keonhyeon | em trong mắt anh
Em nhìn anh, ánh mắt anh cười hiềnNhưng ánh mắt đó không còn dành cho em, đôi mắt đó dành cho đại dương sâu thẳm, thứ đã khiến quỹ đạo sống của em lệch vòng...…
Em nhìn anh, ánh mắt anh cười hiềnNhưng ánh mắt đó không còn dành cho em, đôi mắt đó dành cho đại dương sâu thẳm, thứ đã khiến quỹ đạo sống của em lệch vòng...…
khu rừng bên cạnh toà lâu đài ở wonderwall có một chú nai rất xinh. lưu ý: không viết hoa.…
Thời gian ơi, ngừng trôi được không? Tôi chỉ muốn được sống những ngày yên bình bên người ấy.Mãi mãi, cả một đời…
chỉ là đoản văn về couple mà tôi iu thích thôi 🤭…
"1 con người gặp gỡ 1 con người là do duyên phận"…
I Own you, I Miss YouI Need You, I Love You…
Lạc giữa thành phố từ lâu đã không còn tồn tại.…
** "Bố mình là bộ đội". Đó là một trong những ấn tượng sâu sắc nhất trong đầu tôi ngay từ thuở còn trẻ thơ. Và pha trong sự ấn tượng đó, lúc nào cũng nhen nhóm cả niềm tự hào. Với tôi, ông và đồng đội luôn là những con người đầy can trường, từng chia tay quê hương lên đường đi đánh giặc. Tuổi thơ tôi gắn liền với những câu chuyện thời chiến mà bố kể. Trong tâm hồn con trẻ của tôi lúc đó, chuyện chiến đấu của bố là những chuyến phiêu lưu đầy thú vị, nghe đi nghe lại hoài không chán. Khi lớn hơn, dần tôi cũng tự nhận ra rằng, phía sau những câu chuyện đó còn có vô vàn sự hy sinh oanh liệt của bố và những người đồng đội sát cánh, nằm gai nếm mật cùng ông. Tôi hiểu rằng cuộc chiến nó ác liệt như thế nào, chứ không đơn thuần chỉ là những quá trình và kết cuộc như sách sử thể hiện. Hoà bình, đoàn tụ, và cống hiến. Chỉ đến khi tuổi đã quá tuổi 70, cuộc đời chuyển sang giai đoạn được vui vầy bên con cháu, bố tôi mới có cơ hội viết hồi ký. Ông cố gắng xâu chuỗi các mảnh ký ức và tường thuật lại những năm tháng trường kỳ gian khổ của ông và đồng đội. Tôi mừng, vì giờ đây người nghe câu chuyện bố tôi kể sẽ không chỉ còn là anh em tôi nữa.…
Bùi Thảo Linh- Kobayashi Rin, học sinh trong diện du học cấp 3 bên Nhật. Linh là con lai, nhưng lại không muốn tên mình nửa này nửa nọ nên chia luôn ra làm hai tên, một họ bố, một họ mẹ. Ông Kobayashi lấy vợ và sinh sống ở Việt Nam, nhưng sau khi bà nội ốm nặng thì phải quay trở về Nhật Bản để chăm sóc mẹ mình. Linh cũng vì thế mà phải theo cả gia đình sang Nhật sinh sống.-Bố, bao giờ con được về Việt Nam?-Thiếu nữ ngồi trên máy bay nhìn khung cảnh sân bay Nội Bài xa dần, lòng tràn đầy lưu luyến.-Chúng ta sẽ chỉ ở đây ba năm thôi, và sau đó Rin-chan cùng bố sẽ quay về Việt Nam nhé.-Ông Kobayashi mỉm cười nhìn nó.…
Tôi vẫn thường cho rằng, Choi Seungcheol là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Hong Jisoo, đứng trước người thân là một con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Choi Seungcheol.--Fic gốc: "Hình như em yêu anh" của @downpour0721…
đứa con thứ 40🍼 ngày ra đời: 080820 🍼💋 𝓻𝓲𝓬𝓮 𝓶𝓲𝓵𝓴 💋…
Mingyu và Wonwoo từng rất thân nhau, thế sao giờ đây Mingyu lại bắt nạt bạn Wonwoo?…
thanks for @hyunrinrin…
giáo sư chan thường say mê kể về người tình của mình với lứa sinh viên.thầy lại không biết rằng, đứa nào cũng biết đó là giáo sư felix.× lúc đầu tụi nhỏ chưa biết× dựa trên một tweet trên X nhưng mà tui quên nguồn rùi sowwi 😭‼️…
Chuyện kể về cậu ấm nhà giàu x Nữ minh tinhMọi nội dung trong câu chuyện đầu là hư cấu, không áp đặt lên người thật…
miễn là anh em sẽ luôn tin tưởng…
Seungcheol yêu người tình của hắn tới chết mới thôi.…
"Seungcheol, nếu em là một hương vị nào đó, bạn nghĩ em sẽ là vị gì?""Hmm, để xem nào, em bé sẽ là vị ngọt, Jeonghan sẽ ngọt như mật ong đó!""Vậy sao? Nhưng nếu mật ong có vị mặn, bạn còn thích em không?"-xumin9yuk-…