Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thời tiết về thu vẫn đẹp da diết. Cái lạnh ở đâu đó đang bất chợt ùa về. Cái cảm giác thư thái của mùa thu dường như sắp bước qua nơi đây, bỏ lại trong ta bao niềm khắc khoải, nuối tiếc. Mùa thu khiến trái tim con người ta như được sưởi ấm, nâng niêu, chiều chuộng. Hương thơm thoang thoảng của chùm hoa sữa vẫn còn vấn vương, níu kéo. Tất cả xúc cảm của mùa thu lại đi qua. À! Một mùa lá vàng rơi nữa lại nhẹ nhàng từng bước tràn về. Tôi lại nhớ anh thêm một mùa…
Cảm hứng từ một video trên facebook của blog Đắc Ý Phong.Kiếp trước nàng là Quý phi quyền quý, là đóa hoa rực rỡ nhất trong hoàng thành tráng lệ. Kiếp này, nàng là một nữ sinh ngây thơ trong sáng, tâm tư đơn thuần như đóa hoa hướng dương rực rỡ dưới ánh mặt trời. Kiếp trước hắn là Nhạc sư nổi danh, ngẫu nhiên xuất hiện trong giàn nhạc cung đình, tài hoa nhã nhặn nhưng lại đem lòng yêu thương Quý phi cao cao tại thượng là nàng để rồi đổi lấy một đời day dứt. Kiếp này, hắn là một chàng trai phong quang vô hạn, tài giỏi hào hoa nhưng dường như đang níu kéo hình bóng người thương từ kiếp trước. Liệu hai người có đến được với nhau??? Đây là lần đầu tiên viết fanfic nên có gì mọi người góp ý. Gửi lời cảm ơn đến blog Đắc Ý Phong đã cho em mượn ý tưởng.…
Giới thiệu một:Mọi người xung quanh đều nói Phó Hằng là chó điên, không thể chọc, không thể chọc. Nhưng không ai biết tại sao anh lại thu hồi tất cả nanh vuốt, cẩn thận nâng niu một đóa hoa ăn thịt người.Giới thiệu hai:Xin hỏi Hoa Ăn Thịt Người tiểu thư, gặp lại mối tình đầu ở bệnh viện tâm thần là trải nghiệm như thế nào?Diêu Linh: Lúc quang hợp, có bạn!Phóng viên nằm vùng có nghĩa khí và nhan sắc tỷ lệ thuận VS Sếp lớn Internet bị chứng hưng cảm hay nổi điên bất thườngP.S: Truyện này không viết về bệnh viện tâm thần chính quy mà là một trung tâm quản lý bệnh nhân tâm thần bất hợp pháp.P.S: Nam chính bị bệnh là thật, nhưng truyện ngọt ngào, quan trọng là không nên lấy tiêu chuẩn của phụ nữ bình thường đánh giá nữ chính.P.S lần nữa: Truyện ngọt sủng, không thích xin đừng đọc, miễn bới móc.…
|bộ thứ 7| tác giả : im_urdaddybitchtình trạng: đang tiến hành thể loại: đam, ngược, ngọt, 1x1 (có mùi np nhưng không phải np), phúc hắc miệng nhanh hơn não công x nhu nhược hơi cường thụ, hiện đại, gương vỡ lại lành rồi lại vỡ.văn án: Namjoon bất chấp tất cả để theo đuổi Yoongi, cậu cố gắng cải thiện bản thân mình, nhưng anh lại không trân trọng nó. đến khi cậu cố gắng vứt bỏ tình cảm này, anh mới đến và níu kéo. anh...thật sự có yêu em không?…
"Xin lỗi...là tại tôi đã quá mơ mộng rồi..."----"Nếu đây là mộng, tôi ước mình có thể chìm vào nó mãi mãi."____"Ngay từ đầu cậu đã xem tôi là một trò đùa rồi, cố gắng níu kéo mối quan hệ này để làm cái gì cơ chứ?"…
Khoảng thời gian cấp 3 - có lẽ là thời điểm đẹp nhất đời người. Chúng ta cùng nhau cười đùa, tạo ra thật nhiều kỉ niệm đẹp. Trân trọng và lưu giữ mãi những khoảnh khắc đáng quý này. Đôi khi sẽ có lúc buồn, những giọt lệ tuôn rơi, nhưng chỉ cần có ý chí và niềm tin vững vàng, bạn bè sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nắm lấy những bàn tay, chúng ta sẽ cùng nhau thoát khỏi màn đêm đen tối và cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng mặt trời...Tình yêu tuổi học trò - 1 thứ tình cảm trong sáng, mong manh và dễ vỡ. Trân trọng những rung động đầu đời, không dám níu kéo vì sợ cảm giác tan vỡ... Khi ta đang lạc đường, không xác định được phương hướng. Đừng lo! Bạn hãy dừng lại, nhắm chặt mắt và quay đầu về đằng sau, câu trả lời đã ở ngay trước mắt bạn!Hãy lắng nghe trái tim mình và chờ đợi... Bạn có tin vào định mệnh?* NOTE: *• Truyện có chiều hướng thiên về cung Thiên Yết.• TRUYỆN NÀY DO CHÍNH RIN VIẾT VÀ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG Ở WATTPAD. MỌI NGƯỜI XIN ĐỪNG CHUYỂN VER HAY MANG TRUYỆN ĐI ĐÂU NẾU CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA RIN! THANKS. ~ Rin SaKai ~…
"Điều tồi tệ nhất tôi từng làm, là để lạc mất em.""Thật tốt, sau này khi không còn là chúng ta của hôm nay nữa, em cũng không phải chịu uất ức."Làm gì có ai ngu ngốc đến mức tình đã cạn vẫn cố chấp giữ người ở lại... chỉ là muốn buông cũng không được, níu lấy cũng không xong."Gun Atthaphan, Off Jumpol tôi có chết cũng sẽ mang em về."[ Tất cả chi tiết, tình huống, tính cách nhân vật,... trong fic đều là hư cấu ]…
Thanh xuân của phận nữ nhi như đóa hoa chóng nở, mau tàn. Chỉ mong trong khoảng thời gian đẹp nhất kia có ai nâng niu, trân trọng. Mãi cho đến khi qua hết xuân, hạ, thu, đông, khi mà tất cả chỉ còn lại tàn tro, ta mới biết thì ra thân phận này không ai muốn yêu thương...Hoa đã tàn! Tuyết cũng tan. Nhưng sao người không đến?…
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu.Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót.Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu.Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn.Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại.Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu.Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi.Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi:liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu."Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết.""Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling"@K…
"Buông tay đôi khi cũng là một điều tốt, có khi buông tay sẽ khiến người mình yêu được hạnh phúc, dù bản thân có cố níu giữ lại cũng chẳng được gì. Tình yêu chẳng thể miễn cưỡng được... thôi thì cứ để người mình yêu được hạnh phúc".Hoàn.Lời tác giả: Tôi cảm thấy yêu một người không nhất định là phải có được người đó, mà là hi vọng người đó được hạnh phúc, người đó vui thì mình cũng sẽ cảm thấy vui.…
- Có khi nào em thấy mình lơ lửng trong mớ kí ức ấy không, như một con sẻ già lao đao trong gió chiều khi lạc đàn. Hoặc có khi nào giấc mơ ấy kéo dài và trở nên chênh vênh khi em cố níu lấy sức lực cuối cùng để tỉnh giấc và giáng một bạt tai vào hiện thực.Rõ là một cái kết cục hoàn hảo, nhưng phải thừa nhận việc rời xa một người trở nên thật khó khăn khi trong em vẫn còn chút tàn dư đắng nghét của cuộc tình tuổi đôi mươi.…
Ở những năm mười sáu, mười bảy, ai chẳng có đôi lần mơ tưởng rằng mối tình đầu cũng sẽ là mối tình cuối. Nhưng thực tế thì không phải ai cũng may mắn như thế, có những người đến bên ta chỉ để tô điểm cho những năm tháng tuổi trẻ thêm sống động chứ không có nghĩa vụ đi cùng ta suốt quãng đời còn lại.Nhưng tình đầu lại là thứ dù muốn cũng không thể xóa nhòa...…
Năm đó, Park Chaeyoung là người chủ động rời đi, để lại sau lưng một Lalisa với trái tim vỡ vụn và hàng ngàn câu hỏi không có lời giải đáp. Sự biến mất tuyệt tình của nàng đã biến tình yêu nồng nhiệt thời tuổi trẻ thành một vết sẹo sâu hoắm, nhức nhối mỗi khi gọi tên.Nhiều năm trôi qua, Lalisa của hiện tại đã học được cách giấu đi sự yếu đuối sau vẻ ngoài lạnh lùng, thành đạt. Cô ngỡ mình đã quên, hoặc ít nhất là đã thôi không còn đau nữa.Cho đến ngày Chaeyoung đột ngột xuất hiện trở lại...Không còn là cô gái kiêu kỳ năm nào, ánh mắt Chaeyoung giờ đây chất chứa những u uẩn và tổn thương mà Lisa không thể thấu suốt. Nàng trở về, mang theo cả một trời ký ức và những bí mật chưa từng được hé lộ về lý do cuộc chia ly năm ấy.Một người cố chấp đẩy ra, một người kiên trì níu giữ. Giữa những giằng xé của tổn thương cũ và rung động mới, họ nhận ra bản thân phải đối diện với sự thật:Muốn hạnh phúc, họ buộc phải học cách buông bỏ cái tôi, học cách tha thứ, và quan trọng nhất - học cách yêu lại từ đầu.…
http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=148623Converter : gachuaonlCô Thất cha là dấm chua tinh, Cô Thất nương tâm quá rộng. Cô Thất quyết tâm đem Tam hoàng tử mê được xoay quanh, Tam hoàng tử rất ghét bỏ Cô Thất. Cô Thất: Điện hạ gần nhất đều không yêu cùng ta thân cận - - Bùi Trì: Đều nhanh đem ngươi buộc bên hông , còn muốn như thế nào nữa? Này là trùng sinh trước làm thượng thiên nữ chủ trùng sinh sau phẫn trư ăn hổ nũng nịu, đào hầm quản chôn hố nhất phiếu chuyện xưa. Xem văn hiểu ra ? Bài này thuần khiết vô căn cứ không khảo chứng, xin miễn đăng lại; ? 1V1,HE; ? Mỗi ngày hai giờ sáng đổi mới ( tạm định ), còn lại thời gian vì bắt trùng; ? Xây cái độc giả đoàn 429082112, đùa giỡn thỉnh ôn dầu ~ Nội dung nhãn hiệu: Ngọt văn sảng văn Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Cô Thất, Bùi Trì ┃ vai phụ: Thẩm Quát ┃ khác: Ngọt sủng…
Nếu tình yêu của đôi ta là 1 vở bi kịch, tại sao tôi cứ hoài níu kéo nó?Nếu tình yêu của đôi ta là một sự điên rồ, tại sao em lại cứu rỗi tôi? Jennie...…
Nàng- Haruno Sakura là công chúa một đất nước bại trậnHắn- Uchiha Sasuke, vị đế vương Hoả Quốc lãnh khốc vô tìnhNàng rơi vào chốn thâm cung đầy âm mưu thủ đoạnTình tỉ muội, liệu có tồn tại?Thâm cungĐể sinh tồn, phải tàn nhẫn.Trái tim bậc đế vương, cuối cùng ai mới níu giữ được.....-" Haruno Sakura, ngươi thật ngu ngốc, ngươi nghĩ trên đời này có tình tỉ muội thật sao?".-" Thiếp hỏi chàng, chàng có từng yêu thiếp không?"-" Người trong lòng trẫm yêu, từ đầu đến cuối chỉ có một người!".-" Ta không phải là Akira Kizumi, ta là Haruno Sakura, bệ hạ, người cuối cùng mà bệ hạ yêu, không phải là ta !".-" Nàng có thể đừng đi được không?".-" Ta sẽ đưa nàng ra khỏi hoàng cung này, nàng có đồng ý theo ta không?"-" Uchiha Mazuto vương gia, ngài cần gì phải cố chấp như thế!"-"Nàng yêu hoàng huynh sao?"-" Ta......".-" Sakura,ta xin lỗi,Kiếp này, ta không thể ở bên cạnh nàng được nữa rồi!"-" Uzumaki Naruto, huynh đừng rời xa ta, huynh hãy mở mắt ra đi,..!"…
Tác giả : Thanh Thanh Thuỳ TiếuNguồn : sstruyen.comThể loại : ngôn tình , sủng , trọng sinh[ Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình - Ngôn Tình, Trọng Sinh]Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành......Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ d…
Geminifourth đã cưới nhau đc 1 năm Gemini 26 tuổiFourth 24 tuổi Gia đình hai bên pk gọi là gia thế hơi bị khủng Có thế sẽ có cảnh 🔞 nên mn hãy cân nhắc trc khi đọc nhe…
Sau tất cả những tháng ngày tăm tối ấy, liệu tình yêu giữa em và anh còn có thể tiếp tục? Liệu rằng khoảng cách giữa hai ta có thể rút ngắn lại? Liệu rằng trái tim em đã ngừng băng giá? Liệu rằng những hạnh phúc mong manh còn có thể níu giữ? Hay những tháng ngày vội vã ấy lại phải cần đến một thế giới khác để thực hiện. Một thế giới mà trong đó chỉ có sự tồn tại của Hai ta !Author : Purple Sky Designer : Trila from @Fruit_Team…
- từ bỏ những thứ không thuộc về mình đi. Đừng giữ, đừng tiếc nuối, đừng níu kéo. Đâu ai đợi mình. Tự bước tiếp đi.Nó là một đứa mạnh mẽ, không phải nó không yếu đuối mà là không dám yếu đuối. Nó sợ một khi yếu đuối nó sẽ buông bỏ tất cả những thứ nó cố gắng tạo nên. Nó có Vy - người bạn thân nhất, người hiểu nó nhất nhưng không phải người lấp đầy nỗi buồn của nó, không phải người đủ can đảm để "lột" vỏ bọc của nó ra.Liệu hắn có chấp nhận một đứa như dở hơi như nó không?…