miyabichi no onmyouji - chốn an yên
chốn an yên của đôi tình nhân…
chốn an yên của đôi tình nhân…
I try to melt your soulcredit: trainofyouth + lqsnie…
một vài tranh vẽ về clxt của mình. có thể là vẽ vu vơ, cũng có thể là vẽ một vài thứ xảy ra trong mạch truyện của mìnhchủ yếu xoay quanh nhóm 6 người, lâu lâu sẽ tạt qua vẽ oc, nhưng không nhiềumình ổn với tất cả mọi cặp trong phim, nhưng không có ý định vẽ couple, tất cả đều mặc định platonic (nếu có vẽ thì cũng sẽ rào trước :')btw con nhỏ ở ảnh bìa là mascot mình~…
Togame luôn cười, cười mỉm hoặc cười mỉa mai. Đó là ấn tượng tự nhiên nhất trong mắt của một thành viên Shishitouren. Ngay cả Chouji, người được xem là gần gũi với em nhất đôi lúc còn chẳng biết được em đang gặp chuyện gì.Rằng. Trong em có bão. Và rằng. Sẽ có ai đó đến và ôm lấy nỗi đau. warning: Bot!Togame, ship tùy thích đôi khi không cần hint. OOC. chứa thông tin, tình tiết unofficial.***Có seg tục…
Đờ ru bị lạc vào phufnmg đất phu ri và đang tìm cách thoát ra…
Đau, đau rất nhiều.Cover by Ance.…
Trong một lần Cổ Trác Y đang lau chùi, bà không may làm vỡ cái bình cổ mấy triệu đô của Vương Minh Lam. Sau đó bà không được tiểu thư giữ lại nữa, mà bản thân bà cảm thấy có lỗi, cho nên Cổ Trác Y đã cầu xin tiểu thư cho con gái là Cổ Trác Tĩnh làm việc ở đây để thay bà trả nợ.Vương Minh Lam: "Em biết tại sao mình ở đây chứ?"Cổ Trác Tĩnh: "Dạ biết"Cổ Trác Tĩnh sau này mới biết rằng có làm cả đời cũng không trả hết nợ cho Vương tổng, cô chỉ còn cách dùng thân.Vương Minh Lam: "Vẫn không đủ""Hôn thêm má bên này nữa"Cp: Vương Minh Lam (nàng) x Cổ Trác Tĩnh (cô)Ôn nhu công x dụ thụ, hơn kém nhau 10 tuổiThể loại: Bách hợp, hiện đại, đô thị tình duyên, ngọt sủng, ngược nhẹ, hào môn thế gia, HE…
fic này tâm đắc nhất luon ay…
Niệm niệm bất vong tức là nhớ mãi không quên.…
Mafia - Nữ trùm × Bác sĩFaye X Atom…
Đây là fic all CP nhé, mình nghĩ ý tưởng đến đâu thì viết đến đó thôi. Các bạn có thể gợi ý cho mình viết về cụ thể một CP nào đấy và mình cũng có nhận comm viết trả tym, mong các cậu chiếu cố.…
Lần đầu viết nên có sai xót mong mọi người thông cảm và góp í mình sẽ sữa đổi😚 tất cả đều là giả tưởng không liên quan tới mạch truyện của sousou no frieren🥲 Lấy í tưởng từ bộ truyện sousou no frieren…
Tóm tắt: Một ngày nọ, Giotto thức dậy ở một thế giới khác. Ở đó, anh gặp một người được gọi là Bạch Ngân Vương và rơi vào những cuộc xung đột.Lưu ý: Fic chỉ được đăng ở tài khoản Wattpad này, nhà chính WordPress và AO3 ghi trong hồ sơ.…
Sau trận chiến với Thiên Ma, Thiên Minh chẳng những không phải bỏ mạng mà còn thăng tiến cấp võ nghệ so với lúc trước khi chạm kiếm với Thiên Ma. Đổi lại sống sót sau cuộc thảm sát để làm gì trong khi những người hắn yêu quý đều rời đi sau cơn mưa đỏ.Mai Hoa Kiếm Tôn tuy sống sót thoát khỏi tay Thiên Ma nhưng hắn vĩnh viễn mất đi cánh tay trái của mình, vĩnh viễn mất đi Hoa Sơn Phái là linh hồn, là lẽ sống của hắn.Mai Hoa Kiếm Tôn à, Mai Hoa Kiếm Tôn ơi. Xưa kia ngươi kiêu ngạo một thời, khinh thường vạn vật, coi trời bằng vung. Giờ lại vì mấy huynh đệ ngươi chẳng bao giờ ngó tới mà dần đánh mất đi bản ngã của chính mình.Chết cũng không xong, sống lại càng như nuốt phải gai độc.Liệu Hoa Sơn trong tay ngươi lần này có thể tái khởi được không?*Hú hú, Hoa Sơn Tái Khởi tới đây! Thanh Minh là tuyệt sắc nam tử, là đệ nhất giang hồ! Đồng thời hắn cũng mắc hội chứng PTSD, vì những kí ức đau buồn khó quên nên não bộ tự động đưa hắn vô trạng thái nửa tỉnh nửa mơ tức là sẽ có lúc Thanh Minh sẽ phát điên, có lúc khác Thanh Minh sẽ như mặt hồ tĩnh lặng.*Hắn còn mắc thêm hội chứng ngủ sâu.*Cuối cùng, chap sẽ không hề đi theo trật tự. Có ý tưởng chap nào thì sẽ đăng lên, truyện hoàn toàn là do mình tùy hứng mà dựng nên. Thiệt ra là do mình vẫn thích Mai Hoa Kiếm Tôn hơn là để hắn ta có cuộc sống mới như trong truyện ^^*Bìa truyện hiện chưa có, đợi mình vẽ xong rồi up lên ^3^…
EN OF LOVE: TOSSARA(Tình yêu rắc rối của chàng sinh viên khoa Kỹ thuật)Tác giả: FaddistBản dịch tiếng Việt: MinBản gốc: Đã hoàn thànhĐây là truyện đầu tiên trong series En of Love. Tên tiếng Thái là มี เกียร์ น่ะ เมีย - / wit-sa-wa mee gear na mia maw / (dịch là "Chàng kỹ sư có bánh răng là vợ của bác sĩ" hay còn gọi là Tossara."Thứ kết nối tên chúng tôi là từ "sa", thứ kết nối cuộc sống của tôi và anh ấy là bánh răng này."Tossara = Tossakan + SarawutTruyện này mình dịch theo bản online nhưng có dùng Google Translate qua tiếng Anh và đây là lần đầu tiên dịch nên chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót, rất mong nhận được ý kiến đóng góp của mọi người.Mình thì một chữ tiếng Thái cũng không hiểu, sau khi xem xong phim lại cảm thấy nó chưa đủ đã, tìm bản dịch tiếng Việt thì search có thấy link nhưng có vẻ truyện đã bị xóa/ khóa nên về cơ bản thì đây là một bản dịch không chính thức, tất nhiên cũng là bản dịch phi thương mại, truyện chỉ được up trên wattpad này, mong mọi người thông cảm và không reup dưới bất kì hình thức nào. Thân.…
"Hắn và em nhìn thấy nhau, lại không thể ở bên trong kiếp này. Như trăng và biển gần ngay trước mắt nhưng xa tận chân trời..."Một câu chuyện tình buồn gian khổ của hai kẻ biết yêu.---Couple: Elf x AdeptAuthor: AsterSuzu…
1 series truyện về NamtanFilm…
Tức quá viết được 1 chương thì vô tình delete phải viết lại nên khó chịu không muốn viết description :)-"Cậu ấy là xuân xanh, là hạ mát, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến. Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng dám chung đường..."Jeno x Jaemin…
Tô Chỉ Dư (cô) x Trương Chỉ Diệp (nàng)Năm 12 tuổi, Tô Chỉ Dư vô tình thấy bức ảnh anh trai chụp cùng các bạn học. Khi đó, cô thấy trong bức ảnh có một chị gái rất xinh đẹp cùng với nụ cười ngọt ngào đang đứng cạnh anh trai mình. Lúc ấy không hiểu sao trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó gọi tên, cô chỉ biết là mình yêu thích chị gái đó mà không biết lý do tại sao. Mười năm sau, sau khi Chỉ Dư hoàn thành chương trình Cử nhân Khoa học máy tính tại Đại học Cambridge, cô đã rất háo hức để gặp lại anh trai. Hôm đó ở sân bay, thay vì gặp Tô Lâm Thi, người cô gặp lại chính là Trương Chỉ Diệp - người con gái mà cô từng thấy trong bức ảnh hồi xưa. Nhưng tiếc thay, khi gặp lại nàng, Chỉ Dư lại không hề nhận ra. Tag: ngọt, sủng, age gap…