| rindou x angry | 'em'
miễn là mọi người đau khổ…
miễn là mọi người đau khổ…
Đây là do tôi tưởng tượng ra.Cảm ơn vì mn đã đọc💗…
Một cơn mưa. Một thanh socola. Một lần tình cờ ở trạm xe buýt.Will và Emily, hai thiếu niên 17 tuổi, gặp nhau ở thị trấn Devon - một nơi lặng như gió và buồn như tuổi mới lớn. Từ những lần gặp tình cờ, họ xây nên một mối gắn bó dịu dàng, mong manh như mùa hè cuối cùng trước khi chia xa.Trong căn nhà gỗ cũ kỹ nơi rìa đồi, họ chạm vào nhau - bằng tay, bằng hơi thở, và bằng những lời thì thầm không ai ngoài họ hiểu. Đó là lần đầu - và có lẽ là lần cuối - khi tình yêu không bị đòi hỏi gì ngoài sự hiện diện tuyệt đối.Sáu năm sau, một cuốn thơ vô danh trong hiệu sách London, một bóng lưng quen ở góc phố Notting Hill, gợi lại điều gì đó từng là tất cả. Không phải để níu kéo, mà để biết rằng tình yêu đầu không biến mất - nó chỉ dừng lại ở một chương nào đó trong đời."Devon" là một bản tình ca ngắn, trong veo, lặng thầm và sâu sắc - dành cho những ai từng yêu, từng mất, và từng sống để kể lại.…
về vài chuyện tại trường nội trú sebongMỗi chap một chuyện…
Nhẹ nhàng và buồn...…
Thử nói xem,lí do tôi vẫn còn bên cạnh cậu là gì?…
" Em đem lòng mình trao hết nơi anh nên xin anh nâng niu. Em mong rằng anh hiểu được lòng em để tụi mình còn yêu nhau lâu dài."…
năm ấy, có một xuân bách vẫn luôn hướng về phía thành công.…
Em đã mất đi anh-người con trai mà em đã rất thương💜Em đã mất đi tình yêu-1 tình yêu mà em nâng niu rất nhiều❤Mất anh...mất đi tình yêu...em đau đớn đến kiệt quệ💔Sao giờ đây hạng phúc lại đắt đỏ và mong manh đến vậy...💦Anh à...em thực sự rất nhớ...rất nhớ anh...🌟Mình xa nhau đủ rồi...về đi anh!🔥…
Acc cũ mất rồi nên tớ Re-up lại ở đây ‼️ Nhân vật nữ trong fic KHÔNG CÓ THẬT…
Tittle: Second chanceAuthor: MinahPairings: Jookyun, MinkyunRating: PGCategory: fluff, angstLength: 2 chapters + ExtraDisclaimer: Mình chẳng sở hữu gì ngoài câu chuyện này cả, fic viết với mục đích phi lợi nhuận.Summary: Lần ấy, khi cơ hội thứ hai đến gõ cửa trái tim Im Changkyun thêm một lần nữa.[18.12.18] #2 in Jookyun…
Một câu chuyện đời thường.Một anh chàng hai mươi ba tuổi.Một anh chàng độc thân.Một anh chàng đã lớn.Nhưng chưa bao giờ lớn khi đối diện cô gái mình thích.Chưa bao giờ...---------------------------------------------------------------------Link: http://vozforums.com/showthread.php?t=3572740…
Có những cuộc đời quá bất công với người trong cuộc...Có những tình yêu không cách nào níu giữ...Và có những kết cục rất đỗi bi thương...…
gió đem kí ức thổi thành những đóa hoa,mưa đem chuyện cũ tan thành mây khói…
Đời người mà,Ai chẳng có mấy khi mong muốn những thứ thành hiện thực, nửa mộng nửa thực.Hôm nay cầu c-h-ế-t có thể ngày mai vì cười một lần mà cố gắng thêm vài ngày nữa.Những mảnh đời chơi vơi, chẳng bằng ví như lục bình lênh đênh giữa dòng nước lúc cuộn trào lúc yên bình biết bao.Chào mừng bạn đến với những oneshot lúc thì nả 1 cái vào tim bạn lúc thì lại mềm mại xoa dịu như sợ bạn tổn thương.Đây là những mảnh vụn kí ức được nhặt về, lau chùi nâng niu thật nhẹ rồi cùng sửa lại hình dạng cuối cùng mảnh vụn mong muốn nhất.Nửa thật nửa giả, lời đầu là thật lời cuối chính là tiếc nuối của một câu chuyện dở dang còn đó.Lưu ý: Không hợp xin rời đi chớ ở lại nói lời khó nghe. Xin cảm ơn.…
Oikawa Tooru, chúc cậu tiền đồ xán lạn, nghe có vẻ thật chân thành phải không? Nhưng chỉ mỗi bạn biết mình đang nói dối. Bạn là người ít mong anh công thành danh toại nhất trên đời này. Bạn hận không thể thấy anh thất bại thảm hại, tan xương nát thịt, bị thiêu rụi thành tro bụi, hay giống như Sisyphus cứ lặp đi lặp lại việc đẩy tảng đá lên núi trong vô vọng, rồi tảng đá lại lăn xuống. Để rồi anh sẽ quay đầu lại, nhìn thấy bạn, khóc lóc níu kéo bạn, thừa nhận rằng anh đã sai, nói rằng "mãi không hối hận" là sai, bỏ rơi bạn là sai, vứt bỏ tất thảy là sai, là sai, là sai hết.…
Mở đầuNhững năm cuối đời, khi đã bước sang tuổi xế chiều, Lâm Cao Viễn vào ngày giỗ đầu của vợ mình đã phát hành một cuốn tự truyện. Ngòi bút trau chuốt, từng câu chữ sống động như thực, khiến cả bạn bè lẫn độc giả đều có cảm giác quá khứ như hiện về trước mắt. Nhưng nào ngờ, thời gian và người ấy đều như dòng nước lũ trôi qua, không thể níu giữ.Trang cuối cùng của cuốn tự truyện ấy là một bài thơ nhỏ:Có lẽ, là bởi lần đầu gặp em, em đã quá đỗi rực rỡ.Chỉ trong chớp mắt, ánh nhìn tôi lao đi tựa tia chớp,Thế giới bỗng hóa thành một bức tranh hoang dại mất cương.Từ đó, mỗi buổi hoàng hôn của tôi,Mưa giông không dứt, sấm sét chẳng ngừng.Nếu như tình yêu tôi chưa đủ cuồng nhiệt,Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt tôi.Mãi mãi yêu em, anh.Hai tháng sau khi cuốn tiểu thuyết được phát hành, Lâm Cao Viễn được con cái phát hiện đã an nhiên rời khỏi thế gian trong chính ngôi nhà của mình, hưởng thọ 85 tuổi. Theo tâm nguyện của ông, một nửa tro cốt của hai người được chôn cùng nhau, nửa còn lại rải xuống dòng suối ở Trấn Giang, lững lờ chảy mãi về phương xa.…
Cp: Lee "Faker" Sanghyeok x Jeong "Chovy" Jihoon"lee sanghyeok, anh à, sao lại làm vậy với em? anh đã hứa rồi mà?""xin lỗi em, thật xin lỗi"tuổi 17 thiên tài đường giữa trẻ tuổi xuất thân từ lò đào tạo T1 bị bán đến đội tuyển JDG tại một đất nước xa lạ, 17 tuổi nơi đất khác quê người không bạn bè, không người thân cậu bé 17 tuổi đã từng được vị Quỷ Vương Bất Tử bồi dưỡng, nâng niu trong vòng tay nay phải tự mình đối đầu với cơn sóng thần khổng lồ, dữ dội muốn dìm chết em."jihoon em đừng giận anh sanghyeok""bởi vì anh ấy cũng không muốn bán em, chỉ là lực bất tòng tâm, anh sanghyeok không muốn hại em, những gì anh ấy làm đều có lý do và đều vì muốn tốt cho em, vì anh ấy yêu em"…
https://www.facebook.com/Nhatlosinhoa/photos_albums…
_Em như một cành dương xỉ khô héo trong tiết trời dần chuyển lạnh cuối thu, tuy đã sắp rụi tàn nhưng vẫn cố níu giữ lấy gốc rễ của mình__Mọi thương nhớ anh dành cho em đều đổ vào hết chậu dương xỉ này, bây giờ nó đã héo vàng úa, có phải chăng là do cảm xúc của chúng ta đang dần phai nhạt đi, như sắc màu xanh tươi những ngày thanh xuân của dương xỉ đã bị thời gian và sự lìa bỏ từ từ nhấm nháp, đau đớn nhưng lại mãn nguyện..._ Author: Lemonster, hay còn gọi là cú :3Lần đầu viết Oneshot SE :'))Mong mọi người đọc vui vẻ :v…