Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: JenThể loại: Bách hợp tiểu thuyết ngắnCp: Hani & HyerinXuyên không, có H có SM Khuyến cáo: không thích thể loại Bách Hợp xin mời rời đi, không níu kéo, càng không chào đón. Cám ơn đã ủng hộ, và chúc các bạn đọc truyện thật vui vẻ nhé !! 👑 Jen 👑…
Câu chuyện kể về một thiên tài bẩm sinh tên là Giai Kỳ. Nhờ những may mắn mà trời ban cho, cô đã là một thiên tài được thế giới công nhận về tài năng hội hoạ và ngoại ngữ xuất thần của mình. Qua các câu chuyện xung quanh xảy ra với cô bé, dần như Giai Kỳ đã có cảm xúc, không lạnh lùng và tẻ nhạt như trước. Cô cũng đã có được một cuộc sống hoàn hảo mà bao người mong ước.…
【 Tình cảnh một 】" Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội muội năm tiểu, tỷ tỷ hẳn là gọi bọn muội muội tỷ tỷ địa, chỉ là tỷ tỷ vốn là hoàng hậu......" Mỗ một quý phi khiêu khích , nũng nịu yếu ớt mà nói." Nọ vậy sau này ta gọi là ngươi tỷ tỷ đi!" Thật là, kêu một tiếng vừa lại không ít một miếng thịt, vì điểm ấy sự tình đến khiêu khích, các nàng thật đúng là không có việc gì tìm sự tình, không biết nhân gia rất muốn ngủ hả! 【 Tình cảnh nhị 】" Hoàng hậu, ngươi quý làm một quốc chi mẫu, chính là như thế tánh tình?" Đế quân nhìn tại đàn hướng bữa tiệc nguyên nhân nhàm chán đánh đổ chén rượu địa hoàng hậu." Xin mời Hoàng thượng giáng tội!" Đỗ hiểu nguyệt mãn không cần mà nhìn rồi liếc mắt một cái trên mặt đất nọ vậy đống mảnh nhỏ, nhưng lại hoảng sợ khủng khủng mà nói, " thần thiếp đánh phá hủy ly quốc địa cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn tư quá một tháng." Một tháng, có thể xem rất nhiều địa gió trăng tiểu thuyết , cũng có thể hảo hảo mà ngủ cũng không ai dám đến quấy rầy rồi! ha ha ha!【 Tình cảnh tam 】" Oa, không nghĩ tới này trong hoàng cung còn có như vậy một mảnh tươi tốt địa hạnh hoa Lâm!" Đỗ hiểu nguyệt nhìn nọ vậy đống khai được chính vượng địa hạnh hoa, thi hứng quá, " Nhật vừa hồng hạnh dựa tường tài......"" Tiếp theo câu là cái gì?" Mỗ nam một thân nguyệt nha trắng phục, tiêu sái từ hạnh Lâm trong đi ra......" Một chi hồng hạnh ra tường đến!" Mỗ nữ suy nghĩ thật lâu, không biết tiếp theo câu là cái gì, thuận miệng tiếp rồi đi ra......…
" Chỉ khi em rời bỏ tôi , tôi mới nhận ra . Tôi là một thằng tồi tệ. Tôi không có quyền cầu xin . Hay níu giữ em lại . Tôi không có quyền đó. " - Đến cuối cùng người chịu đâu khổ là em . Tôi thật sự xin lỗi em ____________Tên truyện : Xin Lỗi Em, Người Tôi Yêu Thể loại : S.ETình trạng truyện : hoàn thành…
Đạo Đức Kinh (tiếng Trung: 道德經; phát âm tiếng Trung: nghe (trợ giúp·chi tiết)) là quyển sách do triết gia Lão Tử viết ra vào khoảng năm 600 TCN. Theo truyền thuyết thì Lão Tử vì chán chường thế sự nên cưỡi trâu xanh đi ở ẩn. Ông Doãn Hỷ đang làm quan giữ ải Hàm Cốc níu lại "nếu ngài quyết đi ẩn cư xin vì tôi để lại một bộ sách!", Lão Tử bèn ở lại cửa ải Hàm Cốc viết bộ "Đạo Đức Kinh" dặn Doãn Hỷ cứ tu theo đó thì đắc đạo. Do đó, Đạo Đức Kinh còn được gọi là sách Lão Tử.…
Có lẽ, tôi đã trót đánh rơi quá nhiều thứ;Có lẽ, tôi đã trót đánh rơi cả chính bản thân tôi.Vậy, vì cớ gì, tôi vẫn chưa thôi níu giữ,Những mầm mống vô vọng người gieo trồng trong tôi?..(Hay chuyện về những cái hố sẽ không bao giờ được lấp đầy. =)))…
[Fanfic Khải & Thiên] Xa Chân Vào Bẫy. Tác Giả: Tiêu Ngân (Zen li lom)Nhân Vật Chính: Vương Tuấn Khải × Dịch Dương Thiên Tỉ. Thể loại: Nam × nam, thầy trò, hường phấn, ngược, HE.Tình trạng: Hoàn Độ dài: 27 Kỳ ~~~~Con người có phải là thứ phức tạp? Nếu không tại sao là yêu hay không yêu cũng đã rối não suy nghĩ. Nếu có sao lại làm những hành động đơn thuần nhất, nhẹ nhàng nhất, bình thường nhất tổn thương nhau?Yêu hay không yêu cũng khó phân định thế sao? Nam hay nữ cũng khiến đắng đo thế sao? Thiên Tỉ không biết có ra được hố sâu tình yêu hay không. Cậu chắc chìm hẳn vào đó rồi.~~~~Lưu ý: Truyện đang viết từ từ cho nên hãy căn nhắc trước khi xa chân vào bẫy nha.Mong không mang đi nơi khác.…
Thanh Thần- một nữ sinh có ngoại hình bình thường. Dương Lâm- một chàng hotboy điển trai và ấm áp.Thanh Thần thích Dương Lâm và đó là một cuộc tình đơn phương đẹp. Cô là người dũng cảm, dám đối mặt với tình cảm thật của chính mình dù cho đó là tình cảm chỉ đến từ một phía. Hãy yêu dù cho nó không chắc sẽ có kết quả đẹp. Truyện đầu tay....…
Trượt học bổng, bị người yêu cắm sừng rồi lại còn bị bà ngoại gả cưới cho một người lạ vừa chỉ gặp lần đầu.Cứ tưởng cuộc hôn nhân sắp đặt này chỉ có kết cục bi đát nhưng rồi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cả hai đều yêu nhưng chẳng ai nói. Một cuộc chiến ái tình, người nào ngỏ lời trước sẽ bị knock out.Vậy ai sẽ là người rời khỏi cuộc chơi này?…
Có người nói, trên đời này đáng sợ nhất không phải là chia ly, mà là khi cả hai vẫn còn yêu nhưng lại để lạc mất nhau giữa những tổn thương chưa từng được chữa lành.Tee từng nghĩ rằng rời đi là lựa chọn đúng đắn. Cho đến khi quay đầu nhìn lại, người luôn đứng phía sau cậu đã không còn ở đó nữa.Por không oán trách, cũng không níu kéo. Cậu chỉ lặng lẽ cất đi đoạn tình cảm đã từng xem là cả thanh xuân, mang theo những vết thương mà chẳng một ai hay biết.Từ hai người từng là tất cả của nhau, họ trở thành hai đường thẳng song song, gặp nhau mỗi ngày nhưng chỉ lướt qua như những người xa lạ.Thế nhưng, định mệnh dường như chưa từng muốn câu chuyện ấy kết thúc.Một lần gặp lại. Một lần theo đuổi. Một lần đánh đổi bằng nước mắt, hối hận và cả những mất mát không ai ngờ tới.Liệu sau tất cả, họ có thể tìm lại được người đã từng đánh mất? Hay "lần lạc nhau" ấy sẽ trở thành tiếc nuối kéo dài đến hết một đời?Một Lần Lạc Nhau, Cả Đời Tìm Lại là câu chuyện về tình yêu, sự trưởng thành, những lần bỏ lỡ và hành trình học cách trân trọng người mình yêu trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.…
Tác giả Tùy An Bản thân chỉ dịch từ bản QT còn nhiều thiếu sót mong mng góp ý Văn án:Mạnh An và Hạ Tri Ngôn đã có hôn ước từ thuở nhỏ, cả hai là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm đều là nước chảy thành sông. Mạnh An rất thích Hạ Tri Ngôn, hai người vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn, tuy nhiên bởi vì một câu muốn lập nghiệp trước rồi mới thành gia của Tri Ngôn mà cậu đã chờ tới năm 27 tuổi.Vốn tưởng rằng cả hai sẽ kết hôn thì Hạ Tri Ngôn lại cố tình yêu người khác, thậm chí vì người này không tiếc cãi lời gia tộc, muốn cùng Mạnh An giải trừ hôn ước.Sau đó, Mạnh An đã làm rất nhiều việc vì muốn níu kéo người yêu, nhưng từ đầu tới cuối không thể thay đổi được kết quả, ngược lại còn khiến bản thân cùng Hạ Tri Ngôn ngày càng trở nên xa cách.Mạnh An tự nhiên cũng đã nhận ra điểm này mà trở nên tuyệt vọng, cậu nghĩ mọi cách đem Hạ Tri Ngôn giam cầm ở chính nhà mình. Loại hành vi giống chó điên này càng làm Hạ Tri Ngôn đối với Mạnh An trở nên chán ghét, thậm chí vì rời đi mà trong lúc vô tình đả thương đầu của Mạnh An.Hạ Tri Ngôn thành công rời đi, còn Mạnh An sau khi tại bệnh viện tỉnh lại đã mất đi ký ức trước kia.Mạnh An là thụ, công chưa xuất hiện trong văn án, đổi côngHào môn si hán lão nam nhân công X không phải người bình thường nhưng vú bự cường tráng thụ( si hán : yêu chân thành, tha thiết )…
...Tôi bây giờ thì chẳng níu kéo nổi nữa rồi...người khác thích anh tôi còn có thể đấu tranh giành lại còn nếu anh thích người khác thì tôi...thật sự chẳng còn cách gì rồi. Người ta giữ người muốn ở lại chứ nào có ai giữ người muốn đi...Đã đến lúc tình cảm này nên dẹp bỏ rồiĐành phải học cách một mình bước đi, một mình trong đêm tối hiu quạnhCó lẽ qua thời gian tôi sẽ quên được anh, nhưng vết thương chắc sẽ chẳng bao giờ lành...…
Hiện đại văn. OOC"Tử đằng quải vân mộcHoa mạn nghi dương xuânMật diệp ẩn ca điểuHương phong lưu mỹ nhân" - Tử Đằng Thụ, Lý Bạch Dịch nghĩa:Tử đằng treo chót vótLớp lớp tưởng đương xuânCánh rậm che chim hótHương bay níu mỹ nhân*** "A Trừng! Cuộc đời anh có thể gặp được em, ở bên cạnh em, làm bạn cùng em, và yêu em là điều tuyệt vời nhất. Duy chỉ có điều tồi tệ anh gây ra cho em là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh."Năm sáu tuổi anh gặp được cậu.Năm mười ba tuổi anh vì cậu trồng một cây hoa tử đằng.Năm mười bảy tuổi anh huỷ hoại cậu cũng là lúc cậu rời xa anh lần đầu tiên.Năm hai mươi mốt tuổi anh chứng kiến cậu rời xa anh mãi mãi.Bia mộ của cậu dưới tán cây tử đằng anh trồng năm nào chứa đựng tình yêu và chấp niệm cuộc đời anh."Hi Thần! Em yêu anh...Vĩnh biệt"…
Giữa chốn kinh thành hoa lệ, nơi lầu vàng gác ngọc đỉnh cao của vương quyền, từng có một mái ấm ngập tràn hạnh phúc khiến người đời ngưỡng vọng. Đằng sau long bào phượng sồi không phải là sự lạnh lẽo của cung đình, mà là hơi ấm thâm tình của một bậc đế vương, sự hiền lương của vị mẫu nghi thiên hạ, và tiếng cười giòn giã của vị hoàng tử nhỏ - viên ngọc quý được cả giang sơn nâng niu, cưng chiều.Thế nhưng, thịnh cực tất suy, giông bão ập đến vào ngày lời đồn đại về huyết mạch hoàng tộc bị dấy lên. Lời dèm pha như độc dược, sự phản bội từ phía gia tộc nhà ngoại như mồi lửa thiêu rụi mọi tình thâm.Chỉ sau một đêm thanh trừng đẫm máu, cả vương triều đảo điên. Án lệnh "tru di cửu tộc" ban xuống như lưỡi hái của tử thần: kẻ thủ tiêu dưới lưỡi đao, người gục ngã trên đường lưu đày; những tiểu thư đài các bỗng chốc bị bán vào lầu xanh làm kỷ nữ chịu nhục nhã, nam đinh tráng kiện bị đày đi làm phu dịch sống không bằng chết. Phượng hoàng gãy cánh, hoàng hậu và hoàng tử cũng không thoát khỏi kiếp nạn, bị tước đi vinh hoa, đày ra biên ải xa xôi.Nhưng bánh xe số phận chưa dừng lại ở đó. Trong tầng tầng lớp lớp truy sát, vị hoàng tử nhỏ năm nào đã may mắn trốn thoát. Từ một đóa hoa trong lồng kính, hắn buộc phải lột xác thành sói hoang, lang bạt kỳ hồ, nếm trải mọi sự sỉ nhục, đói khát và thống khổ của nhân gian...Kết: HEp/s: mấy chap đầu ít huấn, chủ yếu là mấy chap sau.…