Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
83 Truyện
Gặp lại anh giữa mùa đông lạnh giá[keosean]

Gặp lại anh giữa mùa đông lạnh giá[keosean]

0 0 1

-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…

Lắng Nghe Tuyết Rơi

Lắng Nghe Tuyết Rơi

11 0 7

Tác giả: Nhược VũThể loại: Ngôn tình, Cổ đại, ngược_______________Văn án:"Sao ngay từ đầu nàng không nói thẳng ra là ghét ta? " ánh mắt nam nhân chứa đầy sự tuyệt vọng khi nhìn thấy nàng."Nếu nói như vậy thì làm sao ta có thể trở thành thái tử phi được chứ? " nàng nhàn nhạt đáp lại, gương mặt phấn điêu ngọc trác thoáng nét không nỡ."Nàng lừa gạt tình cảm của ta đã bao nhiêu lâu rồi Hạ Tâm Nghiên? " ta đã yêu nàng bấy lâu nay, sao nàng lại lừa dối ta? Trái tim ta đã bị nàng hành hạ bao lâu rồi?"Ta xin lỗi... nếu có kiếp sau... ta sẽ... cùng chàng... tiếp tục se duyên..."Nói đến đây thì Hạ Tâm Nghiên đã tắt thở hoàn toàn. Trên tay Hoàng Thiệu Huy bây giờ chỉ còn lại một cái xác xinh đẹp đã hòa một chút hơi ấm cuối cùng vào nền tuyết lạnh lẽo. Máu trên đầu nàng làm cho nền tuyết trắng nổi bật hơn.Hoàng Thiệu Huy rơi những giọt lệ đơn phương lên gương mặt trắng trẻo đẹp đẽ không chút tỳ vết của Hạ Tâm Nghiên, bậc đế vương vòng tay ôm lấy ái phi của mình một cách xót xa..."Nàng có thể ghét bỏ ta đến suốt kiếp, ta chấp nhận. Nhưng tại sao vậy? Tại sao nàng thà chết cũng không chấp nhận tình cảm của ta? ""Vì hắn ư? "Rồi giữa cái tiết trời tàn nhẫn ấy, nghe đâu đó lại vang lên những thanh âm u buồn của một người đơn phương một người, một người sống một người đi. Có thể thấy dưới gốc cây bạch quả trụi lá kia là hai thân ảnh với hoàng bào quyền quý đang được tuyết trắng ôm chặt lấy, từng chút từng chút một rời xa khỏi cái thế giới bi thương này...…

[HopeMin] Rain

[HopeMin] Rain

64 19 1

Thể loại: 1×1, hiện đại độ thị, thanh thủy văn, hoan hỉ oan gia.Lưu manh công - phúc hắc, thoát tuyết thụ. Cường công cường thụ.Truyển kể theo ngôi thứ nhất.Nhân vật:Trịnh Hạo Thạc (tôi, công)Phác Chí Mẫn (em, thụ)HEDưới màn mưa xám xịt của Seoul,Tôi thấy bản thân mình dần trở nên mờ nhạt.Sau cơn mưa, đọng lại những vũng nước,Tôi nhìn thấy thật tệ hại khi nhìn vào ảo ảnh của mình trong đó."Em từng nói rằng em ghét mưa. Em luôn ghét chúng vì chúng chính là thứ khiến em ở nhà và không được đi chơi.""Vậy cớ sao bây giờ, trong nhật kí của em lại viết thời tiết tôi yêu nhất là mưa?"Không có sự đồng ý của tác giả thì không được mang truyện đi đâu cả…