Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
tôi thích một người suốt chín năm, chỉ vì một lời hứa năm ấy.chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình từng đùa rằng sẽ kết thông gia với nhau. anh cũng từng nói sẽ cưới tôi, còn tôi thì mang câu nói đó đi qua cả tuổi thanh xuân.chỉ là khi thật sự lớn lên, anh lại dần rời xa tôi. ở trường, anh coi tôi như người xa lạ.cho đến một ngày, tôi nhìn thấy anh mỉm cười với người khác.lúc đó tôi mới hiểulời hứa ấy, chỉ có mình tôi tin là thật…
Từ sau khi bệnh viện mời Kỳ Hạ Cảnh về làm hướng dẫn viên chuyên môn, rất nhiều người sau đó đã đến tận khoa hỏi về tình trạng hôn nhân của anh.Phó giáo sư trẻ tuổi tài năng này luôn tỏ ra bộ dáng lười biếng, lại cố ý hết lần này đến lần khác trêu chọc Lê Đông, người ở cùng khoa. Chỉ cần hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nhiệt độ xung quanh sẽ lập tức giảm 10°C.Không ai biết vì sao!Cho đến một ngày, cả khoa tụ tập ăn tối.Kỳ Hạ Cảnh lười biếng dựa vào sô pha, ngũ quan ẩn hiện dưới ánh đèn chớp nháy, lười biếng, kiêu ngạo, cả người tản ra khí lạnh, "muốn sống chớ đụng vào."Có người đề nghị chơi trò nói thật, Lê Đông không may bị chọn trúng.Trong khi mọi người vắt óc suy nghĩ vấn đề hỏi, Kỳ Hạ Cảnh bỗng nhiên mở miệng: "Mối tình đầu là ai?"Giữa tiếng xì xào, Lê Đông bình thản đáp: "Không nhớ nữa."Sau bữa tiệc tối, trong một góc.Có người thấy Kỳ Hạ Cảnh ép Lý Đông vào tường, khoá chặt cổ tay cô, nhếch môi cười: "Không nhớ sao?""Có muốn tôi làm em nhớ lại lần nữa không?" ...Không ai biết, Lê Đông thích Kỳ Hạ Cảnh suốt ba năm cao trung.Yêu thầm giống như một vở kịch câm, Lê Đông một mình diễn xuất, khắc họa trong cuốn album miêu tả một thiếu niên bị vây quanh trong đám người, chỉ vĩnh viễn là một bóng lưng.Đêm biết Kỳ Hạ Cảnh xuất ngoại, cô viết ở cuối cuốn album: "Tựa như mùa Hạ và mùa Đông, một số người đã định sẵn sẽ không có điểm giao nhau."Khi đó cô không ngờ rằng 10 năm sau vẫn có người coi cuốn album ấy như trân bảo…
Tác giả:Hậu quạ0831 hào nửa ám đọa bổn hoàn tới một người tân thẩm thần giả -- một cái mang theo hài tử, mềm mại nữ tính. Vì thỏa mãn chúng ta thê tiểu đam mê bãi liêu, np nhắc nhở -------- chuẩn bị còn tiếp: Ba ba thúc thúc tình nhân 【NPH】 dư ân ân là nghệ thuật học viện hệ hoa, là lão sư trong mắt ngoan ngoãn học sinh, là đồng học trong mắt thân hòa nhà giàu tiểu thư. Nhưng nàng cũng là thúc thúc nhóm trong mắt thủy tinh oa oa, dưỡng phụ bên người ngọt ngào tình nhân.…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Câu chuyện kể về mối tình của cô giáo ( Quảng Linh Linh ) đến từ Bangkok với cô nàng nông thôn ( Trần Mỹ Linh ) . Cơ duyên đưa đẩy vào tháng 4 năm 1989 , khi ánh nắng mùa hè ghé sang đó cũng chính là lúc cánh đồng hoa hướng dương cũng vừa chớm nở , Chính cánh đồng ấy đã là mối luơng duyên tuợng trưng cho sự thuỷ chung , một tình yêu vĩnh cửu luôn sáng rực của họ dù khó khăn đến đâu . Bắt đầu khi Mỹ Linh vô tình gặp gỡ Quảng Linh Linh ở lớp học trong xóm ,từ lần gặp gỡ ấy trái tim Mỹ Linh đã xao xuyến rung động truớc nguời con gái ấy , tình cờ thay cô cũng không biết rằng Quảng Linh Linh cũng trúng tiếng xét ái tình ấy . Nhưng liệu ở cái xã hội đương thời ấy tình yêu đồng giới có được chấp nhận? Liệu tình yêu của họ có thể vượt qua bão táp để đến với nhau? Mình xin mời các bạn đọc truyện để hiểu rõ hơn nhé !~.~…
Đây là fic mình viết ra cho chính bản thân mình , thay vì giống những người khác , thì mình lại muốn tự vẽ lên giấc mơ của mình , mình sẽ dùng cái tên Jeong GaEun cho nữ chính , và câu chuyện nói về giấc mơ yên bình của mình và các anh di tự mình dựng lên không ồn ào , không tranh dành , mình chỉ viết lên một câu chuyện bình yên , hạnh phúc , giới thiệu đoạn mở đầu sẽ bắt đầu ở Thụy Điển do ở đất đại Hàn mình k được chấp nhận nên mình và các anh đã chọn Thụy Điển một đất nước bình yên xinh đẹp để định cư ở đó …
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…
Đoạn thơ này mình viết dựa theo cốt truyện của truyện Cung Khuynh . Vì là đầu tay nên có gì sai sót mong các bạn góp ý và bỏ qua .Chúc các bạn đọc vui vẻ !…