(Shortfic) Cậu Từng Là Người Quan Trọng Nhất
Tôi chờ đợi cậu, níu giữ cậu đã ngần ấy thời gian, đôi tay này mỏi rồi, tâm tôi cũng mệt rồi. Đã đến lúc buông bỏ những chấp niệm về cậu trong tôi rồi...…
Tôi chờ đợi cậu, níu giữ cậu đã ngần ấy thời gian, đôi tay này mỏi rồi, tâm tôi cũng mệt rồi. Đã đến lúc buông bỏ những chấp niệm về cậu trong tôi rồi...…
Văn ánMộ Hoán Kình lừa gạt anh ngoại tình với nữ nhân khác. Muốn níu giữ hôn nhân Triệu Dĩnh Kỳ chọn im lặng. Cuối cùng chỉ càng thêm đau khổ. Đơn án đặt trước mặt hắn."Mộ Hoán Kình, hai chúng ta ly dị."Thể loại: đam mỹ, hiện đại, có chút ngược, gương vỡ lại lành, tra, lưu manh công, hiền lành, si tình thụ,...Cp:Mộ Hoán Kình x Triệu Dĩnh Kỳ…
Ngạo Thiên là một anh chàng mê bóng rổ Tiểu Đồng thì là một cô gái thực tế, chẳng lo chuyện bao đồng Liệu hai người có như sữa và trà ???Còn nếu muốn biết thêm thì hãy theo mình đi vào câu chuyện tình này nhé !…
Tiểu Thanh mộng mơ sẽ có một ngày nào đó sẽ có một người đàn ông nâng niu cô như chiếc lá nâng giọt mưa và yêu cô như những vì sao trên trời đêm nay. Một ngày nọ, cô gặp người đàn ông thích cô từ ánh nhìn đầu tiên, sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để ở bên cạnh cô, sẵn sàng bỏ giấc mơ để xây đắp gia đình cùng cô. Một người đàn ông chiều chuộng cô mặc dù không ai ngoài anh ấy chịu những tính cách của cô. Anh yêu cô hơn bất kì ai trên cuộc đời này. Cuộc đời này đã cho anh gặp cô.Tác giả: Bảo Lăng Lăng Thư kí: Bảo Trân, Khánh Linh…
Tình yêu là thứ cảm xúc tồn tại ở mỗi con người, khi bạn bất chợt nhận ra mình yêu một ai đó bởi tính cách và cảm xúc của chính mình thì giới tính không là sự ngăn cản.…
Truyện của tác giả Không muốn yêu. Hoan nghênh ghé thăm!"Anh ấy là đồ ngốc!" là câu chuyện lấy bối cảnh thuần việt ( Xin lỗi nếu có trùng tên bạn nào nhé)Vì muốn trốn thoát khỏi sự sắp đặt hôn nhân của người mẹ kế, Tú đành đi tìm đối tượng kết hôn cho mình. Nhưng bao lần đều không thành công do sự ngăn cản của người mẹ kế. May mắn thay, Tú vô tình gặp được Dương, hai người quyết định hợp tác kết hôn với nhau. Hai năm sau đó, Tú cầm tờ giấy ly hôn đưa đến trước mặt anh, đề nghị anh kí vào. Người đàn ông ngốc nào đó tỏ ra đáng thương, ôm lấy cô không buông. Cô tức giận đẩy anh ra:- Dương, đề nghị anh hợp tác!Anh ôm hai đứa trẻ đáng yêu trên tay, rất vui vẻ nói:- Anh rất hợp tác! Lịch ra: Thứ tư và chủ nhật hàng tuần…
Mùa mưa năm ấy đến rất muộn.Thành phố vẫn oi nồng như bị giữ lại trong một lớp không khí đặc quánh. Những cơn mưa chỉ ghé qua chốc lát rồi tan rất nhanh, để lại mặt đường loang loáng nước cùng cảm giác ngột ngạt kéo dài đến tận khuya.Hương đứng dưới mái hiên công ty nhìn dòng xe chen kín ngoài đường, trong đầu vẫn còn lơ lửng câu nói cuối cùng của người cũ."Anh xin lỗi."Chỉ ba chữ.Nhẹ tênh.Nhẹ đến mức giống như bốn năm thanh xuân của cô chưa từng tồn tại.Hương quen anh từ những ngày còn đi học. Một mối tình rất đỗi bình thường và trong sáng như bao người trẻ khác. Hai đứa cùng ăn những bữa cơm sinh viên rẻ tiền, cùng chạy xe dưới những cơn mưa bất chợt của thành phố, cùng nói về tương lai bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ.Ngày ấy, Hương từng nghĩ chỉ cần yêu nhau đủ lâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn.Nhưng hóa ra có những thứ trong cuộc đời này không thể vượt qua chỉ bằng tình cảm.Gia đình anh không chấp nhận Hương chỉ vì cô theo đạo Công giáo.Ban đầu chỉ là những lời bóng gió. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi dần dần, anh bắt đầu mệt mỏi giữa việc lựa chọn gia đình và người mình yêu.Cho đến một ngày, anh rời đi theo cách khiến Hương đau nhất.Âm thầm.Không cãi vã.Không níu kéo.Không một lời giải thích rõ ràng.Chỉ là khoảng cách giữa họ cứ lớn dần lên rồi biến mất.Hương đã mất rất lâu để hiểu rằng có những người dù từng thương mình thật lòng, nhưng vẫn không đủ can đảm để bước cùng mình đến cuối con đường.Sau cuộc tình ấy, Hương như biến thàn…
LƯU Ý : Truyện do tác giả dùng hết chất xám, công sức, mồ hôi viết ra, yêu cầu KHÔNG copy nội dung, re-up nếu không dẫn link ghi rõ tên tác giả.Tình trạng: Đang mở hốCô gái cẩn thận cầm bao thư được làm cẩn thận trên tay, nâng niu lật từng trang giấy, đầu ngón tay đôi lúc khẽ rung lo sợ bản thân không cẩn thận làm rách hay dơ mất "báu vật nhỏ" này.Cô càng đọc, càng thấy ấm lòng, nhưng đồng thời lại cảm thấy tủi thân, buồn bực và khó chịu chậm rãi bao phủ cô gái nhỏ. Chuyển hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, tầng mây trắng bồng bềnh như bông, thật giống mái tóc cậu ấy...Nền trời ban sáng sắc xanh làm con người ta thứ thái nhẹ nhàng, đáng lẽ nên khiến cô thấy dễ chịu hơn. Vậy vì sao, lồng ngực lại cứ co thắt mãi...Cô nhớ về gì chứ...cả cô và cậu ấy, một sự nhất định?-----------------------------Truyện thiên về học đường, pha viễn tưởng có yếu tố ma cà rồng. Cốt truyện nói về cuộc sống, tâm lý nữ chính, suy nghĩ và hành động của các nhân vật có thể không phù hợp tam quan. Có ném gì xin nhẹ tay, tác giả cũng là người cần được nâng niu.…
Câu chuyện xoay quanh một nhân vật nữ chính sống trong mối quan hệ phức tạp với một người đàn ông tên Y Minh. Nữ chính dành tình cảm sâu đậm cho anh ta, nhưng dường như tình yêu đó chỉ mang lại cho cô đau khổ. Trong một khoảnh khắc đầy cảm xúc, cô tát Y Minh trong cơn tức giận, nhưng hành động ấy không làm anh tức giận, mà ngược lại, khiến anh trở nên lạnh lùng và xa cách hơn.Khi cô tìm cách níu kéo, cầu xin sự tha thứ, Y Minh đáp trả bằng lời nói sắc lạnh: từ nay coi nhau như người xa lạ. Câu nói ấy như xé toạc trái tim cô. Từ yêu thương trở thành tuyệt vọng, cô bắt đầu hoài nghi về chính mình. Lời anh nói rằng cô chỉ là một "NPC vô dụng" đẩy cô vào trạng thái mất phương hướng, khiến cô tự đặt câu hỏi về giá trị bản thân.Dù tự nhủ mình là một con người, được sinh ra với giá trị và vẻ đẹp, cô vẫn bị ám ảnh bởi sự phủ nhận của anh. Cảm xúc giằng xé giữa yêu, đau đớn, và cảm giác vô nghĩa đẩy cô vào vòng xoáy của tự chất vấn, tự thương hại, và cuối cùng là sự tuyệt vọng.Câu chuyện khắc họa tâm lý phức tạp của một người phụ nữ bị tổn thương bởi tình yêu, đồng thời đặt ra câu hỏi về bản sắc và giá trị của con người trong mắt người khác.…
Nàng đau, hắn cũng đau.Nàng bệnh, hắn cũng bệnh.Một vị tổ tông sống như vậy, hắn dám không nâng niu trong lòng bàn tay mà dốc lòng che chở à?Người người đều nói, Khánh Vương điện hạ phúc hắc hung ác nham hiểm, sát phạt quả quyết, huống chi kiếp trước hắn tạo phản thất bại, chết sớm vô cùng.Lục Thanh Lam nghĩ, vẫn nên triệt để vạch rõ giới hạn với hắn thì tốt hơnNhưng vạch vạch, vạch một hồi sao lại chui tọt vào trong chăn của người ta rồi?Mà vị Khánh Vương điện hạ ngôn tình sủng trước mắt này, muốn gì được nấy, ngàn y trăm thuận, nghe lời răm rắp, bao che khuyết điểm, rốt cuộc là cái quỷ gì vậy...Vẻ tà mị lãnh khốc mà mọi người đồn đãi đâu?Đây là truyện xưa về một nữ chính đoạt lấy cơ hội sống lại của nam chính, vì trả nợ mà đành phải buộc lòng ủy thân gả cho hắn, đồng thời ân ái sinh bánh bao, từ nay về sau nửa đời thanh tình. Đọc truyện để rõ hơn.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…
một người đi với một người người đi người ở người cười người đau .…
Chúng ta là 1 gia đình! Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau lớn lên, đi cùng nhau đến 80 tuổi vẫn sẽ đi cùng nhau! Cảm ơn mùa hạ đó đã đưa chúng ta đến gần nhau hơn, để tôi được biết đến 2 chàng trai ấm áp tên là Mạnh Thụy và Vương Bác Văn. Hai cậu là thanh xuân của tôi, là may mắn duy nhất mà tôi muốn níu giữ, là quyết tâm là hy vọng của tôi.Có thể sau này sẽ có thay đổi, dĩ nhiên tương lai nhất định sẽ có biến cố, dù vậy các bạn có tin tưởng họ không?!? Tôi cùng các bạn khắc phục biến cố, cùng các bạn đi từ hiện tại đến tương lai! Tôi muốn bộ nhật kí này có thể đi cùng tôi lâu hơn, đi cùng các bạn lâu hơn! Có thể sau này sẽ có 1 ngày tôi dừng lại chăng!?! Không sao cả, tôi dừng lại không nhất định các bạn phải dừng! Tôi muốn cả thế giới biết đến 2 người họ, biết tình yêu tôi dành cho họ! Không đơn thuần là fan đối với idol, không đơn giản là 1 tình yêu bình thường! Tâm huyết của tôi đều ở đây!Tình yêu hẳn không phải là chỉ cần lời nói, cũng chẳng phải chỉ cần thể hiện! Đôi khi chỉ cần nó thật lòng, xuất phát từ 1 trái tim cũng đủ để trở nên ấm áp! Tình yêu không thể dùng từ ngữ mà diễn tả được, trái tim lại càng không thể dùng hình vẽ mà vẽ nên hết được tình yêu! Tình yêu này là cố chấp là hy vọng! Hy vọng nơi xa xôi 2 cậu vui vẻ, hạnh phúc, thành công! Hy vọng bầu trời ấy có thể bao dung 2 cậu, che chở 2 cậu, mãi chiếu sáng cho 2 cậu! Hy vọng mặt trời nơi ấy sưởi ấm được cho 2 cậu, hy vọng mặt trăng nơi ấy cùng 2 cậu đi qua những đêm dài! Hy vọng tất cả những hy vọng thành sự thật…
Hoa nở là khi hoa đẹp nhất, là lúc người nâng niu nó nhất.Hoa tàn chỉ để lại nổi xác xơ tiêu điều, là lúc người vô tâm với nó nhất.Tuổi xuân này lệ nóng dâng đầy tất cả đều vì chàng, tâm tư phiền loạn tất cả cũng vì chàng.Vì yêu sinh hận, vì yêu sinh đau, hồi ức như mảnh trăng khuyết gâm sâu vào tim.Đời này không yêu thì tốt biết mấy, tiêu dao tự tại, vô lo vô nghĩ.Ta hối hận, lại không hối hận.Chàng trước giờ liệu có từng thích ta? Có từng yêu ta?…
nói tới ^một người người nữa nữa người kia ^…
Một câu chuyện dã sử La Mã cổ đại, nói về Gaius Daryos Julius Caesar Macadonius. Xuất thân là một nô lệ, nhờ được nuôi dưỡng bởi danh tướng Gaius Macadonius mà trở thành một chiến binh xuất sắc và kế thừa di sản vĩ đại của cha nuôi chính là quân đoàn Legia XI. Nhưng so với những biến động của lịch sử, tất cả có lẽ vẫn chưa đủ.…
Lâm Nhã Tịnh là một cô bé mồ côi, sống trong làng trẻ mồ côi. Ai cũng nghĩ rằng nhưng đứa trẻ xấu số đó sẽ được thoát khỏi cái cuộc sống cay nghiệt ngoài kia, khi được mọi người trong làng trẻ yêu thương và nâng niu. Nhưng họ đâu biết, đằng sau cái khẩu hiểu động lòng người đó, là sự sợ hãi của biết bao nhiêu đứa trẻ khi bị đưa vào đó. Với Nhã Tịch đó là địa ngục, cái ngày mà cô biết được mình sắp chết, chúng sẽ giết cô như những người bạn khác. Nhã Tịnh hoảng sỡ, đã bỏ trốn nhưng lại bị chúng bắt được, đánh cho đến thừa sống thiếu chết. Khi cô tỉnh lại thấy mình đang nằm lăn lóc trong căn phòng tối đen. Cô mới liều lĩnh lấy can đảm nhảy lên chiếc xe trở xác chết của lũ trẻ rồi trốn ra ngoài. May mắn thoát chết, cô được nhận nuôi vào gia đình trung lưu. Người bố nuôi mới của cô chỉ là đầu bếp trong một nhà hàng nhỏ. Người mẹ làm giúp việc tại một gia đình giàu có. Từ đó cuộc sống của cô như thay đổi. Có đầy đủ bố, mẹ, và một người anh trai. Được đi học, và bạn bè yêu quý. Nhưng cũng từ đây cô dính vào mối quan hệ phức tạp với ba người con trai. Cô gặp được 2 người con trai giống nhau y đúc là Trương Minh Viễn và Trương Minh Thành. Minh Viễn vì tai nạn ngày nhỏ mà không thể đi lại, Nhã Tịnh như hiểu được nỗi đau của Minh Viễn nên ngay từ đầu đã luôn cố gắng thân thiết và bên cạnh anh. Mọi thứ sẽ dừng lại ở đó, nếu không có sự xuất hiện của Đàm Trạch Dương- Bạn cùng lớp với Nhã Tịnh. Trạch Dương luôn che giấu tình cảm của mình với Nhã Tịnh, để rồi chính anh lại…
Editor: Thiên Ca Thể loại: Ngôn tình hiện đại, có chút ngược, HEGiới thiệu Trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, lần đầu hiu quạnh nở rộ vào mùa thu, một lần cô đơn nở hoa vào mùa hạ. Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, những tháng năm của cô đã qua, thực ra là dài hay là ngắn? Thành phố rất ồn ào, thế gian rất ồn ào, chúng ta có một vạn khả năng sánh vai cùng tình yêu dưới ánh đèn nê ông.Nhan Tống là ai? Cô ương ngạnh giống nhành cỏ dại, chẳng phải hoa lại xinh đẹp hơn hoa. Cô dũng cảm, cô lạc quan, tuổi trẻ của cô vĩnh viễn in trong lòng hai người phụ nữ, là hạnh phúc hay bất hạnh?Lâm Kiều là ai? Là màu xanh mướt trong mùa hạ, tựa như những bông tuyết trắng bay trên ngọn trúc. Năm năm trước, anh ta yêu tàn nhẫn như vậy, năm năm sau, lại yêu lặng thầm chẳng nói một lời. Đối mặt với anh ta, làm sao có thể vĩnh viễn quên đi.Tần Mạc là ai, là mối tình đầu tiên của những năm tháng ký ức xa xôi trong dĩ vãng. Tám năm trước, cô uống bát nước Vong tình, từ đó về sau quên đi anh là ai. Nhưng trên đời có Vong Tình, cũng có Ký Tình. Khi nhớ ra anh, thì sẽ nhớ đến vĩnh viễn.Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?Như thế nào mới là anh yêu em? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, uống bát canh Mạnh Bà, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu lại nhìn, như thế nào mới là anh yêu em?Nội dung: Mối tình chung thủy, duyên trời định, tha…
Duy và Hạ Vy, hai con người từng nắm tay nhau dưới những cơn mưa của thành phố thân quen, nay phải học cách yêu xa khi cô rời đi để theo đuổi ước mơ. Duy - một chàng trai trầm lặng, luôn giữ trong lòng những ký ức về cô gái có đôi mắt biết cười. Còn Hạ Vy - một người con gái yêu tự do nhưng vẫn mang trong tim hình bóng của người con trai ấy.Mỗi cơn mưa rơi là mỗi lần Duy nhớ đến Hạ Vy, đến những ngày tháng hạnh phúc và cả những lần hẹn hò dưới bầu trời mưa bay. Những tin nhắn, những cuộc gọi không đủ để khỏa lấp nỗi nhớ, nhưng chúng là sợi dây níu giữ tình yêu giữa hai người.Liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách? Hay thời gian và sự xa cách sẽ khiến họ lạc mất nhau giữa cuộc đời rộng lớn?Một câu chuyện nhẹ nhàng, đầy cảm xúc về những người trẻ yêu xa, về những nỗi niềm lặng lẽ giấu kín trong cơn mưa, và về sự chờ đợi trong vô vọng hay hy vọng.…