Trêu chọc học bá
Chương 1…
Chương 1…
cảnh báo : KaiNes/ooc nặng!viết theo ngẫu hứng.không đi đường dài.…
Miyanaga Hatsune là 1 người bình thườngBình thường tới nỗi không thể bình thường hơn được nữa. Nếu nói Miyanaga Hatsune là "bình thường", thì Sakimoto Kaori là người...gần như vô hình.Đó là tình trạng biến mất 1 cách bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù có đứng đó hay không. Nếu Miyanaga Hatsune và Sakimoto Kaori là 2 người gần như nhạt nhoà nhất thế giới, thì Nagasaki Manami là con người đầu tiên đạt đến cảnh giới VÔ HÌNH.Không ai có thế nhìn thấy cô, trừ Hatsune và Yuuka ra. Cho dù có đụng tới đụng lui, đẩy người khác thì cũng chẳng ai thấy cô. Vì cô quá ư mà nhạt nhoà trước mắt người khác, không thể nổi bật so với những người khác, dù rằng không thể phủ nhận cô quá là thông minh và là 1 GENIUS.Vậy nên...Họ chính là......Bộ ba mờ nhạt...-----------------------------------------------------------------------------Tình tiết truyện sẽ có 1 số phần không giống với trong DC đâu nhé! Thank you!…
Truyện này k được coi là tiểu thuyết hay ngôn tình mà chỉ là nhật kí của mình để lưu lại một chút về những kỉ niệm về Thanh xuân và tuổi trẻ của mình.…
Tuổi thơ là thứ đáng nhớ,tuổi trẻ là thời gian tươi đẹp.Và khi thật sự trưởng thành bạn sẽ muốn thấy lại hình ảnh của chính mình trong những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy.Đây là đoạn đầu câu chuyện về tuổi thơ,tuổi trẻ của tôi,tôi chắc các bạn dù ít nhiều sẽ thấy được một phần nhỏ của mình trong đó.Hãy nhớ lại và viết nên cùng tôi nhé.Rồi một ngày bạn đọc lại và mỉm cười thốt lên:-"Tôi lớn thật rồi!"…
nihao !!! tôi nghĩ là chắc rất nhiều fan girl đang có cùng tâm trạng như tôi - đó là yêu đơn phương chính idol của mk . cô bé trong truyện of tôi cũng vậy , cô ấy yêu đơn phương Tiểu Khải . Vậy yêu đơn phương có được đáp trả ko??? mời các bạn đọc truyện rồi sẽ rõ- lưu ý :đây là truyện tưởng tượng mang tính chất giải trí, tâm sự nên mong các bạn và TỨ DIỆP THẢO đừng ném đá au nha . Đây là lần đầu tiên au viết truyện mong m.n góp ý . au xin cảm ơnđọc truyện zz =>> chap 1…
"Mùa hạ năm ấy, chúng tôi bên nhau dưới bầu trời lam tím... Và rồi, cậu rời đi, để lại tôi với những lời chưa kịp nói."Trần Hiểu Minh - một học sinh trầm lặng, sống trong áp lực học tập và bóng tối.Lục Thần Hi - một cô gái như ánh mặt trời, lấp lánh và ngắn ngủi.Họ cùng nhau trưởng thành qua những năm tháng trung học: cùng trốn học, cắm trại, ôn thi, hứa hẹn tương lai... Cho đến ngày hoa lam tinh rụng rơi, và cô để lại anh một vòng tay cùng câu hẹn:"Hẹn gặp lại nhau sau 129600 năm nữa, ở nơi chúng ta từng gặp."Một câu chuyện thanh xuân, lãng mạn và đầy tiếc nuối - nơi mặt trời và mặt trăng chỉ gặp nhau khi hoàng hôn buông xuống trong khoảnh khắc.Liệu một lời hứa tuổi 18 có thể giữ lại một linh hồn mãi mãi ở bên người?…
Thú vị đọc đi sẽ biết…
thể loại :HE"Chào cậu ,làm quen không?""Sao giống cậu ấy vậy!""Tôi yêu cậu"Mong mọi người ủng hộ nha 👍👍👍👍…
Ghét nhau đến điên vậy mà quay đít lại yêu nhau à ?…
sau khi trải qua một mùa thi đấu không được tốt đã khiến dohyeon mệt mỏi và áp lực. vì vậy gã quyết định tranh thủ thời gian nghỉ ngơi sau khi kết thúc giải đấu đến một hòn đảo nhỏ để giải toả bản thân. ở đó, gã gặp siwoo , một anh chàng sống cạnh ngôi nhà mà dohyeon đã thuê. dần dần, họ trở nên thân thiết, và dohyeon bắt đầu nhận ra rằng cuộc sống đơn giản và tình yêu ngọt ngào là điều gã luôn khao khát._____________au: tr.hlihnk (delwyndw)!!drop!!…
tớ có thể văn tục trong này nên đừng chửi tớ vô văn hóa:((…