Fake or Real
"Bướng thật đấy? Cứ vậy ai mà thương nổi?""Tao cứ bướng đấy, thì sao? Mày thương tao là được!""Fake or Real?" "Fake!"…
"Bướng thật đấy? Cứ vậy ai mà thương nổi?""Tao cứ bướng đấy, thì sao? Mày thương tao là được!""Fake or Real?" "Fake!"…
Đọc rồi sẽ biết, thắc mắc gì cứ hỏi, muốn ném đã cũng được, miễn sao đừng ai copy ...…
Một câu chuyện yêu thầm đáng yêu của chiếc cp "Bạo Phong Châu Vũ"Đây là fan fiction, mọi thứ đều không có thật, viết chỉ vì để thoả mãn thôi. Nếu mọi người không thích thì có thể không đọc đừng buôn lời cay đắng. Trái tim tôi mong manh lắm TvT…
jinji markjen yugchae bamlice wenga vrene seulmin jeonrim…
Truyện này là tác phẩm đầu tay của mik. Truyện chỉ viết theo ngẫu hứng.Tác phẩm này cho tác giả tự viết, tự hít.Ko đc mang truyện đi đâu khi chưa có sự xin phép của tác giảCặp chính vẫn là BanginhoKo toxic, ko thik thì lượn, ko báo cáo vô cớ.truyện sẽ đc ra ko đc đều do tác giả lười, ko có ý tưởng hoặc bận.Rồi mong các bạn đọc vui vẻ. (cái tag của au bị j mà ko tag đc phải ghi thêm cái kí hiệu tag kia vô:))…
bỏ bùa tôi à???…
Cp chính :hi trừng Cp phụ : vong tiện : truy lăng và một số cặp đôi khác Đây là đứa con đầu tay có sai sót mong bỏ qua Xin nhắc lại là đam mỹ ai bị ứng mời đi…
Tác phẩm: Năm tháng lưu chuyển cũng chỉ như lần đầu rung độngTác giả: Phượng VũThể loại: Đoản văn - Ngôn tình - Tự sáng tác[Lấy đi đâu xin hãy ghi rõ nguồn. Cảm ơn.]***"Ta đã từng nghĩ sẽ kiên quyết buông tay nhưng sự cố chấp của ta, tình yêu mơ mộng của ta buộc ta phải kiên trì đến bước này. Ba năm lẻ sáu ngày, ta chịu đựng cũng đủ rồi. Ta mệt mỏi rồi, cũng buông tay, cũng rơi lệ trước mặt người rồi. Cung Khuynh Nguyệt, đời này kẻ tính kế được tất cả mọi thứ không chỉ có một mình người. Thần toán Thiên Y ta trong đời số lần thất bại đếm không tới ba ngón tay nhưng từ khi gặp người, số lần ta thất bại đã có thể chất chồng như núi rồi. Thiên Y thần cơ diệu toán, nhìn thấu mọi việc, trên thông thiên văn dưới tường địa lý thua thảm trên tay người, thua thảm trước tình yêu."***Người đàn ông cúi đầu, hai tay chống lên thành ghế, cố ý giam cô giữa chiếc ghế và lồng ngực của mình. Anh bá đạo: "Nhớ cho kỹ, tên tôi là Cung Khuynh Nguyệt.""Vậy... Vậy Cung tiên sinh, anh đến là có chuyện gì sao?" Ấp úng nói. Người đàn ông này có mùi thật nguy hiểm!"Tôi đến chỉ để nói cho em biết, tôi hiện tại sẽ theo đuổi em! Em không thể từ chối, cuộc đời này em chỉ có thể gả cho Cung Khuynh Nguyệt tôi, làm Cung phu nhân! Giây phút em giúp tôi gắp viên đạn trên vai xuống, tôi đã nhận định em là người của tôi rồi."***Chúc các bạn có một ngày tuyệt vời.…
Chị à,làm người yêu em nhé!…
Mình đang bước đến chỗ cậu đây. Sẽ là hôm nay chứ mình muốn vậy nếu không mình sẽ chẳng gặp cậu nữa chờ mình đôi chút mình đang đến đâyXin chào mình là Nini chắc hẳn bạn không biết mình đâu nhỉ vậy hãy vào đây với chúng mình một thế giới của sự tưởng tượng và hạnh phúc chào mừng nhé người bạn mới…
chỉ là năm cuối rồi nên muốn lưu lại chút kỉ niệm cùng lớp thôi. 9a1 của tớ ơi, dù sau này có thế nào, chúng ta vẫn mãi là một đại gia đình nhé!"các cậu à, tớ yêu các cậu nhiều lắm."☆sau này, vào ngày cuối cùng của năm 2021, mình muốn nói thêm rằng mình đã phủ nhận, chối bỏ lời yêu này một lần rằng "không còn yêu nhiều như ngày đầu nữa rồi" thì 9A1 vẫn sẽ giữ một vị trí đặc biệt một chút trong lòng mình…
chỉ là những thông tin cho mn cần biết thôi ạ❤các cậu muốn ai thì cứ việc cmt ạ❤…
Hán Việt: Mỹ cường thảm nữ phối kháo hàm ngư bạo phúTác giả: Huyên Thảo Yêu HoaTình trạng edit: đang lết...Editor: ChanChan.Sau khi Thẩm Quân tỉnh lại, phát hiện mình là nữ phụ ác độc thảm hại trong tiểu thuyết. Bị nữ chủ dùng bàn tay vàng cướp [hạnh phúc hôn nhân], bị chồng nhà giàu ly hôn. Công ty gặp tình trạng phá sản và nợ lên đến hàng chục triệu đô la. Không lâu sau, cô còn bởi vì ghen tị với nữ chủ, nhảy lầu chết thảm. Thẩm Quân: "... QAQ" Cũng đúng lúc này, Thẩm Quân lại biết được, nhà đang có khối di sản bảy trăm tỷ đang chờ cô về kế thừa. Tuy nhiên, chỉ khi công ty thật sự phá sản, cô mới có thể thừa kế di sản của người cha giàu nhất. Cô ấy nghĩ rằng phá sản quá dễ dàng! Tuỳ ý thuê một nhóm các diễn viên phụ: ăn xin, quét rác, nữ diễn viên 200 kg... Lại lần nữa tuỳ ý vung tiền như rác, mua và mua điên cuồng! Lâu nhất thì một tháng sẽ phá sản! Thừa kế di sản là người giàu nhất không thơm sao? Tiêu tiền để mua mua mua không thơm sao? Tại sao phải ghen tị với nữ chính!? * Nữ chủ phí hết tâm tư, dùng ngón tay vàng cướp [giá trị hạnh phúc]" của Thẩm Quân, để đổi lấy sự nghiệp đỉnh cao của mình. Khi cô ta trèo lên đỉnh giới giải trí, cô ta muốn xem thử Thẩm Quân trở thành dạng nghèo khổ nào, kết quả lại phát hiện-- Thẩm Quân không chỉ không nghèo, mà còn mua sắm ở các cửa hàng xa xỉ. Đống diễn viên kỳ quái mà cô ký hợp đồng cũng bùng nổ: ông nội quốc gia, ảnh hậu Oscar... Công ty tưởng chừng phá vỡ sắp đóng cửa của Thẩm Quân, còn trở thành người khổng lồ trong giới giải trí!…
kiếp này kiếp sau (?) Ngụy ca dưỡng thành Trừng Trừng chuyện xưa :> hài, nhẹ nhàng…
warning:: lowercase,thanh xuân vườn trường, teenfic,nhất thụ đa công…
"Anh vẫn còn nhớ...."…
BLACKPINK và GOT7 là hai nhóm nhạc có quan hệ vô cùng thân thiết. Một ngày, Jisoo bỗng nhận ra mình đã có cảm xúc gì đó với một người nà chính cô còn không nhận ra.. P/S: Yêu GOTPINK cực kì luôn vì mình thấy nó có chút gì đó rất real! bạn nào không thích thì quay lại đi nha, đừng chửi tội mình! Trong này sẽ có một chút gì đó "hư cấu" nha!…
Coi đi rồi biết không cần nói nhìu nhaKết HEShip KookvAnd Sumin…
📖 𝚅𝚎̉ Đ𝚎̣𝚙 𝙲𝚞̉𝚊 𝚃𝚑𝚘̛ 𝙲𝚊 - 𝙼𝚊̉𝚗𝚑 𝙷𝚘̂̀𝚗 𝚃𝚛𝚘𝚗𝚐 𝙲𝚑𝚞̛̃ Thơ ca chính là bản giao hưởng của tâm hồn, nơi những con chữ không còn là ký tự khô khan mà bắt đầu biết khiêu vũ và hát ca. Vẻ đẹp của thi ca nằm ở sự chắt lọc đến tận cùng: chỉ bằng vài nét chấm phá, nó có thể mở ra cả một bầu trời cảm xúc, từ nỗi buồn dịu vợi đến niềm hạnh phúc mênh mang. Thơ không chỉ có nhạc tính nhịp nhàng làm say lòng người, mà còn sở hữu sức mạnh của hội họa khi vẽ nên những bức tranh tâm trạng đầy ám ảnh. Đọc một bài thơ hay giống như ta đang chạm tay vào những rung động thầm kín nhất, nơi cái "tôi" cô đơn tìm thấy sự đồng điệu, và những điều bình dị thường ngày bỗng chốc trở nên lấp lánh, diệu kỳ qua lăng kính của ngôn từ hàm súc.…