TLBBpt8
…
Truyện Việt - bộ đầu tay chính tay ta viết.Văn phong pha chút Trung - Việt mong các đạo hữu bốn phương thông cảm.[Không vô địch]------------------------------------------------------------------------Tận thế giáng xuống.Zombie hoành hành, trật tự sụp đổ, nhân loại bước vào thời đại của dị năng.Người người thức tỉnh sức mạnh.Kẻ kẻ truy cầu biến dị.Chỉ có ta...Đi một con đường khác.Zombie sẽ tiếp tục dị biến.Dị năng giả sẽ ngày càng mạnh.Còn ta...Một kiếm trong tay, không cầu dị năng.Một thân tu hành, nghịch thế mà đi.Lấy mạt thế làm lò luyện thân.Lấy sinh tử làm bậc thang chứng đạo.Dị năng là lối đi của số đông.Tu tiên - là con đường chỉ mình ta bước tiếp.------------------------------------------------------------------------…
Tô nhụy xuyên thư, trở thành lấy gả sửa mệnh Phượng Hoàng, nguyên văn cho nam chủ làm bảo mẫu.Vẫn là thượng cột cho người ta đương mẹ kế.Khinh thường ai đâu?Thân là ngự trù hậu nhân, tô nhụy kiêu ngạo tỏ vẻ hảo trù nghệ nơi tay, đi nơi nào cũng không sợ.Nỗ lực kiếm tiền, chính mình thành chính mình chỗ dựa.Bày quán vỉa hè, lại hương lại giòn bánh rán giò, cháo tới một phần!Mua cửa hàng, lẩu xuyến xuyến, trà sữa điểm tâm ngọt, chế tạo một mỹ thực phố.…
Linh tinh tia tẹo…
Cẩm nang dành cho cha mẹ. Giúp con trẻ hiểu biết và sử dụng đúng giá trị đồng tiềnCuốn sách này dành tặng cho người bạn thân nhất của tôi.Bà là người luôn luôn sẵn sàng nhận những cuộc gọi trả sau của tôi; đọc cho tôi nghe riêng những lá số tốt của tôi; tặng tất cả những bạn bè của bà những cuốn sách có chữ kỷ của tôi; nói với tôi rằng tôi trông lúc nào cũng mảnh mai khi xuất hiện trên TV và rằng tôi thật tuyệt vời cả khi tôi nghĩ màn hình TV chỉ như một tấm gương; và sẵn sàng để cho gia đình tôi kỉ niệm chín mươi chín năm kì diệu bà có mặt trên đời.Bà Jewel, cháu cảm ơn bà.…
Cô gái nhỏ Khánh Thy luôn lẽo đẽo phía sau Bảo An nay đã tiến lên phía trước sánh vai cùng chàng tay trong tay đến trường...…
Thể loại:ngôn tình, tình thầy tròTác giả: TuleeĐây là mình copy lại:)) chứ ở trên wattpad mình tìm vài ko thấy…
một cô gái bình thường đã phải lòng một cô gái khác có gia thế vô cùng đặc biệt. chuyện của họ sẽ như thế nào khi mà cô không dám chạm vào cậu vì khoảng cách hai người quá lớn :)))))…
một cô gái tên Yiri là chủ tịch công ty truyện tranh . bỗng một hôm cô bị bạn trai chia tay và cô quyết tâm ko yêu ai nữa nhưng cô ngủ gật lúc nào ko hay vô tình bị xuyên ko vô truyện của mình cùng hệ thống giải quyết các tình huống để nhân vật chính ko chết và kết thúc có hậu…
Khi ngươi chưa sinh ta đã ra đời.Khi ngươi sinh rồi thì ta đã thành thiếu nữ. Chỉ hận không sinh cùng thời với ái nhân.Đợi ngươi trưởng thành thì ta trung niên.Và khi ngươi trung niên thì ta đã lão.…
Câu chuyện là viễn cảnh của một xã hội màu xám, mục nát, khốn khổ. Hiện lên giữa bối cảnh tăm tối đó là hình ảnh hai con người với hai tính cách, hai sinh mạng, đều là những kẻ cô đơn, nhưng chung một niềm tin tưởng, hướng tới cái đẹp, tình cờ họ lại tìm thấy nhau.Trần Niệm, một cô bé có tật nói lắp, luôn trầm lặng, là một học sinh thuộc kiểu không quan tâm ai và không ai quan tâm trong lớp. Cuộc sống của cô mỗi ngày luôn ngập trong sự cô đơn và bí bách. Ước mơ lớn nhất của cuộc đời cô chính là cố gắng thi đậu Đại học, rời khỏi Hi Thành - thành phố hiện tại cô đang sống để đến với Bắc Kinh.Trong thế giới tăm tối mà Trần Niệm đang phải sống ấy, Bắc Dã bỗng xuất hiện, như một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé.Bắc Dã như là con người đến từ thế giới đối lập hoàn toàn với Trần Niệm - con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền. Cậu là thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: họ đều là những đứa trẻ cô đơn.…
Câu chuyện về nàng công chúa với những yêu thương, những năm tháng trong cuộc đời trải qua, những thăng trầm làm nàng phải đối mặt với sóng gió, đối mặt với miệng lưỡi thế gian. Xuyên suốt truyện vẫn là những tình tiết xoay quanh nàng, một công chúa bị ghẻ lạnh, chỉ là người thừa trong triều đại này.Lần vào kinh cuối cùng của Úc Ninh công chúa là vào trận tuyết đầu mùa năm Long Khánh thứ mười bảy. Tuyết năm đó rơi đặc biệt lớn, lớp tuyết ở ngoài cung Cảnh Đức đã lên đến mắt cá chân. Đêm xuống, gió lặng tuyết ngừng, trăng sáng thê lương, nhắm mắt lại dường như có thể mơ hồ nghe thấy tiếng tuyết từ đầu cành rơi xuống đất. Tiếng rơi rì rào nhỏ vụn ấy, trong thâm cung yên tĩnh này lại hết sức chói tai. Ngoài cung loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân trong tuyết, từ đầu này đi tới đầu kia, lại từ đầu kia chậm rãi dạo bước quay về, giống như là đang lưu luyến gì đó, chần chừ chưa đi.Hoàng thượng cho người quét dọn cung Cảnh Đức, lại sắm thêm rất nhiều đồ trang trí. Các tiểu công công len lén phỏng đoán dụng ý của hoàng thượng. Cung Cảnh Đức đã mười mấy năm không có người ở, những công công, cung nữ trước kia đều đã già rồi, hoặc là đã xuất cung, hoặc là đã đi nơi khác, những người mới đều không biết trước kia ai đã từng ở nơi này. Những người biết chuyện thì chẳng ai muốn nói ra, chỉ kêu bọn họ đừng có hỏi nhiều.Liệu đến cuối cùng, câu chuyện yêu thương của cô sẽ tiếp diễn ra sao, liệu còn điều gì thú vị nữa, tình yêu này có trải qua được ân oán hay không, có thể vượt qu…