joonyoon | Dream
khi bạn mơ về người thương và nó không phải wet dream. nó là một giấc mơ kì lạ, 90% là về mì…
khi bạn mơ về người thương và nó không phải wet dream. nó là một giấc mơ kì lạ, 90% là về mì…
Khoảnh khắc khuôn mặt ấy xuất hiện, Aydin quỳ xuống, nâng niu bàn tay ấy và đặt lên đó một nụ hôn nhẹ, nói: "Mong muốn của ngài là mệnh lệnh của tôi"…
neu duoc yeu them lan nua!lieu em co con yeu anh ko? khi mat di moi biet quy trong.lieu con kip ko!den khi mat em roi moi phat hien anh da yeu em roi,lieu con kip nua ko.de niu giu em lai hay nen mim cuoi chuc em hanh phuc ben ai khac! lan dau viet truyen neu xin moi nguoi gop y cho mk nha! cam on nhieu 😃😃☺️😊…
nguyễn phúc quang vẫn cố chắt chiu chút hơi ấm còn sót lại giữa hai người, giữa mối quan hệ đã dần nguội lạnh. nhưng "vợ" của hắn lại chẳng màng níu giữ.…
Sau một vụ tai nạn Junhyung rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Linh hồn anh rời khỏi thể xác tiếp tục *sống* trên trần gian. Anh có thể nghe, nhìn mọi vật nhưng điều ngược lại ko xảy ra - tức linh hồn anh trở nên vô hình trước mắt con người, họ ko nghe thấy anh nói và cũng chẳng thể nhìn thấy anh. Người duy nhất có khả năng nhìn, nghe, chạm vào Junhyung là Yoseob - một người hoàn toàn xa lạ với Junhyung. Yoseob đã yêu Junhyung ngay phút giây đầu gặp mặt vì vậy cậu quyết tâm giữ anh lại bên mình dù biết rằng tình yêu này thật khó khăn với cậu !...Junhyung là một hồn ma dù thể xác anh vẫn *sống*. Tuy vậy Junhyung ko biết về sự tồn tại của thân xác mình. Anh hoàn toàn quên những chuyện xảy ra trước tai nạn, ko nhớ nổi mình là ai và anh cho rằng bản thân đã chết. Yoseob là người duy nhất trò chuyện được với anh nên anh quyết định ở cùng cậu cho đến khi có thể biến mất hoàn toàn...Liệu Yoseob có làm cho Junhyung yêu cậu ?Liệu Junhyung có trở về với thân xác thật sự ?Liệu cuộc sống sau này của họ sẽ ra sao ?...…
Người ngời ngời là Đại úy vạn người tung hô, còn ta chỉ hèn mọn mang một tấm chân tình nâng niu gìn giữ. Cả đời cẩn thận tỉ mỉ cũng không có được một Matimun vẹn toàn. -----------"First dù tới lúc chết rồi, cũng chẳng dám oán trách ai. Cả đời First chỉ tâm niệm duy nhất một mình Ngài ấy, dù cho Ngài là đại ân nhân tôi cũng ước mình đủ mạnh để đem First giấu đi, tìm một người trong mắt chỉ có duy nhất mình First rồi tôi sẽ đi chết đem mạng trả nợ cho Ngài ấy. Ngài bảo tôi chứng kiến một đời buồn thương của Thiếu gia, chứng kiến cái ánh mắt vỡ tan ngày ngày nhìn đau đáu về một phía chưa từng thay đổi, tôi cảm tưởng rằng con người ta có thể sẽ mù loà vì ngày nào cũng khóc hay có khi còn có thể chết vì đau lòng. Ngài nói tôi phải tin tưởng như thế nào được đây? Nếu Ngài cũng như Ngài ấy, vậy chi bằng ngay bây giờ cho tôi một phát súng đi bầu bạn với First, tôi làm sao mà chẳng được, tôi chỉ sợ First cô đơn...""Vậy nếu bây giờ anh nói, anh cũng chẳng biết cha mẹ mình là ai thế nên sau ngày giỗ đầu Thiếu gia xong, anh sẽ dập đầu với cậu ấy để xin được cưới Ping. Ping có chịu lấy anh hay không?" "Điên hết rồi!"…
Em đã không còn là cô bé cứng đầu, bướng bỉnh ngày ngày chạy theo để nũng nịu. Ngày ngày để anh chăm sóc chiều chuộng. Em lớn lên nhờ người quản gia như anh. Bây giờ em không cần biết anh coi em là gì. Em chỉ biết rằng em yêu anh!!#Design by Dandelion Design shop…
Một ngày nắng tinh khôi. Một chiều mưa lặng lẽ. Một sớm mai tươi tắn. Một tối muộn bình yên. Dù là bất cứ khi nào, trái tim ta đang rung lên những nhịp nhẹ nhàng. Nhẹ như cánh hoa trắng mỏng tang rung lên trong gió. Và hãy thật khẽ nâng niu lắng nghe những cảm xúc mong manh nhất!Tản mạn về những nỗi niềm!…
duyên gái "huấn văn""ủa em lan sao em không đi lấy chồng mà cứ bám theo tui để mần chi năm nay em cũng 18 tuổi rồi chớ còn 15,16 nữa đâu không lấy chồng mốt ế cho coi à nghen"Lan nghĩa nghĩ hồi rồi nũng nịu đáp:"em hông thích lấy chồng đâu thà ở giá mà nuôi thân béo mầm còn hơn chị ạ mà em hông có ế được mô chị đừng lo có ế chị cưới em nghe"…
TẤT CẢ ĐIỀU LÀ HƯ CẤUDư quan tàn ảnhÁnh sáng còn sót lại trong mắt của kẻ lạc lốiKẻ phải chuộc tội cho lỗi lầm của bản thânKẻ thì lạc lối cố gắng níu kéo chút tình thương từ thế giớiTìm thấy nhauđây là một triều đại không hề tồn tại ở việt nam mọi thứ điều không có thậtTẤT CẢ ĐIỀU LÀ HƯ CẤU…
Chúng ta hãy học cách nhớ rằng: cuộc đời này không ai hoàn hảo,không có gì là tuyệt đối.Nếu bạn biết mở rộng đôi mắt lạc quan để nhìn nhận và yêu thương cuộc sống ,để yêu thương và quý trọng chính bản thân mình .Mỗi người đối diện với những khuyết điểm của bản thân,nên học cách chấp nhận sự không hoàn hảo ấy và đồng thời cần biết vươn lên những điều tốt đẹp.Có thể bạn hát không hay nhưng bạn lại có thể chơi trống .Có thể bạn không biết đàn nhưng bạn lại là một vận động viên rất cừ .Có thể bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc,nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu những niềm vui dù nhỏ nhặt nhất ở cuộc đời,biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thương giữa mình và mọi người xung quanh.Hãy đạt niềm tin vào bản thân mình và chỉ tin vào chính mình là đủ cũng giống như hoa hậu Nguyễn Thúc Thùy Tiên một cô gái chịu nhiều áp lực và sử chỉ trích của nước nhà khi là đại diện của Việt Nam đến cuộc thi Miss grand international không chịu thua trước những lời nói đó cô đã đứng lên bằng sự nỗ lực,sự tự tin vào chính bản thân mình mà giờ đây chính cô là niềm tự hào của tất cả người dân của Việt Nam .Vì vậy khi bạn tin vào bản thân mình chính là lúc bạn hoàn hảo nhất…
Văn ánNàng mỉm cườiCó người nói, khi muốn khóc hãy ngẩng cao đầu,như vậy thì nước mắt sẽ không rơi xuống, như vậy thì mới có thể kiên cường!“Những gì ta nợ ngươi,còn chưa trả hết sao? Đủ rồi,hãy chấm dứt đi…”“Mơ tưởng! Những gì nàng nợ ta, vĩnh viễn cũng không trả đủ.Đời này, nàng đừng hòng nghĩ tới việc đó! Nếu dám buông tay ra, cho dù biến thành quỷ, ta cũng không tha cho nàng!”Nước mắt của hắn,từng giọt từng giọt rơi lên trán nàng, khiến nàng rất đau,rất đau…“Nhưng ta mệt mỏi rồi, thật sự, mệt mỏi lắm rồi…”Dùng hết khí lực toàn thân, nàng đẩy cánh tay đang gắt gao níu lấy mình ra.Nàng cười, tự buông mình, ngã xuống vách núi!Sự ra đi của nàng đã đổi lấy sự căm giận tàn bạo ngút trời của hắn, sự lãng quên của nàng khiến cho hắn đau đớn tới tận xương tủyHắn thề rằng sẽ đem nàng giam cầm lại,hắn sợ nàng sẽ rời khỏi một lần nữa.Giam cầm được cơ thể, nhưng không thể giam cầm được trái tim.Tại đây hắn từ từ tra tấn nàng,cũng là tra tấn chính bản thân mình, trầm luân….…
Thượng Hải về đêm, nơi ánh đèn neon che giấu những bí mật đen tối. Lương Khánh Duyên, một nhà thiết kế trẻ chật vật với cuộc sống mưu sinh, bất ngờ bị cuốn vào một thế giới nguy hiểm khi vô tình chạm trán với tổ chức tội phạm Hắc Ưng. Để bảo vệ cô và thâm nhập vào sào huyệt của kẻ thù, Trung tá Trần Văn Huy buộc phải đưa ra một quyết định táo bạo: một cuộc hôn nhân giả.Dưới vỏ bọc một cặp vợ chồng, Khánh Duyên và Văn Huy dấn thân vào một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy, từ những buổi tiệc xa hoa của giới thượng lưu đến những sào huyệt bí mật của giới tội phạm. Giữa lằn ranh của sự giả dối và thực tại, tình cảm giữa họ dần nảy sinh, vượt qua những giao kèo lạnh lùng ban đầu. Nhưng khi bí mật về "Bóng Ma" - kẻ điều khiển Hắc Ưng từ trong bóng tối - dần hé lộ, Khánh Duyên và Văn Huy phải đối mặt với những thử thách cam go hơn bao giờ hết, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. Liệu vỏ bọc hôn nhân có thể bảo vệ họ, hay chính nó sẽ trở thành cạm bẫy nguy hiểm nhất?…
Kiếp trước tôi tốt bụng bấy nhiêu cuối cùng vẫn bị người khác hại mà chếtCứ tưởng đời tôi đã chấm hết thì bất chợt tôi xuyên không vào 1 cuốn tiểu thuyết nổi tiếng theo cùng tôi chính là hệ thốngXuyên vào vai phản diện trong cuốn tiểu thuyết nhiệm vụ của tôi là hành hạ đánh đập bọn nam chủ sau đó tính kế hại nữ 9 Tôi cảm thấy thật thú vị quá đi mất! Bọn nam chủ, nữ 9 à hãy đợi đấyTao sẽ nghiền nát bọn mày!Kiếp trước tôi tốt bụng hiền lành bao nhiêu thì trong cuốn tiểu thuyết này tôi sẽ độc ác và tàn nhẫn bấy nhiêu!Sau khi mua bọn nam chủ từ buổi đấu giá về và bắt đầu hành hạ bọn nó được 4 năm thì cuối cùng cũng sắp đến ngày mà bọn nó thức tỉnh năng lực và chạy trốn khỏi đây trên đường đi bọn nó sẽ được nữ 9 giúp đỡ mang về nhà và chăm sóc sau đó bọn nó sẽ phải lòng nữ 9 và quay lại báo thù tôiTôi đã cực kì phấn khích vì sắp được đấu với bọn nóẤy thế khi mà tới ngày đó bọn nó lại không hề đi? Tôi thấy vậy liền tự mình đuổi bọn nó ra khỏi nhà nhưng bọn nó lại bám chặt lấy chân tôi trong ánh mắt bọn nó tràn đầy khát vọng khi nhìn tôi, miệng thì liên tục chảy nước dãi cầu xin tôi"Làm ơn hãy đánh đập tôi nữa đi, Yoichi sama!""Đừng đuổi tôi mà, hãy đánh và chửi tôi nữa đi..!""Isagi, mày đã đánh đập bọn tao 4 năm rồi giờ lại định bỏ tụi tao sao?""Thích thích thích! Em thích Isagi đánh em lắm, hãy đánh nữa đi mà làm ơn đó!!"Tôi ngớ người nhìn bọn nó trong lòng nhiều câu hỏi muốn hỏi hệ thốngHệ thống! Chuyện này là sao? Tại sao bọn nó lại như này…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…
Truyện xoay quanh về cô nàng Tường Vy, ngây thơ, hồn nhiên, bướng bỉnh, trẻ con. Hoàng Minh Thiên, đẹp trai, cuốn hút. Dương Vy, cá tính nhưng khó hiểu. Trần Kỳ, hòa đồng, thân thiện. Cuộc sống của nó đột ngột thay đổi đến chóng mặt. Công ty ba nó bị phá sản, nhà cửa và tài sản đều bị chủ nợ chiếm. Ba nó bị tai nạn rồi qua đời, bỏ lại nó lạc lõng giữa thế gian. Đau khổ, chán nản, mất niềm tin. Nó tìm đến cái chết. Mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc. Nhưng khi nó tỉnh lại, nó bị mất trí nhớ và một cuộc sống mới ngập tràn màu hồng hiện ra, nó trở thành tiểu thư của tập đoàn Keylee, đính hôn với hắn, Minh Thiên. Giữa hai con người chớm nở thứ gọi là tình yêu. Ngoài ra, Trần Kỳ và Lữ Ân đều là những người bạn thân tốt của nó. Trải qua khá nhiều rắc rối, mảnh kí ức nó bị lãng quên dần khôi phục lại, nó giật mình nhận ra mình không phải công chúa. Nó muốn bỏ đi, trốn tránh tất cả. Rồi nàng công chúa thật trở về, mang theo bao sự thật ngạc nhiên mà nó cũng như mọi người không hề biết. Thì ra.... "Dù cho em có là công chúa hay không, anh vẫn mãi là hoàng tử của em." Ai Là Hoàng Tử Của Em? - Mời các bạn đón đọc truyện.…
Oneshort : Choco Choco Love Sweet Couple : Shindou x Kirino , Tsurugi x Tenma Bản quyền : ờm , mình thực không biết ai viết bộ này , cơ mà bản quyền là của bộ phim Inazuma Eleven Go Author : Kima Nguyễn Thể loại : Trường học , ngọt ngào hường phấn trá hình ngược luyến tàn tâm văn (^^) , công sủng thụ , nhất thụ nhất công , ... Summary : Chocolate là một bản giao hưởng chân thật kể về mối tình kì lạ Ngay khi sự ngọt ngào dần tan biến , cái đắng ngắt sẽ không ngừng tàn phá tâm hồn đến hoen ố Câu chuyện này kể về một mối tình tôi chợt nhớ lại khi ăn một thỏi chocolate mặn mà mùi vị tình yêu ... Câu chuyện về thời học sinh đáng nhớ với biết bao hoài bão cùng thứ tình yêu trong sáng đến xa xỉ trong dòng đời thực nhộn nhịp ...Cái văn án đó lừa tình á , cái này mới thiệt nè :Kirino là một con sâu đồ ngọt . Kể cả khi là một tên con trai , câu vẫn phi thường yêu thích đồ ngọt . Và thứ đồ ngọt mà cậu thích ăn nhất , chính là choco choco của cửa hàng do cha Shindou mở ra . Cậu không ngờ có ngày , mình lại vướng phải rắc rối với một tên đại ác ma như Shindou chỉ vì món ăn mình yêu thích - Choco choco...…
Anh là ánh sáng hắt vào từ kẽ hở nhỏ của màn đêm bao quanh tôi, là dải trời xanh níu kéo chút sự sống của tôi. Nhưng cũng chỉ là thế mà thôi. Em là gì, tôi chưa từng tự hỏi bản thân. Em là Quế, bất kì danh xưng dán nhãn đều là để giới thiệu. Em tồn tại độc lập, quan trọng và đương nhiên. Tới nỗi, em đẩy tôi ra xa và tôi để quên em ở nơi nào đó mất rồi…