Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau khi thất tình, bạn sẽ làm gì?Sẽ khóc thật to? Hay lặng im giả vờ mạnh mẽ?Sẽ níu kéo người ta? Hay nghĩ ra những câu từ mắng rủa người ta?...Còn tôi lựa chọn cho mình một khoảng lặng...Một khoảng lặng dành cho kẻ thất tình...…
có những thứ tình yêu không sinh ra để dịu dàng, không sinh ra để người ta nâng niu hay trân trọng. có những tình yêu ngay từ giây phút đầu tiên đã là sai lầm, là một liều thuốc độc ngấm vào máu, không cách nào rút ra. nó khiến người ta điên cuồng, khiến người ta dằn vặt, khiến người ta hận đến mức chỉ muốn xé nát tim mình ra để xem trong đó rốt cuộc có cái gì mà lại đau đến như vậy.…
Bước ra khỏi cục dân chính, Sunoo tiện tay ném cho tôi một tấm thẻ ngân hàng."Ba năm ngoan ngoãn, biết điều, không gây chuyện... Coi như phần thưởng. Trong đó có năm triệu. Với kiểu sống keo kiệt của em, chắc đủ tiêu cả đời."Hắn nghiêng đầu, giọng lười biếng nhưng vẫn không quên chế nhạo:"À mà này, anh biết mình quyến rũ, nhưng em đừng mơ tưởng gì nữa. Ly hôn rồi là xong. Đừng có giở trò lén lút, không hiệu quả đâu, hiểu chưa?"Tôi gật đầu: "Vâng ạ."Thấy tôi không níu kéo, không khóc lóc, thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, hắn bước theo, hơi khó chịu:"Em không có gì muốn nói với anh à?"Tôi đang bận đặt phòng VIP ở bar mới khai trương, ngẩng đầu, lễ phép đáp:"Không ạ."Sunoo nhướng mày:"Em làm gì có tiền chơi mấy thứ đó? Mà thôi, từng là vợ chồng, anh không so đo. Nếu em thấy khó khăn, anh giới thiệu công việc. Em học chuyên ngành gì?"Điện thoại rung liên tục.Thông báo từ quán bar, hộp đêm, khu tiêu xài cao cấp lần lượt hiện ra. Tôi còn vừa book thêm mười trai mẫu ngoại hình nổi bật, năm giọng nói CV trầm ấm dịu dàng từ group VIP "chị em giới thượng lưu".Tôi khẽ cong môi, liếc nhìn hắn:"Diễn xuất.".....Anh thật sự hối hận rồiiiii…
* Author : YuumiKagamine* Tên truyện: Nhân duyên là gì?* Thể loại: Cổ trang, lãng mạn... "Duyên phận vốn là một điều gì đó vô cùng kì lạ. Nó dễ dàng mang hai người lại với nhau, nhưng cũng sẵn sàng chia cắt họ nhanh chóng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không phải ai cũng may mắn tìm được đúng người đi với mình suốt cả cuộc đời, tất cả đều tuỳ thuộc vào duyên số. Nếu đã không có duyên, níu kéo cũng chỉ là vô ích. Nhưng chừng nào cả hai người còn rằng buộc bởi "định mệnh", bởi chữ "duyên", cho dù là đi tới chân trời góc bể vẫn nhất định sẽ tìm được nhau... " ~~Chỉ là oneshot tham dự Golden Week của LOK~~…
Mọi thứ về Seulrene.Đôi khi hạnh phúcĐôi khi buồnĐôi khi dàiĐôi khi ngắnĐôi khi ngớ ngẩnĐôi khi còn là nơi trút trí tưởng tượngĐôi khi còn là những thứ sâu xa khácĐơn giản là fanfic SeulreneBạn có thể chia sẻ cho tôi những câu chuyện bạn nghĩ ra cho Seulrene, biết đâu tôi có thể làm gì đó với nó.…
Một con người bị cha mẹ hắt hủi từ nhỏ nhờ có người đó mà một lần lại được sống. Yêu người không hối hận nguyện tất cả hi sinh chỉ mong đổi lại một cái quay đầu liếc mắt. Vì người mà nguyện làm một món hàng trao đổi không oán than người có hiểu. Nhưng khi tất cả đã quá xa liệu ai còn giữ tay lại? Không níu người lại, buông tay ta trôi tất cả sự yên bình lại trở về nơi đây. Người đi đường không chướng ngại còn ta về cầu Nại Hà đợi ai?(Lần đầu mình viết truyện có gì các bạn góp ý cho mình nha)…
Văn ánYêu có thể rất dễ, nhưng buông bỏ lại quá khó.Ly Luân từng yêu Triệu Viễn Chu đến mức chấp niệm, bất chấp tất cả chỉ để níu giữ y bên mình. Nhưng cuối cùng, những gì hắn nhận lại chỉ là tổn thương, là những năm tháng chờ đợi trong vô vọng. Khi hắn quyết định buông tay, khi trái tim hắn đã chai sạn, Triệu Viễn Chu lại quay đầu muốn theo đuổi hắn lần nữa.Nhưng thế gian nào có nhiều cơ hội đến vậy?-"Triệu Viễn Chu, có những thứ, một khi đã mất đi, thì không thể lấy lại được nữa."-"Ta không hận ngươi ... nhưng cũng không yêu ngươi nữa."Gió Côn Luân vẫn thổi, quá khứ đã hóa tro tàn.Giữa bọn họ, cuối cùng chỉ còn lại một đoạn duyên dang dở-một kiếp chấp niệm, một đời bỏ lỡ.…
"Chúng ta đều là những kẻ ngốc. Một kẻ buông tay một kẻ níu, một kẻ thờ ơ một kẻ chờ, đến cuối cùng lại mặc kệ tất cả, chạy bán sống bán chết tìm về nhau, có khi chỉ để nhìn thấy nhau một lần, rồi đi.Chúng ta đúng là những kẻ ngốc. Hai kẻ ngốc hết lòng vì nhau, ngốc nghếch cười với nhau, ngốc nghếch bỏ lại sau lưng bao nhiêu thứ, ngốc nghếch sống hết mình cùng thực tại, ngốc nghếch yêu, ngốc nghếch nhìn vào mắt đối phương, chỉ có đối phương.Chúng ta thật là những kẻ ngốc. Hai kẻ ngốc nắm chặt tay nhau, chậm rãi bước một bước, rồi hai, ba, sau cùng lao nhanh như tên bắn, chỉ lưu lại trên bầu trời độc nhất một ánh hào quang rực rỡ."------------Start: 04/10/2019End: 09/11/2019❌ VUI LÒNG KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER!…
Tình yêu lớn không phải yêu nhiều người mà là yêu một người và yêu suốt đời.Thời thanh xuân rồi cũng sẽ qua nhưng sẽ vẫn ở lại trong kí ức của mỗi chúng ta .…
Hắn ngàn lần suy nghĩ, vạn lần tính toán, tôn nghiêm là cái gì, mặt mũi là cái gì? Hắn đều không cần, thậm chí vì em ấy mà làm nhiều chuyện đến như vậy. Nhưng từ đầu đến cuối thậm chí một cái quay đầu em ấy cũng không cho hắn. Là chán ghét cùng cực, hay là hận thấu xương tuỷ đây?Phuwin Tangsakyuen, chúng ta cùng đứng trên một vòng tròn, dù là anh hay em có đi đến đâu chăng nữa, cũng sẽ về lại với nhau. Nơi đâu cũng là điểm bắt đầu.Naravit Lertratkosum, em một khi đã yêu rồi, mặc kệ trái tim dù là màu đen hay màu đỏ, em chỉ quan trọng người ở trong đó mà thôi.Phần Phuwin Tang, tình cảm đáng sợ nhất không phải vừa gặp đã yêu như Pond Naravit, mà đáng sợ nhất là thứ mầm cây Pond gieo vào trong lòng cậu. Là thứ tình cảm thẩm thấu dần dần nhuộm tím ruột gan, đến khi nhìn rõ đã thành chất nghiện thấm vào từng tế bào từng mạch máu.Nghiện có thể cai, nhưng cai không dễ, mà Phuwin Tang lại chẳng thể bỏ, có bỏ cũng chỉ là bỏ thêm vào.Chuyện được CV đã có sự cho phép của tác giả.❗Không mang chuyện đi nơi khác khi chưa có sự xin phép từ tác giả.❗Bản gốc thuộc về tác giả @Sga_shmily (Hunnielike).❗Link gốc câu chuyện :…
Tên và tạo hình nhân vật Genshin Impact thuộc quyền sở hữu của Hoyoverse, mình chỉ sở hữu nội dung fanfic.🐾 Nhân vật: Kaedehara Kazuha x Kunikuzushi (Kabukimono/Scaramouche/Wanderer)🐾 Bối cảnh: Hiện đại, môi trường học đường. Lưu ý, fic không bám sát bối cảnh của Teyvat.(!) Cảnh báo: i. Nội dung fic là tình cảm của 2 nhân vật nam - Kazuha và Kunikuzushi. ii. Mình không phân chia rạch ròi các version của Kẻ Lang Thang, vì thế nếu bạn cảm thấy nhạy cảm giữa các tạo hình Kabukimono/Scaramouche/Kunikuzushi/Wanderer xin hãy cân nhắc.iii. Mình là người yêu thích Inazuma và các nhân vật thuộc về Inazuma, đặc biệt là gia phả nhà Raiden. Fic này cũng đề cập đến một số nhân vật khác thuộc Inazuma bên cạnh Kazuha và Kunikuzushi.iv. Vì đây là fanfic nên tính cách nhân vật sẽ OOC. Mình viết theo cảm nhận của mình, nếu bạn không thấy như mình, xin hãy tôn trọng lẫn nhau. v. Last but not least, hãy đọc kỹ cảnh báo trước khi đọc fic. Đừng buông lời thoái mạ khi bạn đã phản cảm với những lưu ý trên.🐾 Summary: 《Một kẻ tự nghĩ bản thân là thiên tài ở mọi lĩnh vực và luôn thờ ơ với mọi thứ vô tình gặp một gã thiên tài chính hiệu có thể đánh bại cậu ngay từ lần gặp đầu tiên. Những câu chuyện vô thưởng vô phạt sau đó cứ vô tình diễn ra, và vô cớ một cách buồn cười thế nào, họ đã ghi tên mình vào tâm trí đối phương.》…
"Em là thứ mà anh nâng niu,quý trọng như bảo vật quý giá của anh,anh ví em như tín ngưỡng của đời anh,là nàng thơ mang màu xanh mới lạ.Màu Của Biển"Tình trạng:Hoàn Thành.…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…