bwiyoon | If you're here
nếu em ở đây, taehyung. hãy biết anh vẫn luôn chờ em.…
nếu em ở đây, taehyung. hãy biết anh vẫn luôn chờ em.…
đời người có mấy lần mười nămchú ý: tất cả tình tiết/ chi tiết đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp dụng hình tượng trong truyện lên người thật…
Jeon Jungkook là ngôi sao nổi tiếng có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu, vì những bóng đen từ thời niên thiếu nên anh luôn luôn tìm cách trốn tránh các phóng viên và giới truyền thông. LaLisa là nhà báo có tài với vẻ ngoài trong sáng và nội tâm mạnh mẽ, có thể không từ thủ đoạn để moi móc các vụ scandal và tin giật gân.Trong một lần tình cờ, hai con người vốn dĩ không thể gần gũi nhau ấy bỗng chốc trở thành bạn bè. Jungkook ngây thơ cho rằng Lisa không nhận ra thân phận ngôi sao của mình, trong khi đó Lisa lại tương kế tựu kế tiếp tục trở thành bạn tốt của Jungkook... Nhưng khi mối quan hệ của hai người ngày càng trở nên sâu sắc, Lisa bắt đầu dao động. Cô khiến cho một người bướng bỉnh và luôn trong tâm thế phòng bị yêu cô sâu sắc... Lời nói dối tốt nhất là tìm cách biến lời nói dối ấy thành hiện thực.Khi đã đặt mình vào những lời nói dối ấy, thông thường đều không thể phân biệt đâu là giả, đâu là thật. Khi sự thật được phơi bày, khi Huân đau đớn quay lưng bỏ đi, Tiểu Tuyền sẽ phải làm gì để níu kéo hạnh phúc sắp biến mất?…
Kể về một nữ vương hắc đạo mà ai ai cũng kính nể với biệt danh là Huyết Sư nhưng thật không may cô đã chết trong một vụ nổ ....Nhưng có lẽ số cô vẫn chưa tận , ông trời đã cho cô trọng sinh trở lại và được sống với thân phận là một học sinh với cái tên Lãnh Tâm Nhiên Quá khứ của cô gái trước đây luôn không tốt và đã chết với những âm mưu của đám được gọi là bạn học kia và Huyết Sư đã sống thay cô ấy làm mọi thứ sắp xếp lại trật tự Từ một Lãnh Tâm Nhiên yếu đuối , nhu nhược , hèn nhát và háo sắc được thay bằng một Lãnh Tâm Nhiên cao ngạo , lạnh lùng , tài giỏi , sắc bén , thông minh và tàn nhẫn Mọi chuyện diễn ra không thuận lợi khi có rất nhiều chuyện xảy đến ..... nếu muốn biết thêm diễn biến thì hãy vào và đọc để biết thêm nhé ^^ !!!…
tác giả Mộng Tiêu Nhịo O oThẩm Đường quyết định chấm dứt quan hệ với Tưởng Thành Duật, cô dọn hết đồ của mình ra khỏi biệt thự nhà anh.Tưởng Thành Duật :- Lần này lại muốn quậy gì nữa đây ?Thẩm Đường thổi làn khói giữa khe hở hai ngón tay anh, khói thuốc tản ra, cô mỉm cười :- Em không quậy, chỉ là muốn kết thúc mối quan hệ người yêu với anh.Tưởng Thành Duật nhìn cô :- Thế em muốn mối quan hệ như thế nào ?Thẩm Đường nhìn vào gương dặm lại lớp trang điểm :- Vợ chồng hợp pháp. Nếu ngày nào đó anh đến cầu xin em, xin em lấy anh, thì lúc ấy có lẽ em sẽ suy xét lại.Tưởng Thành Duật bỗng bật cười, bảo anh cầu xin cô lấy mình ?Mạnh miệng đấy. Anh không kết hôn, không cưới một người nào hết.~~~~~…
•Hán Việt: Nhất Kiến Đáo Nhĩ Nha•Tác giả: Tê Kiến•Số chương: 74 chương (70 chính văn + 4PN)•Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, HE•Editor: ChanhBác sĩ ngoài lạnh trong nóng lưu manh giả danh tri thức x Người mẫu kiêu ngạo gợi cảm kiêm gợi đònVăn án:1. Năm đó vì theo đuổi Chu Hành Diễn mà Hướng Ca từng phải vắt hết óc, oanh động đến toàn bộ học sinh trong trường.Tới lúc đuổi được tới tay, thì lại phủi đít bỏ đi.Xa cách nhiều năm, đến khi hai người gặp lại.Đúng là gieo nhân nào gặp quả nấy, Chu Hành Diễn thế mà lại không nhớ ra cô.2. Hướng Ca thích ăn đồ ăn vặt, một người từ xưa đến nay đều ăn đồ bổ dưỡng tốt cho sức khỏe như Chu Hành Diễn hiển nhiên là không cho cô ăn.Rốt cuộc, vào một buổi tối đẹp trời ngày nọ, hai người lại vì một suất gà rán mà cãi nhau.Chu Hành Diễn rũ mắt, trầm giọng nói: "Em muốn anh tức chết thì cứ đặt đi."Hướng Ca nghe thấy thế thì vui vẻ vô cùng, không chút chần chừ lấy điện thoại ra, mở app nhanh chóng chốt đơn."Đinh" một tiếng, thanh toán đơn hàng thành công!Chu Hành Diễn: ". . ."---#anhbácsĩnàysaolạilừadốitìnhcảmcủaemthế #luậthoaquảkhôngchừamộtai#nămxưatạonghiệpbâygiờnhậnquảtáo#emthềlàemiuanhhơniugàránTruyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeo…
if you know, you knowlưu ý: những tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp dụng lên người thật…
xin chào! tui là tác giả : tâm thần bệnh hoạn, vâng ! tui là một người bình thường nhưng tư tưởng áp lực với mọi thứ thật ra tui chỉ viết ra những niềm để có thể phơi bày tâm sự trong thế giới nhỏ xinh đẹp như mộng.... của mình ừm có lẽ tui đã sống chỉ nhờ những lời trong lòng để an ủi chút ít tui nghĩ bạn cũng sẽ tìm được chút ít thú vị trong cuộc sống đầy quái vật và nốt nhạc chết chóc và cũng có một ngày bạn cũng có thể tìm được những tia sáng như trong cảm nghĩ về câu chuyện tui viết về mình đã gặp nhiều sự xinh đẹp trong thế giới nhỏ chút ít nhưng tui đã từ bỏ việc nâng niu một cách đoàng hoàng những thiên ấy mà lại coi những điều hiện tại có là hiển nhiên ừm tui nhắn nhủ chút ít chỉ mong người đang> nhìn qua màng hình có thể tươi cười và sống một cuộc đời ý nghĩa còn nếu bạn không thể có những điều tươi đẹp thì hãy tìm những tia sáng để cứu bạn hãy nhớ nhé hãy nâng niu một cách đoàng hoàng còn không thì bạn sẽ chìm trong thế giới chỉ toàn là ác mộng do chính mình tạo ra đấy…
hại mắt lắm, xấu lắm mong đừng ném đá ;-;)!! Bìa Des By Rods…
6 chàng trai ma cà rồng- trong một khu rừng sâu thẳm, chờ những điều thú vị xảy ra, và miếng mồi ngon sắp đến..Lục mĩ nhân- cùng nhau đi cắm trại, đồng thời cùng nhau lạc vào khu rừng ấy, không biết trước điều gì xảy ra và những điều kì lạ sẽ xoay quanh họ như một cái chong chóng...- Điều gì sẽ xảy ra với chính họ? Khi tình yêu, nước mắt, nụ cười xoay chậm chậm như một cuộn phim... Và liệu họ được hạnh phúc?…
Từ nhỏ đến lớn, Linh Kiều chưa từng dính vào bất kỳ căn bệnh nàoNhưng đời mà, không bệnh thì thôi, đã bệnh là phải va ngay vào nan y mới khiến thiên hạ trầm trồTồi tệ làm sao khi Linh Kiều chán ghét nhất đau đớn, trên cả deadline hay nghèo nànSau khi chuẩn bị tươm tất hậu sự cho mình, cô trượt dài trên con đường ăn không ngồi rồi một cách bất tậnGiữa những ván game mang đơn vị "chục tiếng" với chiến tích phá vỡ chuỗi defeat trước đó, Linh Kiều vớ phải con game thực tế ảo vừa được bỏ lệnh cấm một nămTrước những lời mời mọc đầy phúc lợi, trước những món quà tân thủ không thiếu thứ gì, trước cái danh "Game Tester" nồng mùi âm mưu... Linh Kiều như thiêu thân lao vào bất chấp rằng đó có thể là lừa đảoDù gì cũng phải chết...Sợ cái gì?Phải, Linh Kiều không sợ, người cần sợ là NPC trong game...Mở ra [Open Ending] cho game xong xuôi, thứ chờ đợi nàng tiểu thư Sài Thành không phải cái chết, mà là NPC- hóa người thậtAh, hiện thực kỳ ảo thôi mà, cái này không phải sợ....!Warning!● Maybe ooc● Phi logic…
Hắn ghét cậu!Ghét cái cách cậu cứu hắn từ vực thẳm tuyệt vọng Ghét cái thứ cậu đối xử tốt đẹp với hắn khiến hắn chìm vào mộng tưởng xinh đẹp mà hắn tự biên soạn raGhét nụ cười dịu dàng như bông hồng mà cậu trao cho hắn , làm hắn mê muội nắm giữ nụ cười ấy nhưng sau đó cậu lại nhẫn tâm đem nụ cười đó trao lại cho người khácCậu là 1 thiên sứ xinh đẹp còn hắn là tên tội đồ , hắn không xứng để ở bên 1 thiên sứ như cậu nhưng hắn cứng đầu vẫn muốn níu lấy bông hồng kiều diễm ấy mặc cho những cái gai cứ liên tiếp đâm vào tay hắn khiến nó chảy từng dòng máu đỏ thẫmCậu ác lắm! Cậu biết không? Cậu trao cho người ta một hạt giống hy vọng chăm sóc đợi cho nó lớn lên , rễ cắm sâu vào tâm trí sau đó lại nhẫn tâm mặc cho nó sống chết!Vậy Rốt Cuộc Cậu Là Thiên Sứ Hay Kẻ Tội Đồ Đích Thực Vậy?Nazi×VietnamNgược hết cả chính lẫn phụ không cần quan tâm kể cả là nhân vật quầng chúngKhông thích mời out . Truyện tệ lắm!{ Drop chứ ko có nghĩa là bỏ đâu nhé1tháng/1chap ráng chờ, may ra còn có chap tiếp =D }…
sóng thần cuộn giữa lòng đêmgặp gỡ gợn êm, bỗng hóa mềmngỡ tưởng nghìn đời riêng bão nổinào ngờ một phút đã bình yêntay gầy níu giữ những chênh vênhchẳng sợ ngoài kia gió dập dềnhchỉ sợ tình mình như mây khóiđể sóng cô đơn giữa thác ghềnhnhưng rồi em đến, gõ cửa timxua tan bóng tối bấy lâu tìmmôi mềm trao gửi lời yêu dấuthế giới ngoài kia bỗng lặng imtừ nay sóng dữ chẳng đi xangủ giữa lòng em, dẫu phong balàm người cậu thích, người cậu yêuhạnh phúc là đây, chỉ hai ta.…
Người ta mãi chạy theo thứ gọi là ước mơ, mà quên rằng có một người cũng từng là ước mơ của mình....Anh chọn ánh đèn, còn em chọn ở lại. Anh sợ mất hào quang, em chỉ sợ mất anh. Vậy mà cuối cùng, ai cũng mất.* Mọi chi tiết trong truyện đều theo ý tưởng tượng của tác giả, không có thật, đây chỉ là fanfic.…
Mộng ảo về em, tôi cứ đắm vào suy tưởngĐêm thao thức hoài, khi yêu ngấm vào xương tuỷ.Fujinaga Sakuya x Hirose RyoHọc sinh nghèo vượt khó, ngoài lạnh trong nóng, nũng nịu x Thiếu gia xã hội đen vỏ bọc học sinh, dịu dàng.…
sự thật cho tớ biết rằng, dù tớ có ở đây chờ, cậu cũng chẳng buồn ngoảnh mặt lại.sự thật cho tớ thấu rằng, dù có là bao xa, hay là cả khoảng thời gian chênh vênh, cũng chẳng níu giữ được chúng mình.sự thật cho tớ hay rằng ,cả cậu và tớ, chẳng thể ở bên nhau.…
...Tôi bây giờ thì chẳng níu kéo nổi nữa rồi...người khác thích anh tôi còn có thể đấu tranh giành lại còn nếu anh thích người khác thì tôi...thật sự chẳng còn cách gì rồi. Người ta giữ người muốn ở lại chứ nào có ai giữ người muốn đi...Đã đến lúc tình cảm này nên dẹp bỏ rồiĐành phải học cách một mình bước đi, một mình trong đêm tối hiu quạnhCó lẽ qua thời gian tôi sẽ quên được anh, nhưng vết thương chắc sẽ chẳng bao giờ lành...…
''...Cuối cùng tôi cũng trông thấy được khuôn mặt đó, nó nhỏ, với tóc mái màu đen che đi trán. Trên đôi gò má có chút tàn nhang, trải dài đến gần mắt, đôi mắt dài mộng mơ, dường như tất cả tinh tú đều nằm gọn trong đấy. Jae có một chiếc mũi nhỏ, miệng cũng nhỏ. Có thể nói Jae rất nhỏ, chỉ muốn ôm vào lòng để bảo vệ và nâng niu mà thôi...''Mừng sinh thần nửa năm mươi của Jung DaeHyunie <3_Tặc Tặc_…
Kamden thích những thứ xinh đẹp thật, thích được ra ngoài và nhảy nhót cạnh những người xinh đẹp. Na Kamden 20 tuổi bắt đầu một năm mới vào đêm muộn, dưới ánh đèn nhiều màu, trong một căn nhà không phải của mình, với tiếng nhạc át cả tiếng bản thân, với mùi bia mà người ta hay thấy ở trạm xăng. Nhưng năm nay Kamden 21 tuổi, ở trong căn nhà của chính mình, và đã nằm trên giường từ lúc ăn xong bữa tối.…
NHỮNG GIỌT LỆTrời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhật tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?(Hàn Mặc Tử)…