Bút ký thư
Nhân sinh thật sự là đau khổ…
Nhân sinh thật sự là đau khổ…
😁 Giới thiệu truyện: Đây là tác phẩm đầu tay của mình. Câu chuyện nói về một cô gái tên là Hạ Vân đứng đầu trong giới hắc đạo. vì cứu em trai mình mà phải chết, nhưng may thay cô lại được trùng sinh đúng ngày mà cô chết vào thân phận là một người hầu gái. khi tỉnh dậy cô ngạc nhiên khi biết cô gái này cũng tên là Hạ Vân và cũng biết người cứu cô lại là cậu chủ mà cô phải hầu hạ.Sự thật về thân phận của cô hầu gái Hạ Vân và bang chủ Hạ Vân đứng đầu giới hắc đạo là như thế nào? Tình cảm của cô hầu gái bí ẩn và cậu chủ lạnh lùng sẽ thế nào? Mong mọi người đón đọc.....…
Oneshot vặt về HunHan ChanBaekAuthor: Đường TâmRa đời bởi những khi tâm tình bất ổn ><Mọi người nếu cảm thấy ổn thì CMT CÁC THỂ LOẠI (văn phòng văn, phụ tử văn, huynh đệ văn,...bla blo) và COUPLE, tớ sẽ viết theo yêu cầu của mọi người nhé!!!Mong tin mọi người >3<Còn nữa call me Đường Tâm nhé, vừa đổi tên cho dễ viết lách~Là CON của tớ nên đừng mang đi đâu nhé, tớ sẽ buồn đó~Giờ thì enjoy ~~~~…
"Khuôn mặt trắng toát. Trên trán có một vết sẹo dài cùng một vài con bọ đang nhoi nhoi trông thật kinh tởm. Cái miệng dài đến mang tai đã bị khâu lại đang từ từ rỉ máu. Đôi mắt hốc hác trợn ngược chỉ để lại tròng trắng. Nó cứ nhìn tôi bằng đôi mắt đáng sợ đó như vẻ muốn ăn tươi nuốt sống tôi... "…
chuyên nói về hai nhân vật chính…
•Tác giả: Dương Sanh•Cộng tác: Lý Ngọc Minh Anh, Minh Minh Trần•Thể loại: Hài, đời thường•Tình trạng: Chưa hoàn•Tóm tắt: Câu chuyện đời thường đầy "bi kịch" của những thanh niên, kẻ thiếu muối, kẻ thừa mứt sống chung trong một căn nhà thuê cuối con phố 20•Lưu ý: Đây là một truyện thể loại đời thường, không nhắm vào chủ yếu các thể loại về tình cảm =]]]•Mang truyện đi đâu mong xin phép tác giả nhé ^^…
Hán Việt: Trọng sinh hậu mỗi thiên đô tưởng bão bão thaTác giả: Thập Nguyệt Trăn HiTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Kiếp trước kiếp này , Đô thị tình duyên , Ấm áp , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Bình dân sinh hoạt**Văn án:Trọng sinh trước, Tô Nguyệt ghét Kỳ Dạ tận xương, trốn tránh hắn tránh hắn.Ký túc xá hạ, hắn hồng hốc mắt cầu nàng, "Tiểu Nguyệt Lượng, ngươi đến ta bên người tới được không?"Nàng đẩy ra hắn, cười lạnh, "Không tốt!"Thẳng đến chết thời khắc đó, hắn đem nàng gắt gao hộ tại thân hạ, cả người là huyết, ở nàng bên tai tê thanh nỉ non, "Tiểu Nguyệt Lượng, ta......"Tê tâm liệt phế!Tô Nguyệt rốt cuộc nhận rõ, cái gọi là ghét, bất quá là canh cánh trong lòng không cam lòng.Sống lại một đời, Tô Nguyệt chỉ nghĩ hảo hảo sủng hắn yêu hắn, ấm áp hắn.Bóng đêm đen đặc, hắn đem nàng đổ ở góc tường, ôm nàng nhẹ hống, "Tiểu Nguyệt Lượng, yêu ta được không, làm ta thương ngươi được không?"Nàng nhìn gần trong gang tấc khuôn mặt tuấn tú không nói gì.Tác phẩm nhãn: Sủng văn, tổng tài, phúc hắc, trọng sinhĐã có bạn edit tới chương87 rồi. mình edit tiếp chủ yếu vì không muốn đợi và muốn thử edit 1 lần xem sao. Lần đầu edit vốn từ còn thiếu, câu văn không được mượt mà cho lắm. Mong được thông cảm^^^***link từ chap1 đến chap87:*Link truyện từ chap1 đến chap87:https://www.wattpad.com/story/222314315?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=vutran1869&wp_originator=gTw2q41QPrWEUQ3hTaxHCg%…
Một khi đã từ bỏ rồi thì đừng quay lại nếu ở lại thì phải làm đàn em của các ĐẠI NGỦ TỶ và cũng đừng bai giờ phản bội ĐẠI NGỦ TỶ coi chừng hậu quả không lường trước được…
Cái nắng mùa hè chói chang của tháng 6 khắc nghiệt , ở tán cây có cô bé lớp 10 vừa bước vào con trường cấp 3 với mái tóc xã dài bồng bềnh được nắng chiếu vào mái tóc đen dài của cô mà nó trở nên giống màu hạt dẻ , đâu đó có cơn gió bay tới khiến mái tóc cô phấp phới .- Nè em kia có đi lên xe bus đi học không?- Dạ em tới ngayTrên chiếc xe bus đó đã chật chỗ chẳng còn chỗ nào mà đứng được nhưng may mà ở phía dưới ngay chỗ chàng trai kia còn chỗ trống , cô tiến tới đó mà ngại ngùng hỏi 1 câu- Cậu gì ơi tớ ngồi chỗ này được không?- Được!Cô ngồi xuống mà quay mặt qua phía cửa sổ nhìn cảnh con đường tới trường . Không biết trời xui đất khiến sao mà chàng trai đó quay sang nhìn thẳng vào mắt cô . 4 bốn mắt nhìn nhau chả hiểu lúc đó im tĩnh đến lạ nghe được tiếng gió thổi…
Nhân vật chính: Diệp Ân, Đỗ DuyThể loaị: ham chơi cô độc kiên cường thụ, lăng nhăng ham học anh tuấn công, có ngược, ngược thụ. Mười năm trước chúng ta gặp nhau, tôi vông cùng ghét anh, ấy vậy mà tôi nhận ra tôi yêu anh. Mười năm sau chúng ta xa nhau, anh bỏ tôi lại với phần tình cảm đáng thương này rồi tôi lại bị tình cảm này làm cho thương tổn. Anh không thích nam nhân, nhưng tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó được anh đáp lại. Tôi biết, anh chỉ vì chúng ta là bạn thân nên anh mới có cảm giác đặc biệt với tôi hơn những người khác. Còn tôi, cái cảm giác đặc biệt ấy không chỉ vì anh là bạn thân của tôi mà là những năm tháng chúng ta học chung với nhau tôi đã yêu anh mất rồi.Liệu mười năm sau anh có thể yêu tôi cùng tôi bước đi trên con đường chông gai này?…
thi triết…