Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
...Mà ngộ là tất cả các giấc mơ dính đến Namjoon đều tuần tự một cách lạ lùng, không hề bình thường như cách thức các giấc mơ khác hoạt động. Mấy ngày đầu khi gặp cậu trong cơn say ngủ đa phần toàn trường hợp tình cờ gặp, xã giao nói chuyện đôi ba câu, hỏi thăm nhau như người lâu ngày không gặp. Thế rồi càng về sau càng thân hơn, hành động và lời nói bắt đầu lái sang phong cách của mấy đứa yêu nhau. Đến nỗi hôn hít, ôm ấp như lần vừa rồi. Nực cười nhất anh còn mơ hai đứa cosphay con nhộng quấn lấy nhau, dẫn đến hệ quả tệ hại mới sáng sớm tinh mơ mở con mắt ra thằng em Jin đã dựng đứng từ bao giờ. Cứ như cả hai đang hẹn hò trong mơ ấy...đúng là điên rồ...Author: T.T.T…
Mavie thức dậy ở một nơi mà chính nó cũng không biết là đâu. Mọi chuyện đang diễn ra ở một trạm xe buýt, chỗ mà Mavie thấy một cặp tình nhân đang cãi nhau dưới ánh trăng tròn đang không ngừng tỏa sáng một cách rực rỡ. Và rồi, những gì nó nhớ chỉ có thể đến đó. Tất cả mọi kí ức bị chìm sâu vào quên lãng. ★★★Khi trăng đêm nay chuyển sang màu đỏ. Sói Trắng sẽ mở đôi mắt xanh ngắt của mình để săn mồi.…
Cô Tô Lam Thị có Song Bích. Vân Mộng Giang Thị có Song Kiệt. Thì Lan Lăng Kim Thị ta có Ác Hữu. Liễm Phương Tôn đêm ấy quá chén. Tiết Thành Mỹ đêm đó tùy hứng. Cứ như vậy, mơ mơ hồ hồ trải qua, những cảm xúc trong đêm hôm đó là như thế nào, đến tận lúc nhắm mắt, e là vẫn không thể hiểu rõ... Lưu ý: Đây là lần đầu viết truyện có H của mị, cũng là lần đầu cho truyện có một cái kết khác không phải là HE. Do mị có một sự cố chấp rất lớn với nhân vật Kim Quang Dao nên hiển nhiên mị sẽ viết nhiều đoản liên quan đến em nó. Bạn nào không hứng thú thì có thể không đọc, mình không ép buộc. Bây giờ thì mời các bạn đến với "MỘT ĐÊM SAY" :>>>…
-Thể loại: đam mỹ, đồng nhân thiên quan tứ phúc, 1×1, ngược (một chút), v.v...... -Couple: Phong_Tình [ Phong Tín_Mộ Tình ] -Văn án: Một ngày nọ, Phong Tín rảnh rỗi không có công văn nào gấp cần giải quyết, hắn quyết định hạ phàn tới thăm Tạ Liên. Vừa bước tới gần cửa hắn đã nghe thấy tiếng Tạ Liên nói vọng ra. Giọng y nói nghe đầy hoảng hốt:" Mộ Tình, đệ vừa nói gì vậy? Đệ không đùa ta đấy chứ!? Đệ.... đệ.... thích....."Hắn khựng lại: Mộ Tình thích ai? Y có người trong lòng rồi sao? Suy nghĩ này khiến hắn vô thức sinh ra chút khó chịu trong lòng. Còn đang suy nghĩ miên man thì tiếng Tạ Liên lại vang lên bên tai hắn:" Đệ thích Phong Tín? Đệ đang đùa ta đúng không?"Mộ Tình khẽ gật nhẹ đầu:" Tạ Liên ta đang rất nghiêm túc!"Tạ Liên trầm mặc:" Bao lâu rồi?"Mộ Tình:" Ta không rõ nữa, có lẽ từ rất lâu rồi! Ta không nhớ rõ nữa! Có thể là từ hơn 800 năm trước đã thích rồi!"Phong Tín sững sờ, hắn đứng như trời trồng trước cửa: Mẹ nó, ta không nghe nhầm đấy chứ! Mộ Tình.... y sao có thể thích ta được! Chắc chắn là ta đang nằm mơ! Đúng, chắc chắn đây chỉ là mơ. Mộ Tình y sao có thể thích ta được, còn là thích từ hơn 800 năm trước nữa chứ! Sao có thể, lúc đó y không phải là dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn hắn thì cũng là kì thị! Thật phần chán ghét mà nhìn hắn! Y sao có thể thích hắn chứ! Đúng là hoang đường mà! Hắn điên rồi, điên thật rồi! Ờm... đây là bộ đồng nhân đầu tay của ta, vẫn còn nhiều thiếu sót lắm mong mọi người không chê a (đừng ném đá vào mặt ta nha TvT)…
Cậu quỳ gối, ghé mặt lên giường, nhìn thật rõ Tình của cậu. Mặt em chỉ to bằng bàn tay cậu, đôi mắt giờ đây nhắm nghiền, đôi mắt ấy đã bướng bỉnh giam hồn cậu bên trong. Hàng mi em cong cong, đầu mũi ửng đỏ. Má Tình đè lên gối, đôi môi hơi hé mở. Tình ơi, Tình là của tôi thôi, tình tôi trao em là tất cả những gì tôi có thể trao em. Moi tim móc phổi, hết lòng hết dạ với em. Và, chỉ mình em thôi. _____________________ - Tác giả: Chu. - Tác phẩm: Tình Quân. * "Tình Quân" là truyện đầu tay của tác giả, mở đầu loạt truyện "Chiêu xuân như ý". Xuân sẽ về, sự sống sẽ đâm chồi, nảy nở sinh sôi. Dù cho có khó khăn thế nào, xin người hãy vững tin trăm hoa trăm cành, xin chúc người chiêu xuân như ý.…
1, 《 biết hay không 》 Mặc Lan -- dưỡng nhan hoaTâm cơ thâm trầm, tham mộ hư vinh một lòng hướng nhà cao cửa rộng toản, làm theo có thể đem nhật tử quá làm người hâm mộ.2, 《 như ý truyện 》 vệ yến uyển -- sủng phi hệ thốngNếu đều bối cái này tên tuổi, kia tự nhiên muốn trở thành nhất được sủng ái bễ nghễ mọi người sủng phi.…
Cuộc gọi kéo dài 59 phút kết thúc cũng là lúc khung chat giữa hai người chìm vào tĩnh lặng, mở đầu cho một cuộc chiến tranh lạnh chưa từng có tiền lệ kéo dài suốt ba ngày.…
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…
# Ghoul nhân không rõ nguyên nhân xuyên qua dị thế giới làm sao bây giờ? #tạ mời, người ở Yokohama, mới vừa ngộ sống mái với nhau, không có thiên địch. Chỉ nghĩ ở thế giới này hảo hảo làm người sống sót.Bị màu trắng Tử Thần thọc hỏng rồi đầu sau, Kaneki Ken cùng nào đó băng vải lãng phí trang bị cùng nhau bị hảo tâm Yokohama người từ trong sông vớt đi lên sau vẻ mặt mộng bức.A? Cái gì là Yokohama ban đêm "Đại Thiên Sứ"?Cái gì là đêm khuya mai táng vong linh "Đầu bạc quỷ"?Này liền tính.Cái gì là cảng hắc mỗ trốn chạy cán bộ tóc đen tiểu tình nhân a?!!Nhất phái nói bậy!Hắn bất quá là một cái thích nhiễm đầu phổ phổ thông thông thượng giếng đại học sinh viên.Này hết thảy, đều đến từ Dazai Osamu nhặt được cái một con mắt sẽ đỏ lên, tóc sẽ biến sắc "Nhân tạo dị năng giả" nói lên.Dazai Osamu x Kaneki KenTà giáo cpBởi vì cảm thấy hai người nào đó phương diện thực cùng loại.Tay mới lên đường, hành văn hữu hạn, bổn văn duyên càng, nhưng sẽ không hố.Tag: Tổng mạnYêu sâu sắcVăn dãTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Kaneki tiểu thiên sứ ┃ vai phụ: Tể mỗ, dệt mỗ, sâm mỗ, trung mỗ, giới mỗ ┃ cái khác: Văn dã, băng vải lãng phí trang bịMột câu tóm tắt: Dazai Osamu ra tới bị đánh!!Lập ý: Song bếp đồng nghiệp…
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Manga anime , Làm ruộng , Hệ thống , Naruto , One Piece , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Thị giác nữ chủ , Kimetsu no YaibaHỏi: Thân là da giòn v·ú em như thế nào ở nguy hiểm thế giới sống sót?Đáp: Đem những người khác kéo đến cùng trục hoành, sau đó...... Thái kê lẫn nhau mổ.Biển rộng là rộng lớn,Cái gì kỳ ba đều có.Tỷ như có thể lên trời xuống đất vũ lực giá trị mãn điểm ninja;Tỷ như nơi nơi thu nhi tử hải tặc lão nhân;Tỷ như trang B thành phong trào nữ trang đại lão tiết lão bản;Irene không cấm cảm khái,Điểu lớn, cái gì cánh rừng đều có.Truyện này còn có tên là 《 nữ chủ chỉ nghĩ chơi máy rời 》, 《 cự tuyệt tổ đội một trăm loại phương pháp 》…
------------ Đời này lầm nỡ, chẳng mong kiếp sau gặp lại.-------Văn án:Lạc Băng Hà bước đi. Hắn cũng không biết đi đâu, chỉ đến khi một rừng trúc xanh mát hiện ra, chân dừng trước một ngôi mộ. Nói là một ngôi mộ thực chất chỉ là một gò đất cao, không bài vị. Dưới gò đất đó là thi thể bắt đầu mục rữa của Thẩm Cửu.Qua một thời gian dài bị giam cầm, cuối cùng Thẩm Cửu cũng được đón ánh nắng, chỉ tiếc rằng y đã không còn cảm nhận được nữa. Lạc Băng Hà bế Thẩm Cửu đến rừng trúc, nơi vốn dĩ thuộc về y nhưng chưa từng đón được chủ nhân của nó. Chậm rãi, nhẹ nhàng, đặt y vào quan tài hắn đã chuẩn bị.Ngày hôm đó mưa rất lớn, trắng xoá cả đất trời. Nước mưa xối ướt gương mặt Lạc Băng Hà, xối luôn cả những giọt nước mắt của hắn.…
Bạn đã từng muốn quên một người chưa?"Tôi có."Tôn Dĩnh Sa, 27 tuổi, muốn quên cậu bé mà cô thầm yêu từ năm 17 tuổi, người chiếm trọn những năm tháng học trò của cô.Nhưng dấu ấn mà cậu để lại trong tuổi thanh xuân của cô quá sâu.Dù thời gian trôi qua bao lâu,vào những đêm khuya tĩnh lặng,cô vẫn không ngừng nghĩ đến dáng hình mờ nhạt nhưng lại rõ ràng ấy.Không thể xua đi, muốn buông nhưng lại không nỡ.Mỗi khi trời sắp sáng, cô lại thốt lên:"Thôi được.""Ngày mai, lại quên anh."…
Tập hợp fic đu ngro của mình, vì lười viết mô tả cho mỗi fic ngắn quá nên tạp hết vô một chỗ nheee. Nói trước là có truyện đần truyện không, truyện nhảm và lâu đài tình ái. Nên tách ra mà coi đồ chứ không hơi tàu lượn.Lưu ý là vẫn có OOC, thiết lập cá nhân, Alternative Universe đồ đó...…