Tsukikage Khóc
lại 1 fic ngắn cute…
lại 1 fic ngắn cute…
Giả sử như kageyama bị mất thính lực (truyện không theo logic y học, đừng bàn luận đúng sai) mốc thời gian là năm 3 ở trường Kitagawa Daiichi, phiên ngoại có chút karasuno…
Khi P Est đi vắng 🦈…
Một cơn mưa mùa hè dễ thương…
Không phải fanfic gì đâu chỉ là lâu lâu đăng lại mấy khoảnh khắc nho nhỏ của 98 mà mình rất thích.…
mấy nay cảm giác dịch văn k lưu loát lắm. thôi mn đọc tạm nha.…
Em ghen.…
Thêm Kurokage vào bộ sưu tập nè. 2 người đã thành niên…
Cá tháng tư. Okawa tỏ tình với Kageyama…
câu chuyện ngọt đắng thứ nhất của takikumi.takikumi | segasammy lux taki x cyberagent legit takuminếu như việc hết yêu khiến cho con người ta hoàn thiệnbản thân hơn thì thay đổi cũng là chuyện tốt mà, nhỉ?…
trích Boss là nữ phụnguồn: truyenfullKhông gian này nam9 không xuất hiện mà cũng không có ảnh hưởng nhiều đến cốt truyện nhưng mình rất thích. Truyện chỉ phục vụ mục đích đọc offline của mình. Không tiếp nhận gạch đá🙂…
à thì em nó bị mê nụ cười của kage…
Một câu chuyện siêu ngắn cute…
Nguồn: Tuphuongcoc.com Tác phẩm được đăng tải để tiện đọc và lưu trữ, cảm ơn editer rất nhiều ạ, nếu có vấn đề liên hệ mình sẽ xóa truyện ạ.Giới thiệu vắn tắt 1:Chỉ cần hắn vung tay, giang sơn lập tức thay đổi.Đỉnh Hắc Vũ hắn đứng, dõi mắt nhìn vạn năm. Thương hải tang điền, thế sự luân chuyển. Trường khiếu nguyệt viên*, lời thề cổ xưa.Người như hắn, nắm giữ hết thảy nhân gian, lại nhìn không thấy tơ duyên của bản thân.Mở ra gấm trắng làm sách, nàng vẫy mực vẽ ra dung mạo trong mộng. Tuyết vực vô biên, cung điện tịch mịch, cười một tiếng đã mười năm....... Môi hồng không nói, chỉ nguyện được cùng hắn bầu bạn, nhìn lại năm tháng.Giới thiệu vắn tắt 2:Ngươi biết cái gì là sự cô tịch đến tột cùng? Khi người bên cạnh ngươi ra đời rồi chết đi, nơi ngươi sinh sống đã từng là chốn phồn vinh nay lại lụi tàn, mà ngươi vẫn phải một thân một mình tiếp tục sống, giống như luân hồi vậy, một lần lại một lần trải qua cảnh tượng như vậy. Ngươi sẽ biết việc không thay đổi quý giá như thế nào.Mấy vạn năm nay Thiên Mạch chính là trải qua như vậy, đối mặt với huyễn cung vĩnh hằng cảnh trí không thay đổi, hắn giống như một pho tượng đá lặng lẽ nhìn tang thương nhân thế biến đổi, tuân theo biến hoá của luật trời, quên đi sự cô tịch, cũng cơ hồ quên luôn cả sự tồn tại của chính mình.Mà Thu Thần Băng Quân lại giống như đoá hoa Phù Tang* lửa đỏ rơi vào trong mặt hồ phẳng lặng, vô tình rơi vào trong cuộc sống của Thiên Mạch, sôi nổi, bướng bỉnh, không chịu buông tha.…