Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại.…
Tình yêu của cô dành cho anh xuất phát từ cả con tim dại khờ. Tình yêu của anh ngăn cách bằng cả mối thù sâu nặng..Anh đã không thể nhận ra tình yêu của mình cho đến lúc tự tay huỷ đi mọi thứ thuộc về em :)Dù cố vươn tay cũng không thể níu giữ em được nữa! Nắng tắt, gió thôi lượn lờ, cả thái dương cũng buông xuống cùng em :)…
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn.Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi.Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn.Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại.Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích.Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới.…
Số phận - tựa như vòng tròn vô hình - đã trói họ lại với nhau như thế. Nàng - vẫn tưởng như trái tim đã bình lặng sau khi mối tình đầu tan vỡ, lại không ngờ số phận nghiệt ngã khiến nàng gặp anh, yêu anh - người nàng không nên yêu.Anh - vẫn đau đáu vì quá khứ ngủ quên của mình, vì nỗi buồn không sao gọi thành lời, trốn chạy tình yêu của nàng, để đến khi đi tới tận cùng ánh sáng mới nhận ra - anh còn nợ nàng một câu: "không phải không yêu".Cậu - đau khổ khi tình thân dần biến thành tình yêu, khi hờn giận trở thành cuồng nộ, đánh đổi tất cả chỉ để níu lấy một ánh mắt, để rồi khi có được lại cay đắng nhận ra: 'nàng' ... đã không còn là nàng nữa.Tôi đã quên mất thời gian và tên tuổiQuên mất quá khứ và hiện tạiQuên mất hạnh phúc và đau khổCũng quên mất yêu thương…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…
Có những tình yêu sinh ra để tỏa sáng, nhưng lại bị bóng tối vùi lấp.Có những lời thề hẹn chưa kịp giữ trọn, đã hóa thành giọt máu và nước mắt."Bỏ Lỡ Nhau Một Kiếp" là câu chuyện về Minh Triều và Hàn Vũ - hai chàng trai yêu nhau, nhưng tình yêu ấy không được chấp nhận. Họ giấu giếm cha mẹ, chống chọi với định kiến, cố gắng níu giữ lấy nhau giữa bão tố dư luận.Nhưng khi bí mật vỡ lở, cái giá phải trả quá lớn. Họ chọn cách yêu đến tận cùng, rồi rời đi trong tuyệt vọng.Đây không chỉ là một bản tình ca bi thương, mà còn là hồi chuông thức tỉnh: định kiến có thể giết chết một tình yêu, thậm chí cả một sinh mệnh.Và nếu có kiếp sau...Họ nguyện gặp lại, trong hình hài khác, ở một thế giới khác - nơi tình yêu không còn bị ràng buộc bởi ánh nhìn cay nghiệt.…
Đây là bản tóm tắt thông tin về một câu chuyện có tên "Chúng ta đúng hay sai?" thuộc thể loại LGBTQ, với các thông tin chi tiết về nhân vật và bối cảnh như sau:Thể loại: LGBTQ.Tên truyện: Chúng ta đúng hay sai?Tag (thẻ): Yêu thầm, Boy love, loạn luân.Nhân vật chính:Pond Naravit (Top 9):Tính cách: Trầm lặng, trưởng thành, lạnh lùng nhưng cũng nũng nịu với em trai.Thân phận: Con của người sở hữu công ty top 1 thế giới, là thiếu gia và người kế thừa công ty.Phuwin Tang (Bot 9):Tính cách: Hoạt bát, hồn nhiên, đôi khi cũng bướng bỉnh, rất yêu quý anh trai, coi anh là người gần gũi và quan trọng nhất.Thân phận: Là đứa trẻ mồ côi bị bố ruột bỏ rơi, luôn khao khát có một gia đình hạnh phúc. Được gia đình anh trai nhận nuôi vào lúc 9 tuổi…
Trương Quan Lục: thiếu gia nhà giàu có quyền có tiền có mọi thứ, tính tình khá trầm lặng nhưng lại cực kì dịu dàng ấm áp với người mình yêu, anh muôn có gì đều sẽ dùng mọi cách để có bằng được chẳng hạn như tình yêu của người anh thầm thích lâu nay Hoàng Tiểu Mẩn: cậu học sinh gương mẫu, tính tình hoà đồng nhẹ nhàng đáng yêu, con nhà bình dân, vô tình được thiếu gia để mắt rồi dần trở thành tiểu bảo bối được thiếu gia nâng niu trong tayCâu chuyện kể về mối tình nhẹ như gió nhưng sâu đậm có thể là cả đời không thể thay đổi nữa , câu chuyện giữa Trương Quang Lục và Hoàng Tiểu Mẫn , từ học sinh họ yêu nhau đến khi là sinh viên và cả sau khi trưởng thành vẫn bên cạnh nhau , được ủng hộ của 2 gia đình , lúc đầu là một tình yêu nhẹ nhàng sau đó gặp những biến cố xảy ra trong cuộc sống nhưng trải qua tất cả họ vẫn ở lại bên nhau yêu nhau .....…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…
Trong một vũ trụ nơi Vận Mệnh được dệt bằng Hư Vô và ký ức có thể bị xé vụn, một người đàn ông mang tên Charles đi xuyên qua những thế giới đổ nát để níu giữ sự tồn tại mong manh của người mình yêu - Nicole. Giữa lằn ranh của thần thánh và con người, Khách Vô Danh xuất hiện như kẻ chứng giám cho những bi kịch lặp lại, nơi cái giá của hy vọng là thời gian, linh hồn và cả bản ngã. Khi vòng lặp được khởi động lại, ký ức bị phong ấn, và một Cuộc Chiến Chén Thánh mở màn, tình yêu, số phận và Hư Vô va chạm dữ dội, buộc các nhân vật phải đối mặt với câu hỏi tối hậu: điều gì khiến một con người thật sự "tồn tại"?*Note: Truyện có sử dụng AI để viết! Hãy cân nhắc trước khi đọc!…
Trích một đoạn trong truyện Thiếu niên cơ thể gầy gò gương mặt nhợt nhạt quỳ trước sàn nhà lạnh lẽo hai mắt đã tuôn dòng lệ dài tha thiết nỉ non" Muội muội.... ca ca biết sai rồi...sa... sau này sẽ không đánh... Thần Phong nữa..... muội đừng bỏ rơi ca...không thể không muốn ca ca..... thân thể... này để cho.... muội chơi nát được không.....cầu muội chạm vào ca một...hức ...một chút đi... "Ái Phi mắt điếc tai ngơ rời khỏi ghế sofa một mặt đi thẳng đến nhà tắm cũng không thèm quay lại nhìn hắn một lần là cho thiếu niên đã khóc thảm thiết lại nghe ra mấy phần bi thương cùng đau khổ bỗng bò lại phía cô như một con chó bị chủ nhân vứt bỏ níu lấy chân nàng cầu xin" Ái Phi.... đừng đi mà... đừng bỏ ca ca.... ca..hức hức ... sẽ ngoan...sẽ thật nghe lời mà... muội muội... không cần ta....không muốn... không muốn... ca ca...vậy ta sống còn có nghĩa lý gì nữa ta thà chết còn hơn Aaaa"Thiếu niên bỗng hét lên điên cuồng, gương mặt thống khổ vẫn nhất quyết không để nàng rời khỏi một mực cố chấp lại bị nàng lạng lùng hất tay ra không thèm liếc hắn vô tâm lạnh nhạt " Ngươi là cái thá gì, chỉ là con của một con điếm thối tha mà thôi. Ân đúng là mẹ con có khác xấu xí, thối tha, bẩn thỉu như nhau bất quá ngươi lại bị ta chơi nát từ trong lẫn ngoài cảm giác thế nào nhỉ?"_________________________________________Spoil đến đây là hết 😊.-Truyện ngược tâm, ngược thân nam dữ dội - Nữ siêu tra, tam quan đổ nát - Không thích có thể không đọc - Np, H (50%) có SM…
Giữa Rừng Cúc Phương, tồn tại một nơi không có tên trên bất kỳ bản đồ nào, nơi sự sống và cái chết giao thoa: Hồ Trắng.Đây không chỉ là một cái hồ, mà là Cội Linh - linh hồn nguyên sơ, trái tim nguyên thủy của rừng già. Dòng nước của nó là tinh khiết, là nơi linh hồn người chết tìm về để được tịnh hóa và buông bỏ mọi chấp niệm trần thế.Người Thủ Hộ là thực thể bán linh thể canh giữ nơi này. Nhưng sự tĩnh lặng và chu kỳ vĩnh hằng ấy đang bị đe dọa.Liệu Người Thủ Hộ có thể chiến thắng bóng tối đang lớn dần, bảo vệ nơi đã cưu mang anh, và tìm thấy sự giải thoát cho chính linh hồn cô độc của mình?Hãy bước vào Hồ Trắng, nơi mọi linh hồn đều tìm được sự yên nghỉ, nhưng Người Thủ Hộ thì không.Thể loại: Kỳ Ảo, Huyền Bí, Triết Lý.Tình trạng: Full…
Một ngày biết thích ai đó.Một ngày để nói lời yêu.Một ngày ở bên nhau.Và một ngày sẽ rời xa...---Lần cuối mình viết cho TaeJin là năm 2018 hay 2019 gì đó thì phải. Cũng đã lâu rồi, và anh Seokjin cũng đã nhập ngũ rồi. Suốt 4 năm qua, mình đã rất muốn viết gì đó, nhưng khi tay chạm lên bàn phím thì lại thôi, ý tưởng bị mắc kẹt, mình không thể thoát khỏi câu chuyện trước, mình không muốn viết truyện một màu. Dạo này cuộc sống mình không được như ý, và có điều gì đó thôi thúc mình viết. Vì viết luôn là điều mình muốn làm, và dạo này mình viết rất nhiều, không những viết ở đây, mà còn viết ở bên wordpress. Mình hy vọng câu chữ viết ra sẽ làm cho mình thấy ổn hơn, và sự thật là dạo này mình cũng đang thấy ổn hơn...Dẫu sao, mình viết vì hai mục đích. Nếu là ở wordpress, thì mình viết cho mình, và mình viết cho Phật. Và ở đây, mình viết cho những người mình yêu thương nhất, chỉ sau gia đình mình, viết cho Seokjin, viết cho Taehyung, và viết cho Bangtan.Và hơi buồn, mục đích cuối cùng mình viết là để níu kéo lại những năm tháng tuổi teen của mình và của Bangtan. Chúng ta đều đang lớn, anh Seokjin 31 tuổi và mình cũng 21 tuổi rồi, mình muốn viết thật nhiều để mình sẽ không quên khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời cùng với những người mình yêu thương thật nhiều.…
Ahn Keonho, cậu thích mùa xuân với những cánh hoa bay luân phiên.Còn Seonghyeon, nó thích ngắm Keonho mỉm cười trong mùi hoa thơm thoang thoảng chút mùi gió xuân.Cậu hay có thói quen đan từng cành hoa, khéo léo biến nó thành vòng đội đầu xinh xắn.Còn Seonghyeon, nó luôn tủm tỉm cười để cậu nhẹ nhàng đội lên cho nó.Cậu thích hoa, cậu thương hoa hơn tất thảy điều gì.Còn Seonghyeon, nó luôn rủ cậu đi tung tăng, ở nơi nhiều bãi cỏ xanh tốt đang khiêu vũ cùng cánh hoa dịu dàng trong làn gió đàn đệm nhạc.Keonho cậu đây biết rõ nó yêu cậu rằng như vầng trăng duy chỉ trên đời này, nó nâng niu cậu như chăm sóc tổn thương cho nụ hoa vừa chớm nở.Nó vội vã làm mọi điều cậu thích, nhưng chẳng hề nhanh nhảu thúc giục cậu thương lại nó, nó thà đợi cậu vui chơi chứ không cần vì nó mà tủi thân mếu máo.Nó không mong cầu cậu đáp lại, chẳng đợi đến ngày nào cậu nói lời yêu nó, nó chỉ cần cậu vẫn cười tươi mỗi ngày với nó thôi.Nó cho đi nhiều vậy, nhưng lại sợ phải tỏ lòng về tình cảm mà nó cho rằng là ghê tởm với cậu, nó chẳng thể vì một tấm lòng ích kỷ chưa được sưởi ấm lại mà làm cậu ghét bỏ nó, nó sợ.Tâm can của nó ngốc quá, mãi cuốn mình theo "bóng hoa xinh đẹp của vườn bên" mà quên mất nó, nó tủi nhưng vẫn cố cười. Chưa bao giờ nó ghét gió đến vậy, vì đã đem cánh hoa đến, cuốn mất người nó thương."Sean nói Kẹo nghe đi, liệu cô ấy có thật sự thương Kẹo không? Liệu có đồng ý không? Kẹo không muốn khóc đâu.""Tất nhiên là có rồi, Kẹo giỏi giang, xinh xắn, cao ráo mà. Nhất định sẽ chiếm được con tim c…
Tình cảm khắc sâu nhất , cho dù thời gian có chuyển rời cũng không thể quên . Ngô Thanh Phong qua bao ngày tháng vẫn đi tìm một cô gái , anh đã đổi tên , thay họ để trở thành một đại minh tinh Lãnh Kì Minh .Hà Ái Vi xuất hiện khiến khung trời tối tăm của anh mang đến một tia sáng . Cô rất phiền phức ,biết nũng nịu , biết bám gót, sử dụng rất nhiều chiêu thức chỉ vì anh đối với cô là tiếng sét ái tình . Anh không có cách gì chống lại sự nhiệt tình của cô , lại bỗng nhiên biết được người con gái khiến anh đánh mất bản thân lại là ...…
Cô một cô gái thích thầm chàng trai từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng chàng trai lại có người yêu . Bỗng hôm nọ khi hai người đang đi trên đường thì có một chiếc xe lao tới đụng cô rồi chàng trai xô cô gái ra và rồi anh đã ngất đi... Vài ngày sau thì cô biết được người đứng sau vụ đó chính là cô bạn gái quỷ quái của anh. Anh tỉnh dậy vào buổi sáng đúng cái ngày mà cô biết được chuyện này khi nghe tin anh đã thức thì cô rất vui nhưng cũng biết được anh đã mất trí nhớ và cũng buồn vì anh đã yêu một người rất độc ác . Từ cái ngày hôm đó cho tới ngày cô ra đi thì cả hai không gặp nhau vì cô gái kia sai người tới hù dọa cô . Cô đi với hai dòng nước mắt cùng với trái tim đầy tan vỡ. Ngày cô đi là lúc cô bạn gái kia lộ rõ bộ mặt ác độc đó của mình. Anh rất buồn vì đã không thể níu kéo cô cùng vì anh đã làm tim cô tan vỡ…
Kiếp trước, nàng nợ chàng một ái tình, một trái tim, một tính mạng. Thân mang nợ nước thù nhà, không thể vì chàng báo đáp, nguyện kiếp sau bên chàng không rời. Nàng tái sinh, dùng quãng thời gian mười bảy năm để tìm kiếm một mình chàng, nàng thậm chí vì chàng mà giết người vô số, nhưng thế gian rộng lớn, biển người như mộng, tìm sao được một bóng hình, và nàng vẫn đợi. Đợi được đến lúc được gặp chàng, nhưng chàng đã lãng quên, lãng quên những gì nàng và chàng đã có. Không sao, nàng tin mình sẽ lại có được trái tim chàng, và nàng cố. Nhưng chàng lạnh lùng, chàng vô tình, chàng bạc bẽo, chàng nghiệt ngã, một chút cũng không quay lại. Tương tư không dẫn lối, thiên mệnh phũ phàng, chàng ở cách nàng quá xa, mà nàng đã quá mệt để tiếp tục níu kéo...…
Thể loại : Truyện tranh chibi--------------------------------------Lời giới thiệu :" Kiếp này không duyên thì đừng níu kéoĐó là ý trời , vạn nhất không thay đổi được ..."Ý trời , ý trời thì sao chứ ... Ta Mặc KệTa chỉ cần biết kiếp này có thể ở bên người ta yêuThì dù kiếp sau như thế nào ta cũng không quan tâmHoa rơi hữu ý , nước chảy vô tìnhNhưng ...Nếu hoa vô tình thì nước sẽ thế nào đâyĐời này , ta không cần làm Phi hay làm HậuTa chỉ cần làm Thê Tử của chàng là được rồiCuộc đời Đế Vương vốn rất cô đơn Nhưng từ khi nàng đếnTa mới biết làm Đế Vương cũng thật tốt-------------------------------------------------------Truyện có sự kết hợp giữa Chibi Ngôi Sao Thời Trang và Chibi Cổ Trang…
Hạnh Phúc Có Thật Sự Theo Bước Chân Em?Tác giả: PonzzzTình trạng: Chưa hoàn thành.Thể loại: Nhẹ nhàng, buồn, sủng, HE.Văn Án:Gia đình cô chẳng may vì tai nạn máy bay mà qua đời...Chỉ để lại mình cô trên cõi đời đầy giông ba này...Cô chập chững bước chân vào nhà trẻ mồ côi như bao bạn khác...Thế nhưng, bạn bè coi cô như một đứa xui xẻo, chẳng ai lại gần bên...Thời gian cứ thế trôi mặc cho ta có cố níu kéo...Nước mắt luôn đọng lại trên khóe mắt cô...Cho đến khi cô gặp được anh - người dắt cô bước ra một thế giới mới...Nơi cô lần đầu biết đến niềm vui và nỗi buồn mà tình yêu đem lại cho mình...Đâu mới là nơi cất giữ hạnh phúc thật sự của cô và anh?Liệu cô có đủ dũng khí để yêu anh?Liệu anh có đủ can đảm đế nắm chặt lấy tay cô?…
Lế tế đã thành công rồi. Hắn cũng chết rồi....Xét theo một phương diện nào đó thì cậu và bọn họ đều giống nhau, đều hưởng lợi từ cái chết của Khun Aguero Agnes....Giá như em mạnh mẽ hơn một chút.Giá như em không phải một tên lính quèn.Giá như anh không phải tế phẩm.Liệu kết cục của chúng ta sẽ khác chứ?~~~~~Tác giả: EwanNhân vật chính: Twenty-fifth Bam (giường trên), Khun Aguero Agnes (giường dưới)Tag: Niên hạ công, cổ đại, 1x1, huyền huyễn, cái chết được định sẵn, HE@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Mọi sự kiện xảy ra trong fic đều là giả tưởng, không có thật…