Lời nói dối chân thành
đam mỹ…
đam mỹ…
fgfgggdf…
Trần Minh, một thiếu niên 16 tuổi vô tình nhận được một chiếc đồng hồ thần kỳ, giúp cậu có thể hóa thân thành các siêu anh hùng mạnh mẽ như trong game. Hành trình trừ gian diệt ác của cậu sẽ diễn ra như thế nào? Xin mời quý độc giả đón đọc.…
xin lỗi bút em hết mực rồi hê hê…
"anh thấy em phiền thì cứ nói ạ,em cũng thấy bản thân có hơi...""em cứ làm phiền anh nữa đi,anh thích lắm"🫶🥀🦢 lên cho otp iu một con mã textfic + văn xuôi nho nhỏ:>…
Thông Báo…
"Chị là người thân duy nhất của em , dẫu cho có phải bỏ mạng, em cũng sẽ đưa chị về."" Đừng cố chấp như thế, hãy từ bỏ và sống một đời hạnh phúc, chị không muốn em bị thương vì chị."" Chị mong em hạnh phúc, vậy còn chị? Tại sao lại không mong bản thân hạnh phúc.""Chỉ cần em gái bé nhỏ hạnh phúc, thì đó cũng là hạnh phúc của chị, còn chị thì sao cũng được.."…
chỉ là truyện :33…
Ngồi nhốt mình trong căn phòng, mắt nhìn chăm chú vào màn hình máy tính đang mở sáng, tôi đắm chìm vào những câu chuyện vô cùng thú vị. Tôi thích sự bí hiểm, và tôi tò mò về nó. Tôi cũng muốn vẽ nên một bức tranh, xây dựng một thế giới của mình và chuyển biến, truyền tải nó tới người khác. Một thế giới đầy rẫy những mảnh vỡ, những câu chuyện kì bí và biết đâu bạn lại thấy chính mình ở nơi nào đó trong thế giới ấy. Tôi ước gì mình có thể diễn đạt nó từ hình ảnh trong tâm trí thành những dòng chữ trên trang giấy một cách ngoạn mục và đầy sự sống như J.K. Rowling đã làm với Harry Potter. Tôi thích cái không khí âm u, lành lạnh và những bức tranh nhàn nhạt. Nên nhân vật của tôi cũng sẽ như thế. Tôi dựa theo những người xung quanh và tạo nên những bóng ma, những bản ngã trong câu chuyện. Đến với DeepTown, đến với " Chuyện của Gwen " bạn sẽ kết nối đến tôi và thế giới của tôi, cùng với trí tưởng tượng có tí linh tinh, hư cấu của tôi nữa. Một cô gái với mái tóc ngắn, luôn kè kè bên mình quyển nhật ký màu đỏ cũ kỹ cùng với chiếc cặp chéo vai bằng vải jean màu xám nhạt, luôn luôn phải dè chừng với cuộc sống đang đổi thay, chỉ cần một sự lựa chọn sai thì cả đời phải hối tiếc. Nhân vật chính của tôi, cô không quá nổi bật, nhưng cũng không quá nhạt nhòa. Cô như một loại hương thơm không quá nồng nhưng đủ để người ta lưu luyến và dễ chịu như mùi của cỏ cây vào mỗi lúc sáng sớm, lúc mà sương mai còn đọng.…