Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Summary: Thì ra việc níu kéo một kẻ đang chênh vênh với chính mình khó khăn quá đỗi, nên không có mấy ai dám đưa tay ra để cứu người.•Warning: Có nhắc đến yếu tố tự tử; maybe OOC. Truyện chỉ được đăng DUY NHẤT trên wattpad tại acc @sli_mier, bất cứ nơi nào khác reup lại đều là đạo hoặc lậu.…
"Gì vậy?...."Bạn mở đôi hàng mi nặng trĩu, ập đến là trần nhà đen tối khiến mọi thứ xung quanh bạn như loà đi trong phút chốc. Gượng dậy với cơ thể mệt mỏi cả người bạn giờ đây đang tựa trên chiếc giường to lớn cùng căn phòng xa lạ. Bạn nhìn xung quanh trong sự hốt hoảng bỗng cánh cửa mở ra."Hắn" bước vào cùng ly sữa nóng trên tay mình, đưa đến cho bạn một cách tận tình. Bạn biết hắn, bạn thân thiết với hắn nhưng tại sao bạn lại ở trong nhà hắn bất chợt thế kia? Chẳng phải hôm qua bạn đã ở nhà của họ sao?......"Chào buổi sáng, Y/n....."- Hắn nhẹ nhàng đặt ly sữa vào tay bạn, chất giọng dịu dàng ấy khiến bạn suýt choáng váng. Bạn đáp lại nhưng hắn đã quay đầu:"Lát nữa đúng 8h30' sẽ có bữa sáng nên đừng làm phiền tôi nhé Y/n....."- Hắn đặt tay lên bàn tay nắm cửa trước khi bước đi, quay đầu tặng bạn một nụ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng pha chút gì đó khiến bạn lưu luyến, muốn níu giữ hắn lại.À........Đến lúc hắn phải xử lý "đóng bẩn thỉu" rồi nhỉ?......Hắn bước xuống tầng hầm, đảo mắt xung quanh. Con dao bếp trên tay hắn không ngừng sắc lẹm phản chíu chút ánh sáng yếu ớt của căn phòng tối mịt, tay hắn không ngừng run trong sự phấn khích.Ánh mắt hắn nhìn con người tội nghiệp trên chiếc ghế rướm đầy máu, thân thể giờ đây không còn nguyên vẹn........"Của tôi!......""Xoẹt!!!!!""AAAHHHHH!!!!!"…
vừa cắn đá vừa viết fic, viết chơi chơi vui vui không nghiêm túc, chủ yếu để gây hài và thỏa mãn trí tưởng tượng. warning: lowercase, mất não, cringe, ooc, top martin (mạnh tiến), bottom juhoon (châu huân), thuần việt, tổng tài mạnh tiến và chàng trai đại ngốc vô tình cướp mất trái tim ảnh.…
Hà Nội hôm ấy, có một người sững sờ chờ mưa tan, thật lâu thật lâu sau mới ngập ngừng đứng dậy, cẩn thận gấp gọn chiếc ô, nâng niu trong lòng như kỷ vật. Một người thẳng lưng nơi góc khuất, ánh mắt kiên định nhìn về nơi tán cây, âm thầm chờ đợi cầu vồng sau mưa lớn. Mãi cho đến khi người ướt lòng đi khỏi cơn mưa ấy, người ướt mình mới chậm rãi rời đi.…
"Cậu cố cắt đứt mọi liên kết với thế giới này. Nhưng giữa chúng ta, thứ đó có thực sự tồn tại?"[...]"Chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể nhìn nhận tâm hồn mong manh yếu đuối của loài người, hứng chịu mọi cảm xúc xấu xa và tiếp tục sống.Nếu là thế, ta sẽ thay Itachi gánh lấy sứ mệnh này."[...]"Một chút nữa thôi khi trời sáng, ánh bình minh sẽ mang tôi đi. Mối phiền phức từng cố níu bước chân cậu sẽ chẳng còn tồn tại nữa... Vĩnh biệt... Sa..."------Đơn giản là một hướng đi khác kể từ sau trận đại chiến. Cặp đôi chính vẫn là hai bé Sasu - Saku. Màu truyện sẽ buồn hơn vì dạo này tâm trạng tui đang bất ổn. Sẽ không có seg đâu... thật đấy!!Nhân vật thuộc về bác già Kishimoto còn lại mọi thứ thuộc về mình. Vui lòng không re-up truyện đi bất cứ đâu! Lịch ra chap: 7-10 ngày hoặc nhanh hơn. Mà cũng có thể chậm hơn không biết chừng. Vote và còm men để cíu vớt tâm trạng tui nhen. Cà sa ha mi ta!¯\_༼ ಥ ‿ ಥ ༽_/¯…
Tên truyện: Tóc vàng của vai ác [Sư Tử ft Song Tử.]Tác giả: Linh Yunki. (Giun béo).Mẹ coi mình là trùm phản diện. Vậy nên chỉ cần có cơ hội nói xấu mẹ liền cảnh tỉnh mình.Nhờ vậy mà trùm phản diện của mẹ sẽ vì buổi sáng thật lạnh mà "mua kem" tặng "tóc vàng", khiến cậu ta ăn xong mất giọng cả tuần.Sẽ vì cậu ta đi học muộn mà báo cáo với ban chấp hành chi đoàn trường. Để cậu ta sáng thứ Hai chào cờ bị nêu tên trước toàn trường.Làm dơ áo đôi mà mẹ chuẩn bị cho hai đứa để khỏi phải mặc "đồng phục đôi bạn cùng tiến" với cậu ta.Diễn trọn vai ác.[Không được phép mang truyện đi đâu khi chưa hỏi ý kiến của Giun]By: Linh Yunki's Story.…
Một câu chuyện tiếp theo sau tập truyện dài Hãy Để Quá Khứ Ngủ Yên. Nói về con gái cưng của Đệ nhất Thiếu gia nhà họ Tần - Tần San Ni cùng với anh chàng vệ sĩ thân cận kiêm luôn chức vụ bảo mẫu cao cấp của mình từ cái thời vừa chập chững biết đi, bé xíu. Vì sự chênh lệch tuổi tác khá lớn nên mọi người đều tỏ ra không bằng lòng việc San Ni đến với anh chàng vệ sĩ kia. Không những thế, họ còn tiến hành định sẵn hôn nhân cho cô cùng một vị thiếu gia họ Lâm trẻ tuổi. Anh cũng vì thế mà luôn kiêng dè, lúc nào cũng giữ một khoảng cách nhất định với cô gái nhỏ. Và trong quá khứ của mình, anh cũng đã từng có người yêu...…
So với khoảng cách khổng lồ từ Trái Đất đến Mặt Trời, một bước chân chẳng là gì. Mà nó đã chẳng là gì, vậy tại sao một bước chân em cũng hẹp hòi không muốn bước về phía anh?星涙病 - hoshinamida byou - star tear disease!AU.…
Hệ liệt với các truyện có hai từ câu được ở tên truyện ^-^Tuấn nam mỹ nữ ngọt ngào yêu nhau tròn một năm. Nhà trai nói chia tay lý do là: "Anh rất trăng hoa, không muốn khiến em phải chờ" Nhà gái: "Được, tạm biệt". Quay người đi, lòng đau như cắt... Ai bảo người cô yêu lại chính là kẻ nổi tiếng phong lưu - Nhan Lập Khải? Thời gian vừa qua, cô quả thật được phân loại vào "Mẫu thí nghiệm" Rõ ràng là yêu anh muốn chết, lại không thể bỏ qua sĩ diện mà níu kéo? Đáng buồn làm sao! Cố gắng quên anh để đi xem mắt, anh lại như âm hồn không tiêu tán, thỉnh thoảng xuất hiện phá đám. Tổng giám đốc Nhan, anh có ý xấu hay là... Ghen? Chọn một cái mà thừa nhận đi! Chia tay mấy trăm lần, lần này là lần không dứt khoát nhất. Phụ nữ tiếp tục đưa tới cửa, trong lòng anh cũng chỉ có cô. Không được, một khi cô đi xem mắt, người theo đuổi nhất định sẽ như tre già măng mọc. Thế sao được! Cô là người phụ nữ... của... (chột dạ) Sau một hồi dày vò - anh quyết định - cưới vợ phải cưới người trong sạch Hả? Cô là bạn gái mới của anh em kết nghĩa của anh? Này bảo anh...…
Tên truyện: Nuông chiều một mình emNhân vật: Do Kyung Soo & Kang Woo RiTác giả: Lee Yoo Hye __Summary:Kyung Soo, người anh nuôi, không chỉ là người chăm sóc mà còn là người canh giữ, nâng niu một sinh linh yếu ớt - Woo Yi. Từ khi còn bé, cô gái ấy luôn là "đứa trẻ nhỏ bé" trong mắt anh, nhưng dần dần, sự quan tâm dịu dàng ấy bắt đầu biến hóa thành một thứ tình cảm khó tả, vượt qua ranh giới của sự thân thiết và gia đình.Với một khoảng cách 15 tuổi, sự khác biệt ấy như một màn sương mỏng bao phủ mọi thứ, nhưng không thể che giấu những chuyển động lặng lẽ trong trái tim cô gái trưởng thành. Khi cô bắt đầu nhận ra tình cảm dành cho anh không chỉ là sự ngưỡng mộ hay biết ơn, mà là một thứ tình yêu dịu dàng và mãnh liệt, Woo Yi không dám thổ lộ. Cô sợ rằng nếu những cảm xúc ấy được thừa nhận, mọi thứ sẽ tan vỡ như một giấc mơ.Nhưng thời gian, như dòng nước, đã đưa mọi thứ về đúng vị trí. Và khi Woo Yi trở thành một.Cuối cùng, khi đám cưới diễn ra, mọi thứ trở nên rõ ràng. Không phải là một tình yêu vội vàng hay được định đoạt sẵn, mà là một sự trưởng thành, một quá trình chờ đợi và chấp nhận, là sự vững vàng không cần lời hứa. Tình người con gái trọn vẹn, tình yêu ấy cuối cùng cũng được tiết lộ, không chỉ từ lời nói mà qua những hành động âm thầm, từ những cái nắm tay vững chãi, từ những ánh mắt đầy ẩn ý. Kyung Soo, dù đã là người anh nuôi, giờ trở thành người chồng, không chỉ nuông chiều mà còn yêu thương bằng cả trái tim kiên định của mình yêu của họ, dù có thử thách, vẫn như những con sóng…