Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện viết về một cậu bé 16 tuổi sống tại một vùng nông thôn. Cậu đã từng bị kì thị vì giới tính của mình. Nhưng thời gian trôi qua, giới tính thứ ba dần được chấp nhận trong xã hội. Cậu kết được những bạn tốt nhưng dù tốt thế nào họ cũng dần rời xa. Nhưng gần đây, cậu đã rung động một chàng trai học cũng khối với mình. Và câu chuyện bắt đầu từ đó...…
-JungKook :Cậu là 1 học sinh ngoan hiền ,tính tình ngây thơ (18t)-TaeHyung :Anh là 1 tổng tài tính tình lạnh lùng ,1 tay chơi sát gái (20t)-JiMin : Bạn của JungKook tính tình đanh đá (18t)-HoSeok :Bạn của TaeHyung ,anh cũng là 1 tổng tài và cũng là 1 tên sát gái như TaeHyung…
Theo chân Isla Davenport, một nhà nghiên cứu sinh học biển tại Viện Nghiên cứu Sinh học Hải dương Aldersea. Cô khám phá ra Eterna marina, một sinh vật biển bí ẩn có khả năng bất tử và miễn nhiễm với quá trình lão hóa. Điều đặc biệt là sinh vật này không cần oxy để tồn tại, đặt ra một câu hỏi chấn động: Liệu oxy có thực sự duy trì sự sống, hay nó là thứ đang giết chết con người từng chút một?Trong hành trình tìm hiểu bí mật của Eterna marina, Isla hợp tác với các đồng nghiệp và bạn trai Sebastian Grey-một kỹ sư cơ khí tài năng, cùng những nhân vật khác như Derek (thợ lặn), Benny (kỹ sư bảo trì), Elliot (chuyên gia phân tích dữ liệu) và Lucas (chuyên gia hóa sinh). Câu chuyện dần mở ra với hàng loạt phát hiện bất ngờ: không chỉ có Eterna marina, mà còn tồn tại một chu trình sinh học hoàn toàn khác với loài người-một hệ sinh thái có thể sống mà không cần oxy.…
Name : Evil Blood - Blood, Sweat and tears #ngược #yaoi6 người là các quân trên ván cờ , những nước cờ đầy máu , mồ hôi và nước mắt mang lại sự thích thú cho ác quỷ , lòng thương xót của thiên thần . Họ còn nợ nhau ....... Rất nhiều…
câu chuyện được lấy cảm hứng từ bộ phim untill we meet again the series nói về câu chuyện tình yêu ngang trái của korn và In và ngược lại là tình yêu đẹp của dean và pharm . đó là korn và In đầu thai lại làm Deanpharm để họ gặp lại nhau với cảm giác quen thuộc từ rất lâu .…
Một nhóm bạn học cấp ba thân thiết tại một thị trấn nhỏ - mỗi người mang một giấc mơ, một bí mật, một vết thương. Họ trải qua những năm tháng thanh xuân đầy xung đột, rung động, và cả mất mát. Nhiều năm sau, họ trở về quê hương cũ trong một buổi tang lễ. Những ký ức ngủ quên ùa về - và họ buộc phải đối mặt với những lời chưa kịp nói, những mối tình dang dở, những lỗi lầm từng chôn sâu trong tim.Hồi 1:Những năm tháng ấy (Chương 1- 25)Hồi 2: Tuổi trường thành (Chương 26- 32)Hồi 3: Hóa giải và tiếp tục sống (Chương 33-38)phụ lục (Chương 39) -Kết…
Đợi chờ có lẽ là hạnh phúc.Dù trên thế giới có bao nhiêu người nhưng tôi vẫn thấy mình cô đơn.Không còn giả tạo ta sẽ được gì?Giờ còn lại gì trong tiềm thức? Chỉ còn đây những kí ức vô hồn...*CHÚ Ý: Đây là những cảm hứng ngẫu nhiên nên viết thành truyện nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo. KHông đạo nhái dưới mọi hình thức, có muốn mang đi nhớ phải thông báo CHI TIẾT cho tớ biết và nhớ GHI NGUỒN đó. Không là tớ buồn đó mà tớ buồn thì sẽ đi ám kẻ làm tớ buồn đó!!! Chút chia sẻ vậy thôi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Đức và Uyên - hai con người tưởng chừng chỉ là bạn bè bình thường, nhưng lại lặng lẽ đặt nhau vào một góc đặc biệt trong tim. Cùng học dưới mái trường cấp ba đầy kỷ niệm, họ luôn đồng hành bên nhau, từ những buổi học căng thẳng đến những chiều hoàng hôn trên sân trường.Uyên dịu dàng, tinh tế, luôn là người lắng nghe và hiểu Đức mà không cần anh phải nói ra. Còn Đức, dù có vẻ ngoài trầm lặng, ít nói, nhưng lại âm thầm bảo vệ, che chở cho Uyên theo cách riêng của mình. Họ lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ giúp đỡ nhau, lặng lẽ ở bên nhau - nhưng chưa một lần dám bước qua ranh giới giữa "bạn" và "hơn cả bạn".Những lá thư viết rồi lại giấu đi, những lần ánh mắt vô tình chạm nhau nhưng chẳng ai dám giữ lại lâu hơn một giây. Tình cảm ấy cứ thế lớn dần theo năm tháng, như một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng chưa từng có lời kết. Liệu khi mùa hạ cuối cùng khép lại, họ có đủ dũng khí để nói ra lời giấu kín trong lòng?…