Ma pháp thiếu niên tài bất hội công lược ma vương ni!
…
Câu chuyện kể về một đôi bạn thân…
là khi ánh bình minh không còn tha thiết ló rạng.…
ơ anh buồn cười, em có bao giờ biết buồn đâu.…
Mời các bạn đón xem ♡…
Muốn viết gì cũng được. Hỏi gì cũng được. Không cần ký tên cũng được. Giận hay thị ai thì cứ viết hết vào đây. =))))…
người để lại trong tôi một nỗi nhớ, hóa thành tàn ảnh chẳng thể tan.…
Tg: Băng Kì LâmGiới thiêu: Nếu như cậu xem Joohyun như đồ chơi, xài xong rồi vứt thì tôi khuyên cậu tránh xa nó ra. Nếu cậu đối với nó là tình cảm nhất thời thì cũng đừng lại gần nó. Cậu nên xác định kĩ tình cảm của mình rồi mới quyết định, để tôi biết được cậu tiếp cận Joohyun là vì mục đích gì, tôi nhất định xé xác cậu ra. Nếu cậu nghĩ mình đủ bản lĩnh thì cứ việc cưa cẩm nó, nhắc nhở cậu, Joohyun đối với người khác giới ngoài tôi ra đều là băng sơn vạn năm không tan. Cuối cùng tôi muốn nói, cậu nghe cho rõ...Hắn tay trong túi quần, tiến lại gần anh, ghé vào tai anh nói nhỏ vừa đủ hai người nghe:- Cô ấy, là của tôi.Dứt lời, hắn liền nhấc chân rời khỏi sân thượng, bỏ lại anh vẫn còn thờ thẫn. Vốn là anh muốn gọi hắn lên, nói rõ và bảo hắn tránh xa nó, không nghĩ tới uy hiếp không đuợc hắn mà ngược lại bản thân bị hù đến khiếp sợ.…