉm cười dịu dàng... nhưng ánh mắt lại không hề dành cho cô.Anh yêu một người khác. Còn cô, chỉ là "nghĩa vụ".Trong dòng người tấp nập nơi Thượng Hải hoa lệ, cô nhiều lần chờ anh quay đầu lại, chỉ cần một ánh mắt, một cái ôm, một lời dịu dàng... Nhưng hy vọng rồi lại thất vọng, hết lần này đến lần khác.Khi anh rốt cuộc cũng nhận ra, thì cô đã chẳng còn đủ dũng khí để chờ đợi nữa. Bởi bên cạnh cô, đã có một người khác - luôn xuất hiện vào những lúc cô yếu đuối nhất, lặng lẽ cho cô bờ vai, cho cô tình yêu không điều kiện.Giữa Thượng Hải, phồn hoa và cô quạnh, cuối cùng ai mới là người thật sự nắm tay cô đi hết chặng đường đời?…
"Dòng đời nghiệt ngã thật biết cách trêu đùa chúng ta. May thay, sau tất cả cuối cùng vẫn tìm được em!"…
*Chú ý: BHTT = Bách hợp tiểu thuyết, truyện tình cảm nữ x nữ, mong các bạn đọc đừng nhầm lẫn với ngôn tình hay đam mỹ. *Giới thiệu: Đây là một câu chuyện cõi âm, viết về con đường tình yêu của Diêm Vương tìm cách thu phục trái tim Mạnh Bà. *Nguyên văn: Bất như lai oản Mạnh Bà thang - 不如来碗孟婆汤. *Tác giả: Phong Nguyệt Bạc - 风月泊.Truyện Chẳng Thà Uống Chén Mạnh Bà Thang của tác giả Phong Nguyệt Bạc kể về Phác Thái Anh cực kì hận nữ nhân đã bắt mình tới Minh giới, nhưng không nghĩ tới người kia hóa ra yêu nàng sâu đậm như vậy.Nhớ lại ba mươi năm trước, nàng là tân nương, khăn quàng mũ phượng, sắc đỏ rực rỡ, lòng đầy hân hoan, mong đợi ngày thành thê tử, lại không ngờ bị cướp dâu, sau đó là cưỡng ép bị đem tới U minh.Mộng tưởng rách nát, nàng trở thành người nấu canh bên cạnh cầu Nại Hà, ngày ngày một việc, nhìn hết thảy quỷ hồn đi qua nơi đây, đi đầu thai chuyển thế, còn nàng, vẫn phải ở đây, mãi không được vào luân hồi.Nàng hận người kia, hận tận xương tủy.Dù cho người ấy tìm mọi cách lại gần, dù là uy hiếp hay thân cận, dù dịu dàng lấy lòng... nàng đều cự tuyệt tận ngàn dặm.Thế nhưng, đến khi cuối cùng người nọ bằng lòng buông tay, rời nàng mà đi, nàng chợt không biết phải làm sao.…
Giới thiệu truyệnJeonghan - thành viên nhóm nhạc SEVENTEEN, chàng trai với mái tóc dài và nụ cười dịu dàng như gió mùa thu, là thần tượng trong mắt hàng triệu người, là người luôn toả sáng trên sân khấu.Min Suri - con gái độc nhất của tập đoàn số 1 Hàn Quốc, mang vẻ đẹp thanh thoát, thần thái cao quý cùng trí tuệ và bản lĩnh khiến ai cũng phải nể phục. Sinh ra đã ở đỉnh cao, nhưng cô chưa từng lấy đó làm chiếc khiên kiêu ngạo. Trái lại, Suri sống lặng lẽ, kiên định và yêu bằng cả trái tim.Họ gặp nhau từ năm nhất cấp 3. Khi ấy, Jeonghan chỉ là một cậu học sinh bình thường, còn Suri đã là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Vậy mà cô lại chọn bước cạnh anh - không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ dõi theo và âm thầm quan tâm anh. Từ những ngày đầu anh làm thực tập sinh ở Pledis, những đêm khuya tan học chạy đến ký túc xá chỉ để đưa một hộp cơm, đến lúc anh chính thức debut - luôn có Suri phía sau.Cô là người bên cạnh anh khi khó khăn nhất, khi anh nghĩ đến việc từ bỏ, khi mọi áp lực đè lên vai mà không ai thấu hiểu. Và giờ đây, khi anh đã là ngôi sao nổi tiếng, cô vẫn chỉ đứng sau, không danh phận, không hào quang.Mười lăm năm - tình yêu ấy không ồn ào, không phô trương. Chỉ là hai người trẻ đã chọn yêu nhau theo cách bình dị nhất, và giữ nhau lại giữa cả thế giới nhiều biến động.Nhưng... liệu tình yêu lặng thầm ấy có thể vượt qua những định kiến, sóng gió và khoảng cách của hai thế giới tưởng chừng không thể giao nhau?…
Giám đốc Châu x Cấp dưới TrươngWarning: sinh tử văn, có baby."Đừng lầm tưởng về thứ tình cảm này, cũng đừng biến tôi thành một kẻ ngốc của anh Kha Vũ à"Mọi tình tiết chỉ là tưởng tượng của tác giả.…
Có những mối quan hệ bắt đầu từ sự thương hại, nhưng nở hoa từ tình yêu thật.Và cũng có những người dù chỉ chạm nhau một lần, lại kéo nhau ra khỏi những năm tháng cô đơn nhất đời người.---✧ Lee Seokmin - 28 tuổi- Từng là một cậu trai vô danh, phải sống nhờ vào tiền chu cấp từ người khác để tồn tại giữa thành phố xa hoa.- Trong một năm khó khăn nhất, cậu làm trợ lý riêng cho một doanh nhân trẻ - Choi Seungcheol, người chưa từng biết rằng "hợp đồng chu cấp" ấy lại là cánh tay cứu rỗi cả cuộc đời Seokmin.- Sau khi biến mất không lời từ biệt, Seokmin đã đi đến một đất nước nhỏ xinh tên là Veloria, học lại từ đầu, vừa làm vừa học, vừa trồng hoa, vừa cắm hoa, vừa học cách yêu lấy chính mình.- Năm 28 tuổi, cậu trở thành người sáng lập HOHAN, một đế chế hoa nghệ thuật tinh khiết, đắt đỏ và được mệnh danh là "báu vật mềm của châu Âu".> ✦ Giọng nói: Tươi sáng, nhẹ nhàng, dịu như ánh nắng sớm.✦ Tính cách: Kiên định, tử tế, có thể làm tan chảy cả sự im lặng bằng ánh mắt ấm áp.✦ Vị trí trong mối quan hệ: Top, là người chủ động chữa lành, yêu chậm nhưng chắc, chiếm hữu không ồn ào.---✧ Choi Seungcheol - 30 tuổi- Chủ tịch công ty chứng khoán hàng đầu trong nước, nổi tiếng là lạnh lùng, kín tiếng, không dính scandal nhưng luôn mang một vẻ đẹp khiến người khác khó rời mắt.- Đôi mắt đặc trưng như đại dương: buồn, xa, và như đang nói điều gì đó nhưng chẳng ai hiểu.- Anh từng giúp đỡ một cậu sinh viên trẻ năm xưa vì nghĩ đó là "lòng tốt không cần hồi đáp". Anh không ngờ rằng, cậu ấy đã…