Chaisaw man[AllDenji_r-19]
AllDenji[r-19] Những câu chuyện nhỏ của Denji. H+ tục…
AllDenji[r-19] Những câu chuyện nhỏ của Denji. H+ tục…
tôi muốn cho em biết cái nồng nhiệt rất đỗi dịu dàng đang nảy nở trong tim mình.…
"If I die or go somewhere far, I'll write your name on every star so people looking up can see just how much you meant to me."Nếu một ngày anh chết đi hoặc đi đâu đó thật xa, anh sẽ viết tên em lên tất cả những vì sao, để mọi người có thể ngước lên nhìn và hiểu rằng em có ý nghĩa với anh đến nhường nào. Fic collab cùng với @hanriji_eun ❤️❤️❤️❤️…
Tác giả: Chỗ nào thần tiên đem phiến diêu [ đại biết nhàn nhàn, đại ngôn nắng hè chói chang ]Tránh lôi: Trần Ca trung tâm hướng, tất cả mọi người thích Trần lão bảnHành văn non nớt, cốt truyện sổ thu chi, không mừng chớ nhậpGiả thiết vì không tồn tại Trần lão bản thế giới trừu tạp xem ảnh nguyên tác…
Chúng ta chạm tay tới đích, nhưng ngoảnh lại đã lạc mất nhau.___Nếu nói tới hai người đang rất nổi trong giới showbiz hiện tại, nữ phải nhắc tới Lâu Ngữ, nam chắc chắn là Bàng Bác Văn.Thế nhưng họ lại chẳng quen nhau.Lần hợp tác duy nhất giữa hai người là bộ phim mạng vớ vẩn quay lúc họ vừa ra mắt, về sau cả hai không còn liên lạc nữa.Nào ngờ mấy năm sau, họ đã hợp tác lần nữa trong một chương trình truyền hình thực tế.Bàng Bác Văn mặc vest, vẻ mặt hoà nhã đưa tay về phía Lâu Ngữ, cười nói: "Đã lâu không gặp."Cô cũng mỉm cười đưa tay ra bắt.Hai người nắm tay nhau như chuồn chuồn đạp nước, lịch sự lại xa cách.Không giống như năm đó, trong căn nhà thuê chặt chội, anh bấu tay cô tới đau nhói. Hai người chen chúc trên chiếc sofa cũ, cùng nhau hút chung một điếu thuốc.Đó là khoảng thời gian còn trước cả khi quay bộ phim mạng kia.Họ làm diễn viên đóng thế bóng* cho diễn viên chính, chỉ khi máy quay tắt họ mới có tư cách xuất hiện trước ống kính.*Là những người đứng vào vị trí cố định cho diễn viên chính khi nhân viên phim trường điều chỉnh vị trí đứng hoặc ánh sáng, đạo cụ cho cảnh quay của diễn viên chính.Khán giả không hề biết trong tấm áp phích phim điện ảnh nổi rần rần năm đó, bóng lưng của nam nữ chính lại chính là anh và cô.Ngày bộ phim ra rạp, Bàng Bác Văn đã chụp lại tấm áp phích đó, viết một câu giới thiệu cho tài khoản mạng xã hội của mình: "Em mãi mãi là nữ chính không ai biết tới của anh".Lưu ý: Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả ( vì tớ k biết liên hệ ntn)…
hềhttps://my.w.tt/O1DtBNfoh8 hình là acc imthuuu_ bay mất rùi nên tôi rời nhà sang đây đóoNhà trọ continue....…
không phải rắn mất đầu, nhưng em cần người dẫn đườngtwo shots, lowercase…
Mỗi chương sẽ là một truyện khác nhau…
author: khoaipairing: chanlix (stray kids)category: ooc, text, lower case❗️ngoại trừ cốt truyện, còn lại đều không thuộc về mình. chỉ đọc và đừng mang đi đâu nhe~/badboy chris bang từ chối lời tỏ tình của một hậu bối đồng hương nhưng vô tình em lại là người trong mộng bao lâu nay của gã…
Khi những vì sao rơi xuống, khi điều ước của anh trở thành hiện thực."Anh muốn ở lại bên cạnh em, gom hết tất thảy những dịu dàng và tình yêu thương trên thế giới này dành tặng em."…
textfic/văn xuôi.lowercase, emoji.…
fic bùng binh otp…
Hyunjin rất khổ sở vì vận đào hoa của mình. Anh từ chối hết người này đến người nọ, dùng đủ biện pháp nhưng kết quả không quá khả quan.Cho đến một ngày, khi Hyunjin lại chuẩn bị được tỏ tình, anh kìm nén cơn đau họng, sắp sửa từ chối tiếp thì có một bóng đen lao nhanh tới, hùng hổ lớn mật nói:-" Xin lỗi, cậu tỏ tình với đối tượng có người yêu rồi, mau cút dùm. "…
vài bông hoa nhỏ xíu cài trên túi áo trái của cơ trưởng lee bỗng úa tàn vào một ngày mưa tầm tã. chúng héo tàn, rơi lả tả trong góc phòng tối đen, lee sanghyeok nhìn thấy, nhưng không nhặt chúng lên nữa. hoa tàn rồi, cũng nên bỏ đi thôi.…
" Tao thích m"" Thì??"Thanh xuân vườn trường nhe❗️Có ngôn ngữ TỤC❗️…
textfic; warning: có "tục ngữ""Chia tay rồi..""Lúc nào?"…
Tóm tắt: Cuộc sống hỗn loạn ở Trường học Ma Thuật Seoul của Lee Minho và Yang Jeongin.…
"Điều gì sẽ xảy ra nếu mọi nỗi đau, sự hối hận và những mảnh vỡ cảm xúc đều mang một hình hài?"Tuyển tập truyện ngắn này chính là lời giải đáp cho những câu hỏi ấy. Xuyên suốt các trang sách, con người không rụng lá theo mùa, mà rụng đi những lớp bóng hình mình từng mang. Để lại phía sau là những căn phòng ký ức không bao giờ đóng kín, những sợi dây vô hình níu giữ tâm can, và những cuộc đối thoại dang dở giữa kẻ đang sống và những gì đã qua.Đây không chỉ là trạm trung chuyển của những tâm hồn chật vật từ biệt quá khứ, mà còn là những lát cắt triết lý sâu sắc về tình yêu, sự gắn kết và lòng dũng cảm để bắt đầu lại.…