toi co the lam cach nao de em noi iu toi
…
Mỹ nhân trong thiên hạ này vốn không nhiều.Cửu trùng thiên có Phong Y thần nữ, nhất tiếu khuynh thành, không nhiễm bụi trần, lãnh diễm như băng.Dưới địa phủ có Âm Li cô cô, mỗi bước đi hỏa liên nở rộ, yêu nghiệt câu hồn tự trong xương cốt.Trong nhân giới lại có Thánh Quang công chúa, thánh khiết thanh thuần, ôn nhu như ngọc.Mà trong yêu giới, nổi tiếng nhất là Phỉ Phỉ cô ương, phong quang bức người, vô sỉ bỉ ổi, không sợ trời chẳng sợ đất, mỹ danh vang xa tứ hải bát hoang. Mà mỹ nhân kiêu ngạo ấy, là ta!…
Họ gọi em là Augine, một cái tên dường như đã được viết từ những giấc mơ.…
không có gì đâu…
truyện tâm lý xã hội , chứng trầm cảm , cảm xúc tiêu cực …
13 con người, 13 tính cách, 13 mảnh ghép tách biệt không một liên hệ ấy vậy một cách không mấy tình cờ định mệnh đã kéo 13 mảnh ghép ấy lại với nhau…
"Oaaaa" tiếng hú hét cứ to dần khi Saine sắp xuất hiện, và cả tôi cũng không ngoại lệ. Ôi chúa ơi thật mong đợi quá, anh ấy như là niềm động lực cho tôi vậy đấy, cảm xúc cứ như vỡ oà khi sắp tận mắt gặp thần tượng của mình.Tôi thầm nghĩ: "Thì ra 2 năm tích góp từng đồng của mình, ăn mì tôm cả năm xứng đáng như vậy. Ôi chúa ơi tôi có thể chết ngay lúc này!.""Không, không được nếu chết bây giờ thì làm sao được xem show của anh ấy năm sau chứ, thôi chúa hãy để con sống tiếp vậy."…
Viết để phục vụ cho mình đọc Cer: https://fuji1220.wordpress.com…
Đây là fic viết lại dựa trên truyện cũ . Mình sẽ ns thêm thông tin vào chap edit .…
Tôi mệt mỏi rồi.…
Khi trái tim biết ươm mầm cho hạnh phúc, hãy để nó lớn lên tự nhiên cùng với những điều họ trải qua, cùng những năm tháng họ bên nhau cùng chia niềm vui, nỗi buồn và những chông gai khó nhọc.Khi trái tim biết lên tiếng, biết đau khổ vì đối phương, họ đã biết tình yêu thực sự là gì!Khi nghe thấy tiếng hoa nở nơi trái tim hé mở, đó là cảm giác thầm thương trộm nhớ về một ai đó trong lòng họ, để rồi nỗi nhớ làm ta khao khát được gần, ở bên cạnh họ để che chở, bảo vệ.Khi trái tim biết đau, cảm giác như ai đó phản bội, đừng chỉ nhìn đối phương mà buông tay, đừng chỉ khóc thầm, giận dỗi mà hãy nắm lấy tay họ, hãy tha thứ cho những sai lầm của tuổi thanh xuân. Không, bạn sẽ lỡ mất vườn hoa đang nở rộ.Khi bạn biết vị tha cũng chính là lúc trái tim bạn kiên cường nhất để bỏ qua cho những nông nổi của đối phương.Đừng để trái tim im lặng. Khi đã im lặng sẽ không thể lên tiếng nữa cũng chính là lúc họ mất đibnhau mãi mãi kết thúc bằng những cánh hoa tàn rơi, héo úa cùng những giọt nước mắt mặn chát, tủi nhục.Đừng để vì chút hiểu lầm mà rời xa nhau, trong 7 tỉ người cũng chỉ có 1 người mãi lưu tâm đến bạn mà thôi!!!Thân…
Tôi từng viết khá nhiều thứ dưới góc nhìn của ngôi thứ nhất - xưng "tôi". Không phải vì đặt cho mình một cái "tôi" để người khác chú ý chỉ duy nhất là bởi một điều - tôi thấy thú vị khi nói về những cảm xúc của mình, những thứ ít ai thực sự để tâm đến. Những lá thứ này tôi viết trong khoảng thời gian khá ngắn, mỗi bức chỉ được gần 200 từ vắn tắt 1 chút xúc cảm của tôi về thanh xuân, tình yêu, học tập, sự trưởng thành và tuổi trẻ. Bạn sẽ không phiền nếu ở lại cùng tôi đọc hết 20 lá thư này chứ?…