[Chuyển Ver] Jihoonie À!! Lại Đây Với Anh!!
Fic gốc : JungKookie À!! Lại Đây Với Anh!!Link của fic gốc : http://my.w.tt/UiNb/gkQo3f6sCENguồn : @WonPi_HHs994…
Fic gốc : JungKookie À!! Lại Đây Với Anh!!Link của fic gốc : http://my.w.tt/UiNb/gkQo3f6sCENguồn : @WonPi_HHs994…
"Giữa những hào quang của giấc mơ và hiện thực nghiệt ngã, tình yêu của họ không thể đơm hoa như đã hứa. Nhưng ở một lối rẽ khác - nơi không còn những tiếc nuối - họ lại có thể mỉm cười bên nhau."…
các otp trong truyện như sauBâng x QuýKhoa x Đạt Red x Fish Hải x Hiếu ( Quang Hải x Birdlb )Chỉ đu nhiêu đây thoi nha Còn các nhân vật khác thì ế…
Warnings | ooc, unrelated to the main plot, lightly, humor.- Em sẽ cưới anh chứ, Shinsuke? - | Au: Ella - thank for watch ♡ |…
Ở một thị trấn cổ tên Phượng Tường - nơi nắng luôn nhuộm vàng bậc thềm, và tiếng ve kêu như đánh thức cả tuổi thơ - có một nhóm tám đứa trẻ nghịch như quỷ sứ.Bốn đứa con trai, ba cô bạn gái và... một "ông tướng" chuyển trường cực kỳ đáng nghi.Tụi nó từng cùng nhau bắt rắn nhựa hù hàng xóm, từng cúp học chỉ để đi theo một con mèo lạ, từng trốn dưới gầm bàn lớp để đọc thư tình đưa nhầm, và từng thề nguyền dưới chân cầu thang rằng:"Tụi mình dù lớn lên, dù thi rớt, dù chia xa... cũng vẫn là tụi mình."Nhưng liệu lời thề đó có giữ được, khi tuổi mười sáu bắt đầu có những rung động đầu tiên, những hiểu lầm đầu tiên, và cả những tổn thương đầu tiên?"Chúng Mình Của Năm Tháng Ấy" là một hành trình hài hước, tưng tửng, mà cũng đượm buồn - về một hội bạn thân không hoàn hảo, nhưng chân thành.Có thể tụi mình không mãi là bạn thân... nhưng sẽ mãi là một phần của nhau trong ký ức.#thanhxuanvuontruong #truyenviet #chuyencap3 #banthan #hoctro #doraemonphienbannguoithat #truyencuoingotngao…
Tuổi mười tám là quãng thời gian rực rỡ nhất nơi tình bạn, tình yêu và cả những vết thương đầu đời đan xen trong một nhịp thở.Tố Linh rạng rỡ như ánh nắng; Minh Thư dịu dàng như làn gió. Hai cô gái tưởng chừng đối lập nhưng lại gắn bó không rời, cùng cười, cùng lớn lên, cùng sẻ chia mọi điều.Cho đến khi giữa họ và những người xung quanh, cảm xúc bắt đầu đổi khác mong manh giữa ranh giới của "bạn bè" và "yêu thương".Câu chuyện không chỉ là về những trái tim tuổi mười tám đang loay hoay tìm hiểu chính mình, mà còn là hành trình học cách yêu thương, tha thứ cả cho người thân lẫn cho chính bản thân mình.Tuổi mười tám, liệu chúng ta có thực sự trưởng thành để hiểu được thế nào là thương một người?…
Vật vã với tình yêu năm cấp 3 đầu đời^^⚠️❌KHÔNG RE-UP, ❌KHÔNG CHUYỂN VER, ❌KHÔNG BÊ TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC, ❌KHÔNG ĂN CẮP⚠️…
Tôi viết truyện này mục đích để lưu trữ các thầy cô và học sinh lớp tôi thuiLƯU Ý: truyện này dành suốt cho cả năm tháng học ơ cấp hai của tôi…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…
Hạ Thư đã yêu thầm Nhật Hạ nhiều năm, khiến cho câu chuyện của hai người vốn không cùng một thế giới bắt đầu diễn ra. " Chỉ cần anh hạnh phúc, em chịu đau lòng một chút cũng không sao"_ Truyện được lấy cảm hứng từ "chuyện có thật" nhưng đã có sự thay đổi chỉnh sửa_…
Cứ coi như là tập nhật ký công khai mà tớ viết ra khi không có ai tâm sự ...^~'…
Câu chuyện tôi muốn kể cũng bao nhiêu câu chuyện khác nó bắt đầu từ năm tôi học lớp 6Ngày hôm đó tôi bước vào lớp tôi cứ như một thằng khờ trước mắt tôi là những người xa lạ cô sắp tôi ngồi kế một người bạn nữ và thế là chuyện tình tôi và cô ấy bắt đầu từ đấy…
Vài lời của kẻ đơn phương.Thơ, thư, nhật ký, vài dòng tản mạn gửi nàng phương xa.(Nữ x nữ)…
Tôi từng nghĩ, ngồi cạnh cậu ấy chỉ là một chuyện nhỏ.Cho đến khi cậu rời đi... mà không một lời tạm biệt.Nếu hôm đó tôi quay lại, nếu hôm đó tôi nói ra-liệu mọi thứ có khác không?Nhưng thanh xuân vốn dĩ không có chữ "nếu".Và cậu... mãi mãi là người tôi không kịp giữ.…
Với họ, chuyện tình cảm là một thứ quá bình thường.Nhưng đối với tôi, thì nó sẽ phải đánh đổi bằng danh dự và đặc biệt là mất đi tình cảm mà tôi dành cho anh...…
| Anh không trả lời tôi thay vào đó anh khẽ xoa đầu tôi nở nụ cười hút hồn người khẽ nói"chúc chúng ta sau này tương lai sáng lạng , tiền đồ như gấm , thuận buồm xuôi gió" |…
" Hay bọn mình lập lời hứa với nhau đi. Hứa rằng chúng ta sẽ không có ai thích ai trong nhóm để tránh sau này không còn yêu nhau sẽ tách nhóm. Chuyện này dễ mà đúng không?"- Đây là câu nói mà tôi hối hận nhất trong cuộc đời mình.Câu chuyện tình yêu tuổi trẻ, có đau đớn, có vui buồn. Một câu chuyện tình đơn phương giữa 2 người_kẻ thích trước - người yêu sau. Câu chuyện tình giữa nhưng kẻ tồi tệ thiếu vắng đi tình yêu, suy nghĩ bồng bột mà tạo nên nhưng chuyện đau lòng. Liệu họ sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình, hay giữ tình yêu ấy nơi sâu thẳm cõi lòng rồi chôn vùi nó đi như nhưng kẻ yêu đơn phương ngoài kia. Hãy đến với " Mộng " để tìm hiểu câu chuyện của những kẻ đáng trách nhưng cũng đáng thương. Chuyện lấy bối cảnh hiện đại, có nhiều yếu tố khác lạ nhưng vẫn trong tầm suy nghĩ của mọi người.Mong các bạn độc giả thử cho Sa một cơ hội đem tác phẩm của mình gửi đến cho độc giả nhé. - Sa -…
Tác giả: eikHoaTình cảm là một thứ gì đó rất khó nói. Tôi chưa từng thổ lộ với cậu nhưng cũng chưa từng giấu diếm nó.…
"Phạm Gia Khang, cho dù có nói ngàn lần, tôi vẫn thích cậu!!"Tô Thiên Vy nói lớn trước mặt anh, micro trên vạt áo tốt nghiệp màu đen vọng lại trên chiếc loa phát thanh của trường, cả trường đang ồn ào thì bỗng im lặng "Xin lỗi, nhưng tôi không thích cậu, cho dù cậu có nói ngàn lần thích tôi!"…
Câu chuyện này được viết bằng thơ Về một người đêm mơ ngày nhớ Trao tình bằng tấm lòng rộng mở Bao nhiêu năm thầm ước trộm mơ.Tác giả: Tlynk…