HỒI ỨC CỦA EM CÓ ANH ...(MY QUESTION IS WITH YOU)
Hay…
Đêm đêm, nghe bản tình ca.Giường thơm, gối mới, tô hồng màu hoa.Anh ơi, một mảnh hồn ta.Ca lời son sắt, dâng trào mắt ai.•.ảnh bìa được tải từ pinterest.…
Haechan thích Mark, nhưng Mark luôn xem Haechan là cậu em trai nhỏ đáng quý mà nâng niu.Cho đến khi tình cảm rõ ràng, Mark xin lỗi em một câu, Haechan đau lòng lao ra đường lớn.Haechan quên mất Mark Lee rồi...markhyuck.shortfic.end.@pociniwa…
"Hoàng thượng ! Thiếp xin bái kiến Người lần cuối rồi tu ẩn trăm kiếp. Mong rằng không gặp lại, vì biết Người cho đến khi hoa dược ngừng lớn vẫn không khỏi căm ghét tì thiếp. Nếu chàng đã quyết định rời bỏ thiếp thì thiếp cũng không níu giữ. Chỉ mong cầu chàng sống một đời vui vẻ."…
Giữa một thành phố rộng lớn và ồn ào, anh loay hoay đi tìm bản thân mình. Em xuất hiện như một khoảng lặng dịu dàng - không hứa hẹn, không níu giữ - chỉ đủ để anh cảm thấy mình đang tồn tại. Câu chuyện là những khoảnh khắc mộng mơ xen lẫn nhói đau, nơi anh nhận ra có những người đến không để ở lại, mà để khiến ta hiểu rằng ta đã từng cảm nhận rất sâu.…
"Người đi một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Họ đã xa rồi khôn níu lạiLòng thương chưa đã,mến chưa bưa."- Những giọt lệ (Hàn Mặc Tử)"Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, một buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu..."- Vì sao (Xuân Diệu)…
anh xin lỗi thuận, mong sao em cứ sẽ cười thêm nhiều hơn, luôn vui vẻ hơn bên bạn gái nhỏ của em, như vậy là anh vui rồi, phía sau em, anh luôn chờ đợi.…
Summary: Thì ra việc níu kéo một kẻ đang chênh vênh với chính mình khó khăn quá đỗi, nên không có mấy ai dám đưa tay ra để cứu người.•Warning: Có nhắc đến yếu tố tự tử; maybe OOC. Truyện chỉ được đăng DUY NHẤT trên wattpad tại acc @sli_mier, bất cứ nơi nào khác reup lại đều là đạo hoặc lậu.…
Định mệnh!!!! Có phải là định mệnh không? Ngày mùa đông rét buốc, là ngày rất lạnh liệu cô có đủ kiên nhẫn để chờ đợi người không đến......Đây có phải là tình yêu không??!!!! Ngày mùa thu qua, cũng là ngày lạnh giá đến..... Liệu hai người có đủ can đảm, để níu kéo đối phương lại......…
. Tên fic: Bất ngờ. Author: Rùa. Bìa: Dâu_______________________"Ay, không có quà công đưa em về sao?" - Jihoon níu kéo nắm tay Hwi lại."Tất nhiên là không, hôm nay anh lợi dụng em hơi bị nhiều rồi ấy" - Hwi cười rồi vào nhà bỏ lại Jihoon cùng với khuôn mặt đáng thương ( ╥﹏╥ ).…
anh vẫn tưởng tượng ngày mà em chạy đến bên anh, xua đi cái giá lạnh trong tim anh, và lại nũng nịu với anh bằng giọng nói trẻ con rằng:"em đi lâu thế, bạn có giận em không? đừng giận em nhé, em thương bạn mà. em không có rời đi thật đâu, em yêu bạn nhiều lắm."…
Lang thang trên con đường mênh mông không đích đến, những chốn rẽ hàng ngày bỗng chốc biến mất lạ thường, quanh đây chỉ còn lại vũ điệu của gió cùng những chiếc lá như quấn lấy nhau, chợt tâm hồn bỗng nhẹ tênh.Lặng lẽ nơi góc tối công viên, ngắm dòng người qua lại vội vã trong cơn gió lạnh những ngày cuối năm.Đâu đó quanh đây, âm đàn ái ân quyện vào thân thể níu kéo kẻ cô đơn không chốn về.…
13 chàng trai bị cuốn vào một cuộc đấu trí căng não bởi những món nợ khổng lồ. Ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng?Thể loại và lĩnh vực liên quan: đấu trí, trò chơi tâm lý, cờ bạc cá cược, toán học, cờ bàn, kinh tế, chính trị, suy luận, điều tra, trinh thám.Truyện được đăng tải duy nhất bởi Cngt79 trên nền tảng Wattpad.…
Hán Việt: Miêu nô ảnh đếTác giả: Khinh Vân ĐạmEditor: Tỳ MòeThể loại: Nguyên sang, ngôn tình, HE, tình cảm, hiện đại, huyền huyễn, ngọt sủng, song khiết, làm giàu, giới giải trí, nhẹ nhàng, thanh mai trúc mã, 1v1.Hứa Du Nhiên, biên kịch mới ra lò, tài hoa hơn người nhưng danh tiếng không có.Cố Khải, xuất thân là ngôi sao nhí, mười tám tuổi đã đạt giải nam diễn viên xuất sắc nhất, trở thành ảnh đế trẻ nhất trong lịch sử.Sau khi bố mẹ lần lượt tái hôn có cuộc sống riêng, Cố Khải cô độc một mình, sở thích duy nhất là chăn mèo.Nhưng anh không biết bé mèo mình nuôi có thể biến thành người.Hình người bị ghét bỏ, hình mèo được nâng niu, Du Nhiên thường xuyên cảm thán, đúng là người không bằng mèo.…
Tác giả : Yến ƯơngThể Loại: Ngôn tình, cung đấu, cổ đạiNguồn: dembuonEditor: Thủy OlabSố chương: 163●Link truyện online: https://dtruyen.com/truong-cong-chua-om-yeu/< Ta chỉ là kẻ đăng lại thôi vì watpad chỉ có bản cv, mn nếu có thể thì ghé qua web trên để ủng hộ đội ngũ editor nha> LƯU Ý: TRUYỆN DỊCH KHÔNG THUẦN VIỆT 100%, VẪN CÒN NHIỀU TỪ HÁN VIỆT ĐỂ ĐẢM BẢO VĂN PHONG CỔ ĐẠI, NÊN NHỮNG AI ĐỌC TRUYỆN ĐƯỢC EDIT THUẦN VIỆT THÌ NÊN CÂN NHẮC TRƯỚC KHI NHẢY HỐ-------Từ khi sinh ra cho đến giờ, Trưởng Công chúa đã gánh không biết bao nhiêu tai họa. Từ nhỏ đã cản tai cho phụ hoàng, lớn hơn chút thì lại bệnh nặng, bị người hãm hại, hết bệnh thì quốc gia vượt qua nguy nan. Lớn hơn nữa thì cứu Đại chất tử mà rơi xuống nước. Từ đó trở thành ấm sắc thuốc, nhược mỹ nhân có tiếng.Nhưng mà, vị Công chúa mang bệnh này, dưới sự che chở của thân mẫu và thân ca, lại bình an sống đến khi xuất giá.Thanh mai trúc mã An Quốc công Thế tử hết sức vui vẻ tiếp nhận Trưởng Công chúa từ thân ca và thân mẫu nàng, tiếp tục nâng niu tiểu kiều thê ốm yếu trong lòng bàn tay.Đợi đến sau này, Trường Thọ Trưởng Công chúa phúc thọ song toàn, nói lời châm chọc, người người mới hối hận bản thân mắt mù thì đã quá muộn.( Công chúa có ốm yếu chút nhưng không dễ bắt nạt đâu nha. Chào mừng mọi người nhảy hố)…
Chap đặt biệt của fic mình đã đăng trên đây rồi nhé, mọi người đọc vui!…
Cô tên Nguyệt Sương , Anh tên Lãnh Nguyệt Phong . Anh đẹp trai, trong ấm ngoài lạnh , là thần trong lòng biết bao cô gái . Họ gặp được nhau ở thế giới ảo khi đó anh chơi phái Xạ Thủ (nam) còn cô chơi phái Yển Sư (nam) . Nếu ai hỏi tại sao lại thích làm nhân yêu cô sẽ mỉm cười đáp lại : " Bởi vì nam Yển đẹp trai ". Cô không biết mình đã yêu anh từ bao giờ , có thể nói yêu anh không lý do . Nhưng giữa họ luôn có một bức tường vô hình mang tên khoảng cách . Cô càng níu giữ anh càng cách xa ....…
Có lẽ rất nhiều năm về sau , nhìn giang sơn tú lệ thái bình, y sẽ lấy làm bằng lòng về sự quyết đoán , biết hy sinh cả mình lẫn tình nhân ngày ấy. Nhưng sâu trong tâm khảm, vào những đêm quạnh quẽ cô đơn, liệu y có gờn gợn áy náy vì lợi dụng người đã tin tưởng y quá nhiều, dung túng y quá nhiều, và suy đến cùng, thật ra đã yêu thương y quá nhiều?Hắn khinh thường tất cả, giẫm đạp tất cả, chỉ riêng nâng niu bao bọc một mình y. Dù bị y lừa dối hạ độc, dù bị y buông bỏ không một chút ngần ngừ, hắn vẫn mạo hiểm đến gặp y lần cuối, không trách cứ, chỉ dùng lời cứng rắn mà dặn y tự bảo trọng, cho đến ngày họ tái ngộ trong tư thế ngang sức ngang vai lần nữa. Trăm họ hòa ca, non sông yên ả...đủ làm cứu cánh, cũng đủ làm lý do cho mọi thủ đoạn. Dẫu sao thì , nhờ y biết đứng lên trên cuộc sống và hạnh phúc cá nhân, cố thổ đã thu về một mối, nhiều cặp đôi được êm ấm thăng bình. Chưa kể, so với bao nhiêu chiến hữu đã tan nhòa vào lòng đất mẹ, y vẫn còn may mắn hơn nhiều lắm...Hay là không?…
Lâm Du là thư ký của Trình Hạo - một tổng giám đốc lạnh lùng, lý trí, luôn đặt trật tự và trách nhiệm lên trên cảm xúc. Tình yêu giữa họ nảy sinh trong im lặng, bị kìm nén bởi khoảng cách địa vị và những lựa chọn chưa bao giờ được nói ra.Khi Trình Hạo đứng trước một cuộc hôn nhân sắp đặt, Lâm Du chọn rời đi để giữ lại lòng tự trọng. Sự chậm trễ của anh khiến họ bỏ lỡ nhau, mỗi người bước vào một cuộc đời riêng, mang theo những điều chưa kịp nói.Nhiều năm sau, khi cả hai đều đã trưởng thành, tự do và đủ bình thản, họ gặp lại. Không còn là cấp trên - cấp dưới, không còn chờ đợi hay níu kéo, họ học cách yêu lại từ vị trí ngang bằng, bằng sự tôn trọng và thấu hiểu.Kết thúc có hậu đến muộn, nhưng đủ sâu - khi khoảng cách giữa hai nhịp thở, cuối cùng cũng vừa đủ để cùng nhau bước tiếp.…