Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tựa đóa hồng gai đỏ thẫm. Rực rỡ, diễm lệ. Nhưng cũng đầy gai góc. Hiểm nguy.Ngu ngốc trọn lòng ôm lấy. Chở che. Nâng niu. Mặc kệ bản thân đã thương tổn đến mức nào.Si tâm. Hay cố chấp. Đáng thương. Hay ngu xuẩn? Đều là một dạng. Xót thương cho kẻ dại khờ đến hai từ kết thúc cũng chẳng thể nói. Vốn dĩ người còn chẳng cho ta bắt đầu.Couple: YoonTaeTác giả: AnhNote: Đêm muộn cùng giai điệu của The Truth Untold và đôi dòng bay bổng. Hy vọng mọi người đón nhận…
Thể loại: Đoản văn, cổ trang cung đình, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm.Editor: Tuyết LâmBeta - reader: Linh NhiCó một ngày, quân vương bất chợt hỏi: "Tại sao ngươi lại ở bên cạnh ta?"Thiếu niên chỉ nhoẻn miệng mỉm cười nhưng không một lời hồi đáp.Quân vương thở dài xa xăm: "Ngươi có thể ở lại bên ta bao lâu? Một năm? Mười năm? Hay là suốt đời suốt kiếp?"Thiếu niên cười buồn rồi khẽ níu lấy chiến bào của quân vương: "Lời nói thoảng qua vốn chẳng thể tin tưởng, vậy thì cứ để thời gian từ từ mà trả lời..."…
"i fucked up, i know but you know you're guilty, too".có yếu tố tự hại (selfharm), rebound relationship, character x oc.-----------------từ ban công, mắt nó nhìn vô định ra phía bầu trời đêm thăm thẳm với một đống mông lung trong lòng, khẽ châm điếu thuốc lên nhưng lại chỉ ngậm đầu lọc chứ không hút, khói thuốc cứ lẫn vào không khí mà khiến tầm nhìn trước mắt của nó cay nhòe, thật ra nếu không vì khói thì mắt nó cũng đỏ hoen vì những cảm xúc ấy rồi. Gió thì cứ thổi, thuốc vẫn cháy, nhưng người thì đã đi từ lúc nào rồi. Bỗng có đôi tay chạy lại ôm chầm nó mà nũng nịu với giọng điệu lơ mơ, uể oải:"michael hút thuốc đấy à, em không thích anh nghĩ linh tinh đâu, vào ngủ thôi anh""à..ừ, không có gì, chuyện vặt vãnh thôi em, em ngủ trước đi"…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Tên khác:Nae Ga Kiun S Geub Deul, Cấp bậc S mà tôi đã nâng lên, 내가 키운 S 급들Tác giả:Geunseo , 근서Thể loại:Shounen , Giả tưởng , Phiêu lưu , Chính kịch , Hài , Siêu nhiên , Hành độngNguồn:J Plus MediaTình trạng:Đang diễn ranguyên nhân mình làm bộ này là muốn đu nhưng mà đợi lâu quá nên xách thân lên dịch luôn :)))Mình xin nhắc luôn là mình chỉ làm từ chương 84 thôi còn từ chương 1-83 thì các bạn yêu qua ủng hộ bạn này nhé :3 Mãi iuhttps://www.wattpad.com/user/Hac_laoto…
Hán Việt: Quốc sư bang bang mangTác giả: Phi Thiên Dạ TườngTình trạng: Hoàn thành 86 chươngTình trạng edit: On-goingThể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Huyền huyễn , Xuyên việt , Thần tiên yêu quái , Cẩu huyết , Thần thoại , Lịch sử , Chủ thụ , Thiên chi kiêu tử , Kim bài đề cử 🥇…
Người ta thường nói: "Gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là nợ." Không "nợ" nhau một chữ tình của kiếp trước thì kiếp này chỉ có thể gọi là "có duyên gặp gỡ". Anh với em cũng thế phải không?Chúng ta tình cờ gặp gỡ, tình cờ quen biết, rồi cũng tình cờ xem nhau là tri kỷ. Nhưng chữ "nợ" này, chắc chỉ mình em nợ anh mà thôi...Em ngây thơ, nũng nịu của anh đâu rồi? Tại vì anh làm em thay đổi hay chính anh đây cũng đang thay đổi vì em? Em có thể cho anh biết đâu mới là em thật sự. Trả lời anh đi, cảm xúc trong lòng em như thế nào? Anh chưa từng biết tình yêu đặc biệt ấy. Nên anh không thể nói rõ giữa chúng ta là gì!!! Nhưng tim anh lỡ một nhịp mất rồi._______________________________________…
:3 Lại ham hố rùi.Câu chuyện xoay quanh một lớp học rắc rối, từng ngày trải qua như những trang nhật kí dài dai dẳng, từng trang như 1 cuộc hành trình có đau thương mất mác, có yêu thương níu giữ. Vậy số phận của 12 đứa sẽ đi về đâu? Mời đón xemTác Giả: Cương Tiểu Ngư…
Mấy bức tranh xấu tró mình vẽ trong thời kỳ cuồng countryhumans;-;Mù công nghệ không biết vẽ máy( thực ra toi có thể vẽ giun, người que hoặc tương tự;-;)Bìa by me ;)))…
Đây là lần đầu, mình viết truyện tuy không biết là có hay không nhưng mong mọi người đọc thử và cho mình xin nhận xét. Dưới đây mình xin nói qua một chút về các nhân vật trong truyện. -Ogino Chihiro hiện đang là sinh viên của trường đại học ở ngoại ô thành phố Osaka . Tính cách từ khi cô ra khỏi thế giờ ấy hầu như cô không nói chuyện với ai ngoại trừ ba , mẹ và Fin.( lát sẽ giới thiệu nhé ) Lạnh lùng về ban ngày nhưng yếu đuối về đêm . Luôn hy vọng rằng người sẽ đến nhưng người chưa từng đến hay người quên cô rồi. 9 năm là quãng thời gian dài để cô quên đi người và nơi ấy, nhưng khi đã yêu ai đó thì quên là cực hình.-Nigihayami Kohaku Nushi anh là thần sông Kohaku tuy dòng sông không còn nhưng linh hồn anh vẫn còn. Lưu lạc đến thế giớ linh hồn làm người học việc của phù thuỷ Yubaba, gặp được cô, giúp cô cứu ba,mẹ và rời khỏi nơi cô không thuộc về. Anh giúp cô nhớ lại tên của mình để không phải trở thành kẻ vô danh như anh. Lúc anh tiễn cô đến bậc thang gần con sông cả hai nắm tay nhau lưu luyến không rời nhưng vẫn phải buông tay để cô đi, anh không thể ích kỉ mà níu giữ cô lại. Nhưng anh hứa với cô là sẽ đến tìm cô vậy mà anh lại không thể nói cho cô nghe là anh không thể đến nơi cô ở vì anh đã thành giao để cứu cô. khi cô đi cũng là lúc anh trở lại với chính con người thật của mình Lạnh lùng và vô cảm. -Fin (là tên giả, tên thật sẽ tiếc lộ trong truyện ) Anh là người bạn đầu tiên của cô từ khi cô ra khỏi vùng đất linh hồn, là người luôn lắng nghe những tâm sự của cô, là người luôn nhìn thấy những giọt n…
Quý Noãn bị hạ thuốc độc, trước khi chết, cô mơ hồ nhìn thấy bóng người đàn ông cao lớn đến trước cửa phòng giam, người ấy không phải ai khác, chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô đã từng dùng cái chết để ép ly hôn. Khi tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện bản thân đã xuyên về mười năm trước, khi ấy cô vẫn là bà Mặc - là người phụ nữ xinh đẹp nhất Hải Thành, kiêu ngạo, cá tính, coi thường người khác và đặc biệt căm ghét cuộc liên hôn giữa hai nhà Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ. Waka trân trọng giới thiệu Gió ấm không bằng anh thâm tình - tác giả Thanh Thanh Thùy Tiếu…
Câu chuyện kể về hồi tưởng của Marcus một đội trưởng lính không gian thuộc lược lượng UltraMarine được giao nhiệm vụ bảo vệ hành tinh Uranium trước cuộc tấn công xâm lược tàn bạo , khát máu của một chủng loài Xenos mới có tên là Tyranid . Một chủng loài đáng sợ mà những người linh chưa từng đối diện trước đây liệu . Marcus và những người lính chiến đấu với bay lũ Tyranid khát máu tàn bạo này ra sao trong một cuộc chiến sinh tồn đó…
Tác giả: Tô Tiền TiềnThể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, thanh mai trúc mã, ngọt văn, song khiết, HEEditor: Fish From Nowhere + Hiểu YênBìa: Fish From NowhereBùi Vũ Ninh là người phụ nữ mà cả Bắc Kinh không ai dám dây vào.Là con gái duy nhất của dòng họ giàu có top đầu, cô xinh đẹp phóng khoáng, trời sinh ra đã là bà hoàng, chỉ cần cô mở lời thì không ai dám trái lệnh cô.Cô con gái tài phiệt ở trong tiệc tối TATLER Ball lúc nào cũng bị một đám người vây quanh nịnh hót như vậy mà không ai biết bí mật thẳm sâu trong cõi lòng cô --Bùi Vũ Ninh bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nhất là trong một số trường hợp, bị ám ảnh tột cùng với con số 6.Đóng cửa phải kiểm tra 6 lần, rửa tay phải rửa 6 lần, ngay cả túi xách cũng phải mua 6 cái giống nhau như đúc.Sau đó, vì "tai nạn" bất ngờ xảy ra nên Bùi Vũ Ninh đã vô tình hôn kẻ thù một mất một còn của mình.Hôm ấy về nhà, Bùi Vũ Ninh rửa mặt 6 lần, spa cho môi 6 lần, sau khi thực hiện một loạt hành động nhằm trấn an chính mình, Bùi Vũ Ninh vẫn không thể kiểm soát được con quỷ ẩn sâu trong lòng mình. Cô đi đến nhà của người đàn ông ấy ngay trong đêm, giọng điệu ra lệnh:"Để cho tôi hôn thêm 5 lần nữa."Chu Thời Duật: "...?"Cả Bắc Kinh ai cũng biết hai người thừa kế Bùi Vũ Ninh và Chu Thời Duật khắc nhau, một núi không thể có hai hổ.Tin đồn cứ bay xa, mãi cho đến một ngày nào đó, chị đẹp Bùi lúc nào cũng kiêu sa lạnh lùng thế mà lại nũng nịu đòi hôn, mà người thừa kế lạnh lùng của nhà họ Chu đã dịu dàng hôn xuống 6 cái - theo thứ tự từ trán, đến mũi, hai bên má, cằm, cuối…
["cốt chuyện riêng khác so với bản gốc"]Cái thế giới chỉ những người biết xem họ mong muốn. Thứ gọi là địa vị của xã hội, danh tiếng, tiền bạc. Quyền lực, thật mệt mỏi khi ở bất môi trường nào cũng vậy đấu tranh và chà đạp lẫn nhau, cũng chỉ để leo lên thú quyền lực của xã hội. Nhật Bản nơi có nhiều Kaiju to lớn nhất bị tấn công. Nên họ rất giỏi chung việc đào tạo ra những người tài và những vũ khí tối tân nhất.Việt Nam ,có thể được ghi nhận lượng -Kaiju to lớn xuất hiện trên đầu ngón tay. Tuy thế nhưng khi chúng xuất hiện, sức mạnh cũng không phải dạng vừa .Nên Việt Nam có thể xem là một trong những quốc gia có nên phòng thủ tốt nhất, cũng nằm ở top quân sự nổi bật, không thua kém gì những đất nước khác ,cũng như việc đào tạo ra những thế hệ sau này.[văn bản về nhân vật chắc sẽ đủ thông tin]//OOC NẶNG// !!//Buff// Boylove, girllove.…
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu.Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót.Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu.Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn.Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại.Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu.Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi.Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi:liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu."Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết.""Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling"@K…