nói rồi, là thương đó! [haruhwan]
📍 ôn đẩu x đình hoán…
📍 ôn đẩu x đình hoán…
Tên gốc: 永遠在一起Tác giả: hang0216Trans: seoladakween Bản dịch chui, chưa có sự cho phép của tác giả. Xin đừng bê đi đâu.--------------------------------------------WJSN mãi mãi đều là mười người, chúng ta vĩnh viễn đều sẽ sát cánh bên cạnh nhau.--------------------------------------------....…
đừng mang hắn đi.…
nếu tần số không có sự tương thích, chúng không thể cộng hưởng.…
Viết cho OTP đáng yêu số 2 không ai dám tranh số 1…
" Đứa nào đồn mất dạy vậy hả ??"…
Dưới nền trời Đan Mạch buốt giá, giáng sinh năm nay đốt cháy mùa hạ.…
Viết cho So Junghwan và Kanemoto YoshinoriFic thứ 8 của Katrinalee…
• Title/Tiêu đề: friends don't kiss friends• Oneshot• Author/Tác giả: wineandsoju• Twitter: @tsunderensung• Translator: mei• Lee Jeno x Lee Donghyuck• Cover by: 𝗮 𝗰𝘂𝗽 𝗼𝗳 𝗰𝗮𝗳𝗲́Translated with author's permission. Please don't take this anywhere.…
Chỉ đơn giản là những mẫu chuyện ngẫu hứng mình viết cho couple Soojun yêu quý của mình…
vì ngẫu hứng viết nên không chỉnh chu lắm mong mọi ủng hộ nha.thank kiu💗✨…
những khoảnh khắc không vui,nhưng tôi lại muốn viết.viết để nghịch cuộc đời,phải để họ hạnh phúc.lowercase.…
# 1short. - r18.- martin vợ của hoon.- kim juhoon chồng của tintin.…
Cả nhóm năm người kéo nhau xuống một quán nướng gần kí túc xá.Mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu như chủ quán không mang đến vài chai soju đến bàn của nhóm."Ngoại trừ Seonghyeon và Keonho ra. Martin và Juhoon cứ uống thoải mái nhé."James chậm rãi gắp thịt đặt lên trên vỉ nướng có chút bơ tan chảy thơm lừng. Keonho gật đầu."네...""Seonghyeon không nói gì sao?"Seonghyeon đang khui chai nước ngọt, phải tạm dừng để quay sang, đáp."Em nghe rồi ạ."James gật gù rồi không hỏi thêm. Vì anh tin tưởng hai đứa em này mà... ....- 22/05/2026 -…
Dịch theo sở thích thôi các mẹ =))…
# Em có muốn làm nữ chính trong truyện ngôn tình của tôi cho đỡ chán không? ------☠ LƯU Ý : Đây là bộ truyện đầu tiên mình viết, cũng có thể nói là tập viết nên lời văn lủng củng, cách viết thiếu chuyên nghiệp, đầy khuyết điểm là đương nhiên. Mình không phải thánh thần cũng chỉ là người thường nên không thể làm tốt mọi chuyện ngay lần đầu được, có thiên tài cũng cần thời gian mài dũa. Mình trân trọng đứa con đầu lòng này và cực yêu thích sự ngây ngô thoải mái của lúc trước nên sẽ để yên và không chỉnh sửa bất cứ từ nào. Không những vậy, đây còn là kỷ niệm đầu tiên của mình cùng fanfic Bangtan...Nên đừng đem nó làm cái cớ đi phốt bừa, mổ xẻ so sánh nhiều ít, xứng hay không xứng cùng số fls hiện tại của mình nữa. Nhàm chán lắm! ⭐️ Thể loại : X YOU (là nhập vai nên cảm xúc nhân vật tự cảm nhận) Lãng mạn nhẹ nhàng, chút hường, chút sến, chút ngược, về sau có yếu tố H nên cân nhắc. - Chỉ đơn thuần là trải nghiệm mối tình đơn giản cùng những cung bậc cảm xúc nhẹ nhàng. ❤️ Trạng thái : HOÀN THÀNH~ NXB : 27/10/2017~ NHT : 03/01/2018 🙏🏻 Đây là công sức và chất xám của mình nên làm ơn KHÔNG CHUYỂN VER & KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC. Hãy tôn trọng tác giả và là một writer đúng nghĩa, cảm ơn :)~. . . .…
Hồi Kim Eunbyul tốt nghiệp trung học cơ sở, cô vô tình bị kích ứng mạnh gây ra thương tích nghiêm trọng, vậy nên cô tạm thời không thể nói ra tiếng, thành một bé câm.Vừa vào trung học phổ thông, năm đầu tiên, cô vẫn chưa thể mở miệng nói thế nên thành dị loại, thành một đề tài bàn tán và châm chọc, đưa tới vô số kì thị từ bạn học trong lớp lẫn mọi người.Rồi năm sau, năm lớp 11, cô gặp được một người, một nam sinh đẹp trai vô cùng, cử chỉ ưu nhã, chuẩn mực, là nam thần trong trường học, là đối tượng thầm mến của các nữ sinh, tên So Junghwan nhưng đối với Eunbyul mà nói, Junghwan là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa.Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Kim Eunbyul tràn ngập ba chữ 'So Junghwan'.Cô không cầu mong xa xôi rằng Junghwan thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp 'diện mạo chân thật' của cậu ở hành lang.Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói -"Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi."Eunbyul không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc.Từ đó về sau, cô không cho cậu thêm một cái nhìn nào nữa.Mãi cho đến khi đại thiếu gia So giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Eunbyul, hốc mắt đỏ bừn…