Chúng Ta Thầm Yêu Một Người
Mọi chuyện cứ nghĩ là sẽ đơn giản , cứ cho rằng chỉ cần yêu thương một người thì cứ lấy can đảm ra tỏ tình sẽ được như mong muốn nhưng đời không như là mơ…
Mọi chuyện cứ nghĩ là sẽ đơn giản , cứ cho rằng chỉ cần yêu thương một người thì cứ lấy can đảm ra tỏ tình sẽ được như mong muốn nhưng đời không như là mơ…
#boylove chữa lành chữa lành chữa lành quan trọng nhắc 3 lần…
Từ sau khi bệnh viện mời Kỳ Hạ Cảnh về làm hướng dẫn viên chuyên môn, rất nhiều người sau đó đã đến tận khoa hỏi về tình trạng hôn nhân của anh.Phó giáo sư trẻ tuổi tài năng này luôn tỏ ra bộ dáng lười biếng, lại cố ý hết lần này đến lần khác trêu chọc Lê Đông, người ở cùng khoa. Chỉ cần hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nhiệt độ xung quanh sẽ lập tức giảm 10°C.Không ai biết vì sao!Cho đến một ngày, cả khoa tụ tập ăn tối.Kỳ Hạ Cảnh lười biếng dựa vào sô pha, ngũ quan ẩn hiện dưới ánh đèn chớp nháy, lười biếng, kiêu ngạo, cả người tản ra khí lạnh, "muốn sống chớ đụng vào."Có người đề nghị chơi trò nói thật, Lê Đông không may bị chọn trúng.Trong khi mọi người vắt óc suy nghĩ vấn đề hỏi, Kỳ Hạ Cảnh bỗng nhiên mở miệng: "Mối tình đầu là ai?"Giữa tiếng xì xào, Lê Đông bình thản đáp: "Không nhớ nữa."Sau bữa tiệc tối, trong một góc.Có người thấy Kỳ Hạ Cảnh ép Lý Đông vào tường, khoá chặt cổ tay cô, nhếch môi cười: "Không nhớ sao?""Có muốn tôi làm em nhớ lại lần nữa không?" ...Không ai biết, Lê Đông thích Kỳ Hạ Cảnh suốt ba năm cao trung.Yêu thầm giống như một vở kịch câm, Lê Đông một mình diễn xuất, khắc họa trong cuốn album miêu tả một thiếu niên bị vây quanh trong đám người, chỉ vĩnh viễn là một bóng lưng.Đêm biết Kỳ Hạ Cảnh xuất ngoại, cô viết ở cuối cuốn album: "Tựa như mùa Hạ và mùa Đông, một số người đã định sẵn sẽ không có điểm giao nhau."Khi đó cô không ngờ rằng 10 năm sau vẫn có người coi cuốn album ấy như trân bảo…
Yêu là một cảm xúc khó tả trong mỗi con người.Còn tình yêu là con dao hai lưỡi nó có thể khiến bạn hạnh phúc nhưng cũng có thể giết chết con tim của bạn bất cứ lúc nào.4 năm chờ đợi tất cả chỉ là con số 0.Đánh đổi một lần nữa cả tuổi thanh xuân cũng chỉ là hoang phí.Chờ đợi một người không chờ đợi mình.Yêu một người không yêu mình.Bỏ mặc một người có thể đánh đổi cả sinh mạng vì bạn."Trong cuộc đời em điều hối tiếc nhất em từng làm là gì?""Điều hối tiếc nhất em từng làm là đã phụ anh""Còn điều đúng đắn nhất em từng làm là gì?""Đó chính là đã quay đầu lại và yêu anh"…
cô phong lưu, phóng khoáng như gió vì anh mà dừng chân. anh vì cô mà trở nên ôn nhu hoặc sự ôn nhu của anh chỉ vì cô mà đến.3 năm trước cô chứng kiến cha mình bị đổ oan mà chết trong tù, mẹ cũng nhảy lầu tự sát trước mắt mà cô chỉ bất lực mà trơ mắt nhìn từ đó cô từ một tiểu thư danh giá hồn nhiên trở thành một người phụ nữ khiến mọi người kinh sợ bị coi như rắn độc. Từng bước lên kế hoạch tỉ mỉ để trả thù lại vì anh mà xao động.cô là điều ngoại lệ duy nhất cuộc đời anh. Anh từng bước xâm chiếm vào cuộc sống của cô, đưa cô về bên mình. Một người lạnh lùng, khó đoán lại hết mực ôn nhu thâm tình.…
Tuổi thanh xuân của mỗi người giống như một cơn mưa rào vậy dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa... dù biết đó là ngu ngốc... là cố chấp...Em và anh... yêu và hận... Liệu chúng ta có thể bước cùng nhau đến cuối con đường không anh?... Hay... chúng ta chỉ đơn giản là hai đường thẳng song song... nhìn thấy nhau bởi những rung động đầu đời... bởi những đắng cay hận thù... nhưng mãi mãi không chung được nhịp đập... mãi mãi không thuộc về nhau... Mọi người đọc truyện vui vẻ ạ.…
List oneshot của BKPP hoặc TehOh mình trans.…
Trong một nhóm bạn năm người,có Tiên,có Minh,có Hằng,có Phúc và có cả Duy.Họ đi với nhau một chặng đường dài thanh xuân,trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc,cuối cùng cũng có thể hiểu được hết chữ "thương" của mỗi người.Tiên thích Minh lắm,nhưng chỉ vì những phút giây lầm lỡ,chỉ vì những phút giây không hiểu được lòng nhau mà tự đẩy người kia ra xa.Chỉ vì những lí do đủ khiến người ta thắt cả tâm can,vì những lúc hiểu lầm,những đôi người thương nhau không thể tiến gần đến nhau...…
Xao xuyến ư?Cô đơn, chờ đợi, vô vọng, mãi đau... tất cả chỉ là chúng ta tự biên tự diễn mà thôi. Hai trái tim, với những rung động không thể kìm nén, khó thể quên... Nhưng...Chỉ một người có thể đi về phía hạnh phúc... Trách làm sao khi ai cũng biết trước, mà lại không thể ngăn được chính mình lao vào cuộc trốn tìm không hồi kết của xúc cảm...Nếu đã vậy thì...Cô đơn một phút thôi nhé, để dành tình cảm mà ai đó mãi chẳng nhìn thấy cho một người khác yêu thương mình trọn vẹn hơn...…
When I get home, I'm gonna love you so wellPlease get me out, out of the depths of hellWhen I get home, I'm gonna sell you my soul--Cp: Matsuda Jinpei x Sato MiwakoCó OCC…
Câu chuyện kể về mối tình của cô giáo ( Quảng Linh Linh ) đến từ Bangkok với cô nàng nông thôn ( Trần Mỹ Linh ) . Cơ duyên đưa đẩy vào tháng 4 năm 1989 , khi ánh nắng mùa hè ghé sang đó cũng chính là lúc cánh đồng hoa hướng dương cũng vừa chớm nở , Chính cánh đồng ấy đã là mối luơng duyên tuợng trưng cho sự thuỷ chung , một tình yêu vĩnh cửu luôn sáng rực của họ dù khó khăn đến đâu . Bắt đầu khi Mỹ Linh vô tình gặp gỡ Quảng Linh Linh ở lớp học trong xóm ,từ lần gặp gỡ ấy trái tim Mỹ Linh đã xao xuyến rung động truớc nguời con gái ấy , tình cờ thay cô cũng không biết rằng Quảng Linh Linh cũng trúng tiếng xét ái tình ấy . Nhưng liệu ở cái xã hội đương thời ấy tình yêu đồng giới có được chấp nhận? Liệu tình yêu của họ có thể vượt qua bão táp để đến với nhau? Mình xin mời các bạn đọc truyện để hiểu rõ hơn nhé !~.~…
Artist: 青山折柳 [ @QingShanzheliu (Twitter) ]https://twitter.com/QingShanzheliu/status/1128990140725059584/photo/1• Nguyên tác: Mặc Hương Đồng Xú (/Khứu)• Đồng nhân viết bởi: Tam Khoả Hoè ThụNguồn (QT): wikidich.comhttps://wikidich.com/truyen/nhan-tra-vai-ac-tu-cuu-he-thong-chi-bang-W4VuyVS4CH474ihKEdit chưa có sự cho phép của tác giả. Xin đừng mang bản edit này đi đâu khác mà chưa có sự cho phép._ _ _ _ _(đã lược bớt) Lời tác giả:"Quá thích Hệ Thống, cũng thực đau lòng cho Băng muội, kết quả là muốn viết một bản Hệ Thống theo góc nhìn của Băng muội.Không có hệ thống, không có phun tào, dùng đôi mắt Băng muội ngắm sư tôn.Chỗ trống trong nguyên tác bỏ thêm tưởng tượng cá nhân."_ _ _ _ _Lời editor l̶ả̶m̶ ̶n̶h̶ả̶m̶:Ngồi chán chán chút, do đọc edit của bạn khác vẫn có đôi chỗ hơi khó hiểu cũng như chưa đầy đủ lắm khi so sánh với bản QT, nên mình thử edit một chút... _(:3/L Là lần đầu edit, lại cũng không biết bao giờ sẽ full, khi nào rảnh sẽ ngồi gõ một chút, mong sẽ sớm ngày edit hoàn.Mọi người đọc truyện vui vẻ nhé! :3…
Tên truyện: Khuyết Tác giả: Anlzy"Tao biết mày thích tao, nhưng mà Phong ơi...xin mày...đừng thích tao nữa...nhé?"----------------------------------------------------------------------------------Có những mối tình chẳng dám gọi tênCó những con người yêu mà chẳng được đáp lạiCó lẽ họ sợ, nếu nói ra, ngay tình bạn này cũng chẳng giữ nổi...Nhiều năm yêu thầm một người là cảm giác gì?"Là ánh mắt dù cận bao nhiêu độ cũng thấy được người ấy ở giữa vạn người. Là khi thấy người ấy đi bên người khác thì tim đau nhói . Là...tình cảm mãnh liệt mà chẳng dám nói ra"Nhiều năm được thầm yêu lại là cảm giác gì? "Là không biết sau lưng mình luôn có ánh mắt dõi theo. Là chẳng thể nhận ra được thứ tình cảm ấy cho tới khi người kia nói lời từ biệt..."---------------------------------------------------------------Những nhân vật, địa danh trong truyện là do tui bịa ra, không có thật đâu áhoan hỉ hoan hỉ-----------------------------------------------------------------mới tập tành viết truyện, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng...cảm ơn vì giữa muôn ngàn tác phẩm, người lại chọn dừng chân ở tác phẩm của tuiiii<3333…
Short storiesHTF/Viral Hit FanfictionFic này dành cho otp yêu dấu mãi realAuthor: Snew/Tôm Tuyết…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
BẢN EDIT ĐƯỢC THỰC HIỆN PHI THƯƠNG MẠI, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁCTác phẩm: Ác mộng vọng vang trên Bàn ĐenTác giả: Trà của Tùng TùngEdit: DưaTình trạng bản gốc: Phó bản 7 (còn tiếp)Thể loại: Vô hạn lưu, hơi kinh dị, song cường, điên phê, trung khuyển.CP: Lý trí, IQ cao, có sức hút Thận Ánh Thu thụ x Chúa tiêu chuẩn kép, điên phê, trung khuyển Túc Thả công.Giới thiệu đàng hoàng: Thận Ánh Thu được mọi người ngợi khen là thiên tài thương nghiệp trăm năm có một, 28 tuổi, sự nghiệp như cá gặp nước, đời sống tình cảm cũng ngọt ngào, hạnh phúc không kém.Anh cứ tưởng cuộc sống của mình sẽ cứ tiếp diễn như vậy, cho đến khi mọi thứ sụp đổ từ cái ngày mà Túc Thả người yêu anh biến mất.Bạn bè lãng quên, số điện thoại không tồn tại, như thể một sức mạnh siêu nhiên nào đó đã tiêu hủy mọi dấu vết thuộc về Túc Thả, chỉ có anh là vẫn ghi nhớ vẹn nguyên những ký ức ấy, chưa từng nguôi ngoai.Anh mô phỏng, tìm kiếm, kiểm tra mọi điều Túc Thả làm và đến mọi nơi anh ấy đi qua trước khi biến mất. Để đến cuối cùng, anh cũng được sợi tơ hồng vô hình đó đánh giá là "Phù hợp điều kiện", trong phút chốc, thế giới trở mình, anh rơi vào một không gian xa lạ.Giới thiệu cợt nhã: Vì yêu mà xách dao lên đi tìm chồng, ai dè lại phát hiện chồng mình mới là chủ mưu đứng sau tất cả.…
My destiny. My destiny. My destinyChúng ta gặp nhau khi còn là những đứa trẻ ngây ngô, trong sáng và bỏ lỡ nhau để đánh dấu bước đệm trưởng thành.Cậu đến với tôi như tia nắng mùa hạ đầy ấm áp nhưng lại lặng lẽ rời đi như cơn gió mùa đông. Ngày cậu đi, chong chóng không ngừng quay."Hạ Dương, chờ mình nhé?" ×Truyện được lấy chút cảm hứng từ " Mùa hè năm ấy quay trở lại" của fuyu trong quyển "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả"…
Bạn đã từng viết thư đến tương lai chưa? Hay đã suy nghĩ trong đầu rằng mình muốn tâm sự hoặc nói chuyện với người đến từ tương lai chứ? Trong lớp tôi đang rộ lên tin đồn rằng viết những tâm tư của mình qua những bức thư thì chúng ta sẽ kết nối được với định mệnh của mình thông qua bức thư đó, tôi thì không tin lắm về cái giả thuyết này nhưng tôi cũng tò mò không biết tôi có thể kết nối được với người ấy hay không, chủ yếu thì muốn được chia sẻ những tâm sự của mình thôi. Nêu cậu muốn thì hãy thử cùng với tôi nhé!- Tôi cũng không biết những bức thư này có gửi được cho người đó không và cũng chẳng biết series này sẽ đi được bao nhiêu năm nữa, 10 năm hay 20 năm..... nói chung là tôi không biết. Nhưng tôi mong mọi người có thể đón nhận và theo dõi từng bức thư mà tôi gửi cho định mệnh của tôi nhé!!!…
"...Sài Gòn vốn đông đúc lắm, mà con người ta thì quá bận rộn, bận đến nỗi không còn muốn để ý đến những thứ xung quanh, người ta dễ dàng bơ nhau như người xa lạ, cứ từng người từng người lướt qua đời nhau, mới gặp nhau đấy rồi lại quên nhau, lại bị cuốn đi bởi những gồng xoay của cuộc đời. Vậy nên sống ở Sài Gòn dễ khiến con người ta cô đơn, lạc lõng,..."Một ngày có chút se lạnh ở Sài Gòn, mình cuộn tròn trong chăn, nhấm nhi từng nỗi buồn mơ hồ, để rồi viết nên bài cảm thức này. Mình không giỏi viết văn, ca từ không tinh tế lãng mạn, nhưng mình vẫn muốn viết, viết về những cảm xúc trong lòng mình, viết để thấy rằng nỗi cô đơn thật ra cũng là một món quà mà cuộc sống mang tặng chúng ta...…
- Anh có biết hoa hoan hợp không?- Nó có gì đặc biệt sao?- Hoa lá bên nhau, hoa không tàn lá không rụng tiếc là thời gian hoa nở quá ngắn ngủi, sớm nở tối tàn... Như chúng ta vậy!…