hoonjames | when the geranium blooms
em đã gửi cả tâm can vào những cánh hoa rồi đấy.…
em đã gửi cả tâm can vào những cánh hoa rồi đấy.…
Tác giả: Vu Y Thuỳ (Giò Chân Chân)Thể loại: lãng mạn, ngôn tình, hiện đại, y khoaĐôi lúc mọi chuyện xảy ra với ta chẳng phải tình cờ mà nó là sự sắp đặt trước là lương duyên là thứ mà ta có thể gọi là định mệnh. Và ta yêu nhau vì ta phải yêu nhau.--------------- 'Vương Đan Tuệ, cô đứng lại cho tôi. Con mẹ nó, cô nghĩ cô là ai hả?'. Lửa giận trong người anh như muốn phun ra. - 'Xin lỗi anh, tôi chỉ là cô bác sĩ khố rách áo ôm không thân không phận'. Cô điên đầu với anh ta mất. - 'Do cô mà đến giấm của người chết tôi cũng đã ăn rồi. Lão đại tôi đây mà phải ghen tuông với cái nấm mộ ấy. Cô phải cho tôi một cái công đạo.' Anh vừa nói mà vừa cảm thấy sai sai nhưng có sai thì cũng phải níu kéo cô lại bằng được. - ???. Não cô chưa load được tình huống này. -------------Vương Đan Tuệ năm nay 27 tuổi là một vị bác sĩ vừa tốt nghiệp nội trú, tài năng hơn người, tính cách nhã nhặn, nhẹ nhàng, rất nhiều bệnh viện cũng như đại học muốn mời cô về để giảng dạy cũng như làm việc nhưng cô nhất quyết từ chối. Một con người không ham tiền tài, không có người yêu, không có bạn bè thế nhưng ẩn sâu bên trong là một quá khứ đau buồn, khiến người khác nghe thôi cũng muốn tê tâm phế liệt. Quách Phí Phàm năm nay 29 tuổi là trùm buôn vũ khí trong giới hắc bang. Thế giới của anh là một màu đen tối với đủ thứ chém chém giết giết. Chưa bao giờ anh ham muốn nữ sắc, lại gần một người phụ nữ cũng làm anh khó chịu. Tính cách anh lạnh lùng khó gần đến nói thôi anh cũng không chịu mở miệng. Hai sắc thái đối lập trắng- đen.…
~~~~~~~~~~vô để biết thêm chi tiết nha mấy bạn!!!~~~~~~~~Bìa bởi: Bianca Utonium…
"Mưa và khoảng cách" là một truyện về câu chuyện tình cảm và cuộc sống, xoay quanh mối quan hệ tình cờ ngày mưa giữa hai người xa lạ. Sau này, hình thành sợi dây liên kết đặc biệt níu hai người với nhau, cũng từ đó những rạn nứt xuất hiện. Chuyện gì sau đó đã diễn ra?Lịch đăng truyện: ngẫu hứng…
Đây là những câu truyện nhỏ nhặt như sợi chỉ của trẻ con nhưng lại phức tạp và ảm đạm. Có thể chúng có thật cũng có thể không, mơ mơ màng màng chẳng rõ thật hư.Vì là viết lách trong lúc cảm xúc nên chúng không liền mạch, còn có chút tùy hứng nên hãy góp ý để mình hoàn thiện hơn nha ạ.Cảm ơn vì sự tiếp đãi này.…
Lưu ý: Truyện giả tưởng, Non-CP, Góc nhìn nam, Hiện đại, Có tình tiết mặc đồ nữ (Warning), Phe đen (Rượu nguyên chất), Bối cảnh truyện Conan, Có hệ thống, Có cứu nhóm F5 HVCS, Áo choàng lưu.Nhân vật chính: Saperavi (Amamiya Kairi); nhân vật phụ: Gin, Akai Shuichi, Bourbon, Scotch, Matsuda Jinpei, Hagiwara Kenji,...Thông điệp: Dẫu thế gian đối xử với bạn như thế nào, hãy vẫn rực rỡ theo cách của riêng mình.---【Người nên mai táng đã mai táng,Gió tuyết Phần Lan chẳng níu chàng.】⸺ Amamiya Kairi.…
Đọc rồi thấm Au: @JinieMonieĐộ dài chương: Chưa xác địnhThể loại: Ngược tâm, Ngọt, Công sủng thụ…
Viết theo trí tưởng tượng của táu:33 nên có 1 vài chap ko đúng sự thật và vui lòng ko copy truyện:333 Mong mn ủng hộ tớ:33…
"Nếu nhánh cây kia bỏ rơi một lá, bông hoa kia làm rơi một hạt phấn, cơn mưa làm mất một giọt mưa. Ngày mà anh để lạc mất em sẽ không bao giờ tồn tại." "Vì sao à! Vì anh chỉ yêu mình em" Thật ra câu chuyện này kể về cuộc sống của hai người sau khi chính thức yêu nhau, đôi lúc lại gặp bất đồng với nhau. Nhưng cuối cũng vẫn cùng nhau sánh đôi bước tới lễ đường. Đam mỹ, HE.…
%…
OOC!!!Mọi người đều nghĩ Kozume Kenma là kiểu người sẽ không quá bận tâm tới bất cứ điều gì. Cho đến mùa xuân năm đó. Khi Hinata Shoyo ngã xuống sân đấu với gương mặt đỏ bừng vì sốt, thở khó nhọc như thể có thể biến mất ngay trước mắt anh bất cứ lúc nào-Kenma ghét cảm giác đó. Ghét việc Hinata không biết tự chăm sóc bản thân. Ghét việc cậu luôn lao về phía trước mà không nhìn lại. Ghét việc chỉ cần rời mắt vài phút là Hinata đã chạy tới chỗ người khác cười nói như chưa có gì xảy ra._______________________________________Ban đầu chỉ là những cái nắm cổ tay rất nhẹ. Những câu nói đều đều như:"Ở đây đi.""Đừng chạy lung tung nữa.""Ngủ đi."Lâu dần, Kenma không còn muốn Hinata rời khỏi tầm mắt mình nữa, Kenma muốn Hinata ở cạnh mình.Chỉ nhìn mình.Chỉ cần mình.Kenma bắt đầu khóa cửa phòng mỗi khi Hinata qua ngủ nhờ. Giấu điện thoại của cậu với lý do "Shoyo, cậu cần nghỉ ngơi". Lạnh mặt mỗi khi có người đến tìm cậu. Và điều đáng sợ là Kenma vẫn vuốt tóc Hinata rất dịu dàng, vẫn đút thuốc cho cậu uống, vẫn ôm cậu lúc ngủ như thể đang nâng niu thứ quý giá nhất đời mình. Chỉ là mỗi lần Hinata nói muốn rời đi, vòng tay kia sẽ siết chặt hơn một chút. Như thể nếu giữ đủ lâu, đôi cánh của mặt trời nhỏ đó cuối cùng cũng sẽ gãy.…
Tittle: Cover Lyrics By: Mizore AraiGiới thiệu:Cover Lyrics (lời cover) là nơi tớ làm vietsub, xài dịch thuật theo kiểu chuẩn xác âm tiết dành riêng cho việc cover lời của các bài hát mà bản thân tớ yêu thích bằng tiếng Việt hoặc một ngôn ngữ nào đó khác với lyrics original (lời bài hát gốc).Lưu ý: 1. Về lyrics original, tớ sẽ không đăng trong đây và tớ thật sự khuyến khích mọi người nên đến kênh official của các "Tác Giả-sama" để tìm hiểu rồi tiện đường tăng lượt view, subscribe, comment hoặc like cho họ luôn. Như một lời động viên nho nhỏ của fan vậy đấy! 2. Những bài đã được Vietsub bởi các Trans khác thì tớ cũng sẽ không triển phần đó trong chapter nên các bạn cứ nhìn lưu ý 1 mà làm nhé! Và, lời dịch cover chỉ được chỉnh sửa cho đúng âm tiết, giai điệu bài hát thôi chứ nhiều khi cũng không theo được sát nghĩa nên trước hết, tớ sẽ rất vui nếu mọi người tự dành thời gian để tìm hiểu lời Vietsub trên mạng. 3. Nếu muốn đem những lời bài hát đã dịch trong đây đi đâu đó thì đầu tiên, xin hãy hỏi ý kiến của tớ, MizoreArai04!…
cậu có muốn tụi mình trở thành tình đầu của nhau không?…
💐Tác giả: Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu💐Hán Việt: Cuồng Phu phía trên ắt có dũng thê 💐Màn Thầu edit 💐Số chương: 324, đã hoàn__________________🥀Giới ThiệuLâm Đại Nương mệnh tốt, vừa xuyên liền xuyên thành đích trưởng nữ nhà phú hộ Giang Nam.Lâm Giang Nam có vạn khoảng ruộng tốt, đời này Lâm Đại Nương phát sầu nhất chính là tính xem cha nàng sẽ cho nàng bao nhiêu của hồi môn.Sau khi cha mất, nàng phát sầu nhất là như thế nào chém giết nhóm chú thím, thay mẹ thay các di nương bảo toàn tiền an hưởng tuổi già.Thật vất vả nhịn đến hai mươi tuổi, các chú thím nghe tên nàng liền sợ vỡ mật, vị hôn phu mà cha nàng định ra ở kinh thành rốt cuộc tới cưới nàng.Vì thế, nàng gỡ tay mẹ ruột di nương đang ôm tay níu ống quần khóc lóc kêu không cần, tự động đánh nhịp gả cho.Đao tiểu tướng quân phải cưới cọp cái Giang Nam, nghe nói nàng mặt như Mô Mẫu cười như Dạ Xoa -- nhưng cưới nàng là vì xung hí chotiểu tướng quân nhà mình, Đao gia quân nhịn.Bỗng nghe, cọp cái biết là tới để xung hỉ còn thật cao hứng, Đao gia quân cầm thương nắm côn -- thôi nhịn.Nửa đường, thám tử lại nói cọp cái đối với bọn nha hoàn hồi môn nhan sắc thiếu muối của nàng nói nhất định thay các nàng ở Đao gia tìm một lang quân tốt, bọn nha hoàn nghe thế cười như chuông bạc. -- Đao gia quân còn chưa thành thân lần này cảm giác có chút chịu không nổi.Đao Tàng Phong tỉnh lại ở đêm động phòng hoa chúc của hắn , hắn vừa tỉnh liền thấy người trước mắt vén lên khăn voan đỏ nhìn hắn: "Ồ, thế nhưng là người sống?""Sống cũng được." Thanh diễm nữ…
Thể loại: truyện teen, lãng mạn, 12 chòm saoCuộc sống trải qua những ngày bình dị và vui vẻ, cuộc sống với những tiếng cười rộn ràng. Cùng nhau đùa nghịch, bày trò trêu chọc giáo viên, cùng nhau trải qua những lúc vui lúc buồn.Giữa những âm thanh của tuổi học trò đầy mơ mộng ấy còn kèm theo những nốt thăng trầm lắng đọng. Thời học sinh ấy còn cả những điều mà chúng ta không ngờ tới nữa.Mọi tâm điểm của thời học sinh chính là oan gia!Đặc trưng của thời học sinh là những rung động đầu đời!Mang sắc thái nhẹ nhàng nhưng cũng đầy mãnh liệt!…
Hắn là một người lạnh lùng và luôn tuân thủ theo quy tắc của riêng mình. Cậu là một người vui vẻ, hoà đồng và rất đáng yêu, tốt bụng. Hắn và cậu gặp được nhau, cũng chỉ vì hai chữ "đam mê", đó là bóng đá. Kể từ đó, cậu và hắn trở thành bạn. Nhưng loại tình cảm mà cậu dành cho hắn, lại rất giống tình yêu. Vậy thì liệu hắn có hiểu và đáp lại tình cảm của cậu ? Hắn có bao giờ nghĩ đến đằng sau sự tươi cười ấy của cậu, lại là một con người hoàn toàn khác. Một người luôn cảm thấy cô đơn, một người luôn có cái cảm giác không an toàn và muốn được bảo vệ... Ngày hắn đi theo cô ta, bằng một chút tia hi vọng nhỏ nhoi của mình, cậu cố hết sức níu giữ hắn, cầu xin hắn đừng rời xa cậu. Nhưng hắn đẩy cậu ra khỏi cuộc đời hắn một cách không thương tiếc. Cậu khóc, khóc thật nhiều, và cậu thật sự...đã bị tổn thương... "...Giá như ngày đó tôi không nói Tôi Yêu Cậu, thì bây giờ tôi cũng chẳng thảm hại tới mức này..." "...Với tôi, ngày cậu rời xa, tim tôi như bị xé tan thành 2 mảnh. Một mảnh vẫn dõi theo cậu, mảnh còn lại đã chết rồi..."..........................................................To be continue ....…
Đôi tay nho nhỏ níu lấy một bóng hình...... để bảo vệ lấy một vĩnh hằng rất nhỏ nhoi...... Là ai đã từng hứa cùng nhau debut???Là ai đã hứa ở bên nhau mãi mãi??? Những vui buồn, những cảm xúc cậu quên hết rồi Sao....Vì Sao??? Đi không từ biệt tớ, vì sao bỏ tớ một mình Hàng Hàng ai cho phép cậu quên..... Tiểu Kỳ tớ biết mình không có quyền cũng không quan trọng đến mức bắt cậu từ bỏ ước mơ của mình vì tớ, Chỉ là xin cậu đừng quên ở nơi nào đó có người dõi theo cậu, vì cậu mà im lặng mỉm cười..... Tiểu Tường cậu rời đi khiến lớp vỏ kiên cường cuối cùng của tớ vỡ vụng, tớ nhớ cậu rất nhớ cậu, còn không mau nghe kêu gọi của tớ mà trở về....... Tiểu Tường???? .....Chỉ là....... Tiểu Kỳ tạm biệt!!! Hàng Hàng một lần này thôi Sao này không cần Lo lắng cho tớ, tớ sẽ chăm sóc tốt cho các sư đệ còn có..... Tiểu Tường tớ không mạnh mẽ như bọn họ cậu mau mau trở về.... ................. Tạm Biệt Hồi Ức Quý Giá Một Thời........ P/s: truyện có chút yếu tố phi thực tế...…
Màu xanh là của bầu trời hay đại dương?Bảo Trung - một chấp niệm mà cô luôn cố gắng theo đuổi, cố gắng để chạm tới có được. Nhưng ngày cậu thổ lộ với cô, cô đã dứt khoát từ chối. Còn Hải Phong - một cơn gió thanh xuân mùa hạ tươi mát thổi vào tâm hồn cô nhưng rồi cô cũng không thể níu giữ nó riêng cho mình.... Liệu rồi điều gì sẽ đến với Vân Hạ, ai sẽ là người trả lời cho câu hỏi của cô ấy " Bầu trời hay là đại dương bao la hơn?"…
Bóng tre xanh ngả trong gió.Giữa thời đất nước dần yên bình sau bao tháng năm loạn lạc, nơi miền quê xanh ngát, có một lũy tre nghiêng mình trong gió như chờ đợi bóng dáng vững chãi của núi non. Khi vị võ tướng Vũ Đăng Quân trở về quê nhà, ánh mắt anh bị níu lại bởi hình dáng dịu dàng của một người thầy bên khung cửa trường làng. Một ngọn gió mạnh mẽ từ chiến trường, một lũy tre trầm mặc bên dòng đời chảy trôi, liệu họ có thể tìm thấy sự an yên giữa lòng nhau?---Thể loại: Đam mỹ, Điền văn, Lãng mạn, Thực tế, Võ tướng x Thầy giáo, Tình yêu nhẹ nhàng, sâu sắcBối cảnh: Việt Nam thời phong kiến, hậu chiến. Xây dựng đất nước, gia đình và sự an yên.…
-Có ai đó đã từng nói rằng tuổi thanh xuân cũng như mây trời, tuổi thanh xuân đến và đi rất nhanh, không một ai có thể níu giữ. Những thứ còn đọng lại là một miền nhung nhớ của hoang hoải. Thanh xuân đó chúng ta bên nhau.-Tình yêu tuổi học trò là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của cuộc đời, sự ngây ngô trong từng khuôn mặt, sự ngại ngùng trong từng ánh mắt đã làm nên sự đáng yêu và là dấu ấn khó phai cho đến tận cuối đời. Tình yêu học trò không cầu kì, phức tạp và không nhiều sự toan tính như những cuộc tình của người trưởng thành. Niềm vui đôi khi chỉ là đi học mỗi ngày để nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó.…