Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mở đầu là của gặp gỡ của lớp trưởng Lâm Hạ người học giỏi hồn nhiên được cả lớp mến mộ và học bá Dương Chí kẻ lạnh lùng không quan tâm đến mọi thứ cậu ta chính là một thế giới riêng truyện mở ra những cuộc cãi vã thời cấp 3 tưởng chừng khi rời mái trường ấy họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhưng rồi họ lại gặp lại trong chính ngôi trường đại học và cùng khóa mở ra câu chuyện tình yêu đẹp nhưng đầy những khó khăn…
Thể Loại : Đam - Ngọt - Ngọt - HE - có H+ Tác Giả : Ruby " Lấy anh , em sẽ có tất cả. " " Nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé!! "#17032023 ***___________________•Truyện do tôi tự lên ý tưởng, truyện không có thật nên xin đừng làm quá và toxic lên ạ!! •Truyện tôi viết không hay, xin đừng buông những lời cay đắng. Ai không muốn đọc có thể out, tôi không ép mọi người đọc ạ!!•Truyện chỉ đăng tải duy nhất trên Wattpad.🚫Đừng ai mang truyện của tôi đi đâu cả, không coppy, không chuyển ver dù chỉ là một đoạn ngắn. Không nhận chuyển ver!🚫…
Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuThể loại: Ngôn tình, đô thị, trọng sinh.Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
Ly Châu trên tay - Phân Phân Hòa QuangGiới thiệu:DDiệp Ly Châu ngày thường Băng Cơ Ngọc Cốt, là mềm mại một mỹ nhân. Cập kê chi niên, nhưng không ai dám lên nghênh tiếp ở cửa cưới.Người người cũng biết, Diệp Ly Châu thể cốt yếu, đi hai bước đường đều muốn người khác giúp đỡ, Thừa Tướng lại là một nữ nhi nô, như vậy một bệnh mỹ nhân lấy về nhà, hơi phục vụ không được, nhất định sẽ bị lòng dạ ác độc tay đen tối Diệp Thừa Tướng giết đi.Diệp Ly Châu cũng rất phiền, thân thể của nàng càng ngày càng tệ. An tâm chờ chết thời điểm, có một đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa Tướng dao động.Người nam nhân kia ngọc thụ lâm phong, mạo nhược thiên nhân, chính là quá lạnh lẽo, nhìn về phía Diệp Ly Châu ánh mắt của cũng rất đáng sợ.Nhưng là, Diệp Ly Châu một khi tới gần người đàn ông này, thân thể ốm yếu liền khôi phục mấy phần, một khi người đàn ông này cách xa, nàng liền thở không nổi.Rốt cuộc có một ngày, Diệp Ly Châu rất có tâm cơ làm bộ ngã xuống, muốn tới gần người đàn ông này duy trì sinh mạng.Luôn luôn không sợ trời không sợ đất Diệp Thừa Tướng vội vàng níu lấy con gái của mình, ở nữ nhi bên tai nói nhỏ: "Đây là Nhiếp Chính vương, chính là mang theo mười vạn tới kinh hù dọa hoàng đế Tần vương, nữ nhi bảo bối ta tìm dịu dàng một chút , đừng tìm cái vị này Sát Thần."Sau lại, Nhiếp Chính vương đem làm bộ đáng thương tiểu Ly Châu đặt ngay tại trong lòng ngực mình: "Ngoan, gần thêm nữa một chút."Chỉ có Nhiếp Chính vương tự mình biết, hắn thích cái này tiểu mỹ nhân, t…
[Thiên thần là gì thế nhỉ? Cả ác quỷ nữa? Cô thường hay nhìn nhầm chúng với nhau... Nhưng đã làm sao chứ? Cô là người trần mắt thịt, làm sao nhìn xuyên thấu trái tim kẻ khác, lại còn là một kẻ không phải người?"Cô có một đôi mắt đẹp" - Một ác quỷ dịu dàng đã nói thế."To tròn ngờ nghệch" - Một thiên thần cộc cằn đã nhận xét như vậy.Suy cho cùng, cô vẫn cứ nghe theo lời nói của ác quỷ, đi theo hắn, ở bên hắn, ngỡ hắn là thiên thần của cô.Còn thiên thần, bị bỏ mặc, trở nên bơ vơ mà đâu ai thấu.Ai có biết chăng...Trong những tháng ngày ở trong căn nhà to đẹp của ác quỷ, cô cũng biết nhớ thiên thần..Cô viết thư... Hết bức này tới bức khác...Mà chẳng lần nào gửi đi.Cô không biết cuộc sống còn lại của mình có bao nhiêu ngày, cũng không biết bao giờ gửi những lá thư kia, nhưng vẫn tiếp tục viết...Thế rồi, cô đi...Ác quỷ vô tình tìm thấy lá thư, đau đớn chỉ muốn đem đốt, nhưng cuối cùng vẫn đưa cho thiên thần xem...Cả hai cũng chỉ biết đau khổ...Một người là kẻ mãi không nhận được tình yêu...Một người là kẻ không được chạm vào tình yêu của chính mình...]Nó vốn là một câu chuyện mà ai đó đã viết sai lệch về chúng ta. Em và anh chưa hề như thế, em chưa từng đi cùng người khác, anh thì chưa từng yêu em đến nỗi phải khổ đau, ai kia thì chưa từng xuất hiện trong câu chuyện...Người ta nói:"Bất kể một thiên thần nào cũng có thể không có cánh, nhưng đôi cánh náo cũng phải tựa vào lưng một thiên thần"Cả đời này, anh là thiên thần, còn em là đôi cánh, dẫu vật đổi sao dời cũng phải níu lấy tay anh...…
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu.Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót.Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu.Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn.Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại.Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu.Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi.Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi:liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu."Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết.""Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling"@K…
Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ. (Xem thêm tại: https://gocngontinh.com/truyen/gio-am-khong-bang-anh-tham-tinh)…
🌿 Author: Lam Nguyệt 🌿Giữ được chàng một đêm, thân xác cùng quấn quýtCâu chuyện của người đời, xét đoán xem ai yêu aiSống chết chẳng đáng gì, chẳng cần ai phải bận tâmNhưng nếu không có chàng, ta như chỉ còn tấm thân tàn(Hoạ tình - Diêu Bối Na) Từng giọt mưa nhẹ nhàng rơi bên ngoài hiên nhà, Tiêu Chiến cuộn tròn người trong chiếc áo lông dày, bàn tay ôm chặt lấy ly cafe bốc khói nghi ngút. Kiên Quả khẽ cọ mình vào tấm áo dày quấn trên người Tiêu Chiến, nũng nịu. Tiêu Chiến cứ ngồi mãi như vậy, tới khi ly cafe đã trở nên nguội lạnh, anh lặng thinh, nhìn vào khoảng không vô định. Có vẻ như, Tiêu Chiến đã ở trong tình trạng này một thời gian dài rồi. Tiếng gõ cửa dồn dập, lâu dần rồi cũng lại tắt hẳn. Một lúc sau, có tiếng chìa khoá leng keng, cánh cửa lớn trong nhà Tiêu Chiến được mở ra. Chu Tán Cẩm hùng hổ xông vào, lớn giọng: "Tiêu Chiến, anh định trốn tới bao giờ nữa..."Muôn vàn lời muốn nói, Chu Tán Cẩm khi ra tới ban công, nhìn thân hình mảnh khảnh cô độc của Tiêu Chiến, hai tay ôm lấy chân mình, cuộn tròn trên ghế. Thiên ngôn vạn ngữ, liền một hơi nuốt ngược vào trong. Tiêu Chiến khẽ quay đầu, mỉm cười. Nụ cười ôn nhu, dịu dàng thường thấy ở anh. Giọng nói khàn đặc, có chút yếu ớt vang lên:"Tán Cẩm, đệ tới cùng Hải Khoan ca ca sao? Tối nay ăn gì nhỉ? Nhất Bác em ấy luôn muốn bữa cơm ấm cúng đầy đủ mọi người. Ca sẽ tới làm lẩu lòng bò tê cay Trùng Khánh. Ở lại ăn nhé, Nhất Bác hẳn là sắp về rồi". Tiêu Chiến khẽ cựa mình, đứng dậy, có lẽ do giữ tư thế cuộn người như vậy quá lâu, chân c…
Có những mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Chỉ là ánh mắt chạm nhau giữa sân trường ngập nắng, một chiếc ô đưa vội chiều mưa, một lời chào ngập ngừng sau buổi học.An Nhiên - cô gái mười bảy tuổi với trái tim nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, đã đem lòng thích Minh Vũ - cậu bạn cùng khối lạnh lùng, trầm lặng và dường như chẳng bao giờ chú ý đến ai. Tình cảm của cô bắt đầu bằng những lần cố tình đi chậm lại để nhìn bóng lưng cậu, bằng những lần dõi theo từ phía xa nhưng chưa đủ can đảm để gọi tên.Thế nhưng, điều cô không ngờ là: cậu cũng từng nhìn cô, cũng từng lặng lẽ dõi theo những điều nhỏ nhất - và cũng từng giữ một khoảng "thích" trong lòng mà không nói ra.Họ đến gần nhau theo cách rất riêng. Không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là sự dịu dàng len lỏi qua từng khoảnh khắc. Mối quan hệ ấy mập mờ, ngọt ngào và mong manh như nắng thu - đủ ấm, nhưng không ai dám tiến thêm một bước.Nhưng thanh xuân luôn có những ngã rẽ không báo trước. Khi vào đại học, giữa những thay đổi, khoảng cách, và những mâu thuẫn xuất hiện, không níu kéo - chỉ là cả hai đều im lặng, và để khoảng cách ngày càng xa.An Nhiên chọn cách trưởng thành bằng cách chôn giấu mối tình năm ấy vào nơi sâu nhất. Cho đến một ngày, cô lại nhìn thấy Minh Vũ - lần này không phải với ánh mắt lạnh lùng của tuổi học trò, mà là một ánh nhìn đã mang theo nhiều tiếc nuối.Cậu vẫn vậy, chỉ có điều... lần này, cậu không im lặng nữa._________________Không Nói, Nhưng Là Yêu - Du Hạ.…
Tên: Gió ấm không bằng anh thâm tìnhTác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuSố chương: 737Văn án:Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.Note: đăng với mục đích để…
nắng nép mình bên những khóm hoabố đưa em đến một ngôi nhàjju là dùa nhỏ, là hơi thởlà cả gia tài bố chắt chiu.rồi nhóc nhà bên cũng vừa sangmái tóc lởm chởm, nắng nhuộm vàngjju cười: "nhím đấy, trông ngộ quá"ai ngờ duyên nợ chớm từ đây.những buổi chiều tan nắng nhạt màumartin cõng ỉn, bước thật maubố kim ghen tị nhìn theo bóng"để chú bế cho, nhóc biết gì!"nhím khẽ quay đầu, mắt tỉnh bơ"chú già, lưng yếu, chớ có chờđể con lo liệu cho ỉn hết"bố đứng lặng thinh, hóa sói vương.thời gian thấm thoát, tóc mây baynhím thành producer, nhạc đong đầyỉn thiết kế đồ, tay khéo léohai đứa cùng xây những ước mơ.một tối thu sang, gió trở trờidắt nhau về bảo: "cưới, bố ơi"bố kim sặc chén trà đang nhắpkhăn rớt bên sàn, mặt tím ngắt."thằng nhím kia kìa, định cướp con?"ỉn cười nũng nịu, má hồng tròn"nhím thương con lắm, đừng la mắng"martin cúi đầu, hứa sắt son.ngày cưới hoa tươi rợp lối đimartin trao nhẫn, chẳng ngại gìthì thầm: "ỉn nhé, đời của nhímchỉ muốn vì em, giữ trọn tình."bố ngồi phía dưới, mắt hoen caychiếc khăn tay ướt, nắm chặt tay"trao con cho nhóc, lòng đau quá"nhưng thấy con cười, lệ lại rơi.lúc tiễn jju đi, bước ngập ngừngbố cầm tay rể, dặn rưng rưng:"anh làm nó sụt dù một lạnglà tôi sang ở... ngủ cùng đôi!"nhím mỉm cười hiền, hôn tay em"ỉn là thế giới, chẳng bàn thêmcon xin gìn giữ như trân bảo"bố khóc to hơn, lườm... vẫn lườm.hết thảy sầu lo gác lại saunhím và dùa nhỏ mãi bên nhaubố kim đứng đó, cười trong lệvì biết con mình, đã ấm êm.…
§Tác giả: Ai Lam§Tên khác: Con Đường Hóa Tra Của Nữ Chính§Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Hệ thống, Mau xuyên, Cổ Đại, Hiện đại, Tương lai, HE, OE.§Editor: Tiểu Nữ Yil§Văn án:Nếu gặp một cuộc tình không có kết cục, là ngươi, ngươi sẽ làm gì?Sẽ dây dưa tới cùng, khổ sở níu kéo?Sẽ òa khóc, nức nở không nguôi?Hay lặng lẽ rời xa, sống trong tuyệt vọng.Đường Thanh Hoan đã từng đứng trên bờ vực tuyệt vọng, đến một thế giới u tối. Ở nơi đấy, có đủ loại người với những chấp niệm còn vương vấn.Bởi vì tích được nhiều âm đức*, nên sau khi chết đi họ có thể đi đến nơi này, nói với nàng về tâm nguyện của họ.Nhiệm vụ của nàng chính là giúp bọn họ buông bỏ quá khứ, loại trừ chấp niệm. Chỉ cần uống một chén canh có thể quên đi ký ức kiếp trước, rời khỏi chỗ này, đầu thai chuyển thế.Chỉ có điều, dạo qua từng thế giới, nàng dường như đã..Mở ra con đường "tra hóa" của mình.*Âm đức là những việc tốt được làm một cách âm thầm, lặng lẽ khi còn sống.…
cô là đại tiểu thư của 1 gia đình danh giáhắn là vương tử của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới định mệnh cho cô gặp hắncô đã yêu hắn .......nhưng đáp lại tình yêu đó ......là những lần lạnh lùng của hắn đói vs côkết hôn vs hắn chỉ là sắp đặt, hắn ko yêu cô. Cô cũng biết nhưng vẫn cố níu giữnhiều lần hắn đánh cô, mắng cô nhưng cô vẫn nhịnrồi hắn dẫn theo 1 cô gái khác về nhà và đuổi cô đi hắn nói: ''Nếu cô muốn tôi hạnh phúc , hãy biến khỏi nhà này''cô chấp nhận, vì người mik yêu mà ra đi, là cô tự đi nhưng sao giọt nước mắt cứ lăn xuốngrồi cô bị tai nạn xe khi đi trên đường. cô ko qua khỏi được cơn nguy kịch, cô ra đi một cách nặng nề, ko có hắn ở bên.cô đi rồi, chẳng phải đây là điều mà hắn muốn sao. vậy mà hắn lại ân hận hận rồi lại đau. Hận chính bản thân miktrước khi đi cô đã nói :"nế ra đi là hạnh phúc......"mún bít thì đọc tiếp nha:)…
902535 nghĩa là gì ? nó có nghĩa là 'Mong em , Yêu em , Nhớ em'Một gã Mafia giết người không ngán tay , gương mặt lạnh như băng chưa từng có hứng thú với tình yêu này đã say đắm một chàng bác sĩ tài giỏi mới vào làm việc.Bác sĩ Điền Chính Quốc là vị bác sĩ trẻ 23 tuổi nhưng tài sắc vẹn toàn đẹp trai , tài năng , giàu có ,... những thứ các cô gái chú ý ở một chàng trai em đều có tiếc là...em không muốn yêu và không thích yêu.Gã là Kim Thái Hanh Mafia khét tiếng thích sống ẩn 28 năm qua chưa từng động đến một người phụ tối ngày chỉ có chém giết rảnh thì đắm chìm trong rượu ấy vậy mà gã lại giàu có căn nhà của gã người ta đã gọi bằng biệt phủ chứ không còn là biệt thự nữa , Kim Thái Hanh còn mở một tập đoàn tự mình gầy dựng đi lên bấy giờ đã trở thành công ty lớn gần đầu top thế giới lớn mạnh thì không công ty nào bằng công ty TKS của gã .Nhưng đâu ai biết được bộ mặt khôi ngô , khí thế của gã bên trong là một con người tàn ác , chỉ cần gã không vừa ý coi như người đó chết chắc ít nhất cũng sống không bằng chết. Nhưng dáng vẻ khi yêu của gã sẽ như thế nào nhẹ nhàng nâng niu em hay..mạnh bạo chiếm hữu thỏ nhỏ....Au :Gukkiemissbangtan…
Tác giả: M T - Á n g M â y, Quán Trà Nắng VàngThể loại: Đam Mỹ, Niên Hạ, Cường x CườngTag: Nhẹ nhàng, Lãng mạng, Sâu Lắng, Công đơn phương, Thụ mạnh mẽ, Công ôn nhu, Thụ nóng nảy....||Ngày lập: 13/03/2026||Couple chính: Lý Nhất Chu (24 tuổi) x Trần Duệ Hy (26 tuổi)Văn Án:Trái đất vốn dĩ thật tròn, cho dù người ta gặp vô tình quên mất thì ắt hẳn sau này vẫn còn duyên nợ để gặp nhau. Cậu và Anh chính là thuộc dạng đó. Anh rất ghét cậu vì chuyện hiểu lầm thời tốt nghiệp Đại Học. Cậu muốn giải thích nhưng cứ mặt dày tìm đến thì anh lại né tránh. Cậu mệt mỏi, lết thân về ký túc, cậu cứ nằm suy nghĩ mãi, trong lòng có chút lo lắng dành cho anh. Nhưng rồi ngày đó lại tới, cậu đã rời đi cùng mẹ để du học. Chưa kịp nói lời nào, cậu chỉ kịp nhìn lại đằng xa như muốn níu giữ điều gì đó."Gửi tình ta vào khúc nhạc chưa kịp viết."Sau ba năm, kể từ ngày hôm đó, cậu đã không còn liên lạc với anh. Nhưng duyên phận thế nào mà lỡ để cậu làm hàng xóm của anh. Và từ đó, mở ra một cánh của mới cho mối quan hệ của cả hai."Gửi ngàn lời yêu thương vào khúc nhạc của đôi ta."…
Em từng là vị thiếu gia cao ngạo của giới thượng lưu, sống giữa nhung lụa, được cả gia tộc nâng niu như bảo vật. Nhưng ở tuổi 14, một sự thật phũ phàng bị phơi bày - em không mang giọt máu của họ.Gia đình vội vã đưa đứa con ruột trở về, còn em... được giữ lại, nhưng không phải với tư cách người thân. Em trở thành cái bóng lặng lẽ, ngày ngày phục vụ cho "tiểu thiếu gia thật sự".Mọi đặc quyền tan biến. Từ một người đứng trên đỉnh cao, em rơi thẳng xuống đáy - bị khinh miệt, sai khiến như một kẻ hầu không tên.Đến khi gia đình lâm vào khủng hoảng, họ chẳng chút do dự... bán em cho một ông trùm mafia, chỉ để đổi lấy tiền cứu vãn danh tiếng và cơ nghiệp.Từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, lúc ấy em mới thực sự hiểu ra - mình chưa từng thuộc về nơi đó.Em không khóc. Chỉ cười khẽ, chua chát: Nực cười thật... Hóa ra, em chưa từng là "người"... chỉ là một con tốt dự phòng, họ tiện tay đẩy đi khi không còn giá trị.…
Moon Hyeonjoon và Lee Sanghyeok lần lượt là mặt trăng và mặt trời của đại học luật nổi tiếng thủ đô. Một người á khoa, một người thủ khoa đầu ra lẫn đầu vào, ai cũng bảo rằng bọn họ rồi sẽ cùng nhau tiến bước trên con đường bảo vệ công lý.Đương sự Moon Hyeonjoon nghe xong chỉ cười trừ, không giống Lee Sanghyeok luôn toả ra khí chất thanh khiết, không vương chút bụi trần, một lòng vì tổ quốc. Moon Hyeonjoon chọn cách bước lên con đường định đoạt trắng đen, chấp nhận để thứ ánh sáng hoàng kim đẹp đẽ, lấp lánh ấy ngấm sâu vào máu thịt, mặc cho lương tri đã bị ăn mòn đến đáng thương.Một kẻ bị đồng tiền ràng buộc, một người lại được lý tưởng nâng đỡ."Tài năng của cậu nên được toả sáng đúng cách, cậu sẽ theo tôi chứ luật sư Moon?"Trắng đen thiện ác vốn không có ranh giới rõ ràng, hoạ chăng cũng chỉ là sợi dây mong manh dễ dàng bị phá bỏ. Cũng giống như âm dương trong ngũ hành, xoay vòng bất tận, trong trắng có đen, trong đen có trắng."Không được đâu luật sư Lee, anh đang đi quá giới hạn của mình rồi."…
Lạc Tịch Vũ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến toàn tâm, nơi cậu nhập vào thân phận của một nhân vật phụ điên cuồng vì tình. Điều đáng nói là hoàn cảnh và tên của hắn ta giống y như cậu - là kiểu vạn dân ghét.Trong nguyên tác, Lạc Tịch Vũ vốn là thiếu gia giả của nhà họ Lạc.Lạc Tịch Vũ nguyên tác sinh ra yếu ớt, được cưng chiều hết mực, được nâng niu, yêu thương như một báu vật trong gia đình nhà họ Lạc. Nhưng tất cả sự ưu ái này sụp đổ khi Dương Nhật Quân, thiếu gia thật của nhà họ Lạc, xuất hiện. Dương Nhật Quân - thụ chính không chỉ xuất sắc, tài giỏi, mà còn tốt bụng đến mức khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu ta, khiến nguyên chủ cảm thấy mình chẳng khác gì một cái bóng sau lưng cậu ta mà ghen ghét ra mặt.Lăng Vũ Trầm - công chính, ánh trăng sáng trong cuộc đời nguyên chủ, cũng không thoát khỏi sức hút của Dương Nhật Quân. Và từ đó, nguyên chủ bắt đầu mất đi lý trí, điên cuồng hãm hại Dương Nhật Quân. Bản thân không chỉ không hại được đối thủ mà còn khiến chính mình rơi vào tình cảnh thê thảm, nguyên chủ bị mất máu quá nhiều mà vào bệnh viện, để rồi bí mật thân phận của cậu ta bị phơi bày.Kết cục của nguyên chủ là bị sự tàn nhẫn của các nhân vật phụ - những kẻ yêu Dương Nhật Quân trong bóng tối - đã đẩy nguyên chủ đến cái chết trong khu ổ chuột, không ai biết, thảm không nỡ nhìn.. Lạc Tịch Vũ không quan tâm tới cái gì nội dung nguyên tác. Cậu sẽ phá hủy từng mảnh vỡ củ…
TÁC GIẢ : THANH THANH THÙY TIẾUQuý Noãn bị hạ thuốc độc, trước khi chết, cô mơ hồ nhìn thấy bóng người đàn ông cao lớn đến trước cửa phòng giam, người ấy không phải ai khác, chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô đã từng dùng cái chết để ép ly hôn. Khi tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện bản thân đã xuyên về mười năm trước, khi ấy cô vẫn là bà Mặc - là người phụ nữ xinh đẹp nhất Hải Thành, kiêu ngạo, cá tính, coi thường người khác và đặc biệt căm ghét cuộc liên hôn giữa hai nhà Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
Thể loại: nữ truy, gương vỡ lại lành, ngược, HETác giả:Si Mộng Nhân Editor: ByulTrên đời luôn luôn có một loại tình yêu như vậy .Khi tôi yêu anh thì anh không thương tôi .Khi tôi yêu người khác , anh lại luyến tiếc tôiTất cả xoay quanh câu chuyện tình yêu của ba người Âu Vũ Thanh - Hạ Tiểu Tinh - Diệp Phong Nếu Âu Vũ Thanh là giấc mộng về một người đàn ông thành đạt , lịch lãm trong mộng của bao cô gái thì Diệp Phong như một làn gió mang đến hương vị ngọt ngào ngây ngất lại hết sức nhẹ nhàng của tình yêu .Hai người đàn ông này cùng yêu Hạ Tiểu Tinh ... và họ cùng khiến cô trưởng thành .Nếu Hạ Tiểu Tinh yêu chồng mình - Âu Vũ Thanh 10 năm thì Diệp Phong cũng yêu cô suốt 8 năm ...Hạ Tiểu Tinh cố chấp trong tình yêu với Âu Vũ Thanh bao nhiêu thì Diệp Phong lại cuồng dại với cô bấy nhiêu ...Âu Vũ Thanh - Anh chậm chạp nhận ra tình cảm của mình , khi ấy vợ anh cũng đã bắt đầu dao động ... Nhưng anh còn may mắn , vì anh có được hôn nhân hợp pháp , anh có được sức khỏe , anh có được sinh mạng ... để bên cô lâu dài 2 người đàn ông này cùng với bao biến cô cuộc đời đã đưa Tiểu Tinh - một cô gái sáng sủa hoạt bát nhưng hết sức nũng nịu, dần dần trưởng thành , trở thành người phụ nữ cứng cỏi độc lập . P/s : Tui thấy truyện này chưa edit xong nên nổi máu muốn làm cho xong để đọc luôn:)))…