kicm_Jack/ Tình Yêu Hả ? Thiếu Gia Ta Đây Không Tin
Đọc đi rồi biết…
Đọc đi rồi biết…
Mây ở trên cao, hỏi Gió đã đi khắp mọi phương trời:-Tháng Tư có gì ?-Có Nắng-Nắng tháng Tư như thế nào ?-Thật ấm áp...~-Tháng Tư có gì ?-Có Hoa.-Hoa tháng Tư như thế nào ?-Cả một vùng tràn ngập sắc hương, thật đẹp.~Mây trầm lặng, Gió hỏi:-Từ trên cao, cậu thấy tháng Tư có gì ?-Có một cô gái, đứng ngẩn ngơ ở sân bay, mắt nhìn đăm đắm lên bầu trời này...-Cô gái ấy nhìn theo ai ?-Có một chàng trai vừa đi đến một nơi nào đó rất xa, vạn dặm cũng không ngoảnh đầu lại...-Cô gái ấy nói gì?-Cô gái ấy thở dài, hợp ly ly hợp, sao lại là tháng Tư nữa chứ...~~ Ân, ngươi biết cô ấy ?-Tháng Tư ba năm trước...…
Mô tả về những drama hằng ngày trong cuộc sống của ta, đa số là nhớ lại những chuyện trước đây và vài việc xảy ra gần đây. Cú sốc đầu đời. Ta hình như là đại oan loại. Đại hội vạch mặt. Những giấc mơ drama...... vân vân và mây mây…
Có ba đứa trẻ đứng dưới một bầu trời rộng đến mức tưởng chừng ôm không hết -một đứa mang giấc mơ như ánh nắng chảy qua trang vở,một đứa giữ nụ cười trong túi áo và trái tim biết thương người khác nhiều hơn bản thân và một đứa lặng lẽ viết những điều chưa dám nói vào bức thư chẳng gửi cho ai.Tụi nó lớn lên trong tiếng ve, trong mùa phượng chưa đỏ hết,trong những buổi học chiều dài như con đường đạp xe về dọc bờ kênh."Ba đứa trẻ và bầu trời năm ấy"không chỉ là câu chuyện thanh xuân,mà là hành trình đi tìm mình - giữa tình bạn, ước mơ và những rung động đầu tiên,nơi mỗi ánh nhìn đều có thể trở thành một kỷ niệm,và mỗi ngày trôi qua, đều là điều đáng để lưu giữ mãi sau này.…
Thỉnh thoảng có vài giấc mơ rất kì lạ, có thể là một chút gì đó dư âm của quá khứ hoặc từ tiền kiếp hay chỉ là một mộng tưởng thường ngày?…
Có lẽ tình yêu thương cũng có thể thầm lặng nhẹ nhàng❤❤❤…
Đây là một cuốn truyện xàm xí xoay quanh những giấc mơ xàm lìn của tôi.Tôi mơ thấy gì thì đăng cái đấy, mơ đủ nhiều thì ghi hết lại.Hôm nào không đăng tức tôi không nhớ rõ tôi mơ thấy gìGiấc mơ vượt mức pickle ball thì tôi sẽ tém lại…
Sáu người bạn.Sáu giấc mộng lặp lại mỗi đêm.Và một thế giới bên kia được xây từ những điều xã hội cố tình quên đi.Trong ngôi chùa đỏ, họ phải gọi tên những đứa trẻ chưa từng được thừa nhận.Trong ngôi trường không cửa sổ, họ tìm lại những học sinh biến mất vì điểm số, để rồi chợt nhận ra bản thân cũng dính phải "cơn mưa nặng hạt" ấy.Trong thành phố không gương, họ đối diện những khuôn mặt bị bóp méo bởi chuẩn mực.Mỗi giấc mơ là một định kiến.Mỗi lần tỉnh dậy là một sự lựa chọn: tiếp tục im lặng, hay trở thành người nhớ thay.Bởi có những con quỷ không sống trong bóng tối -chúng sống trong niềm tin ta cho là "bình thường".…