Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Công cuộc xuyên vào nam phụ trong tiểu thuyết này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi quá. Tôi muốn trở về thực tại nơi ngôi nhà nhỏ cùng với chiếc giường và thức ăn do bản thân tự nấu. Nhưng mà dù tôi có cố gắng thế nào dường như có một thế lực níu giữ tôi ở lại đây. Phải làm sao đây…
truyện phù thủyChú ý:Truyện chỉ mang tính giải trí, đọc cho biết chơi thôi. Không nên tò mò quá sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Mình không khuyến khích bất cứ sự tìm hiểu thêm nào. Những điều nói trong truyện không có cơ sở đâu, có gì xảy ra là tự chịu đấy nhé!!!…
Cuộc sống bình thường, có thể nói là nhàm chán của Ying Yue cho đến khi cô gặp người bạn cũ có mái tóc kì lạ .... như một định mệnh /m à u t r ắ n g/ .............................…
Warnings: This fanfic includes death, depression and sadness. Think through before reading Ship: Xiaoven (Xiao x Venti)- Bad Ending -(wrote on 1st june and post on 30th november)…
Tên Truyện: Hôn Nhân 100 NgàyCouple: -HoeHwan (Gốc) -PanWink (Chuyển)Tác giả: Bachman000 (Hani Borison)-Chuyển ver đã có sự ĐỒNG Ý của tác giả!Tình trạng: Bản gốc: Hoàn Chuyển: đang lết lala VUI LÒNG KHÔNG ĐEM TRUYỆN RA NGOÀI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP! CẢM ƠNĐến với nhau chỉ là sự tình cờ bất đắc dĩ. Kết hôn với nhau cũng chỉ vì lợi ích của bản thân.Nhưng từ khi nào đó cậu bắt đầu yêu và quan tâm lấy anh, chấp nhận nhắm mắt cho qua những ngày tháng anh mang người khác về nhà làm tình chỉ vì cậu muốn níu kéo lấy hạnh phúc gia đình bất đắc dĩ này.Cái gì cũng có giới hạn của nó, sau 3 tháng bên nhau khi chỉ toàn nhận lấy sự thờ ơ của anh thì cậu học được cách từ bỏ. Cậu cho anh tự do như cách anh muốn. Cậu muốn anh được hạnh phúc.…
"Tôi hận cô vì đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời tôi - Tôi hận anh vì đã lấy đi phước lành của tôi"Những năm tháng vườn trường, khi tâm hồn chưa bị mài mòn của thời gian và bi kịch, khi đôi mắt cả 2 vẫn chưa nhìn nhau, cô đã đem lòng yêu anh với tất cả tấm chân tình, trao cho anh tình cảm non nớt nhưng chân thành của bản thân, mong 1 ngày đôi mắt luôn hướng về phía ánh trăng đó sẽ nhìn cô nhưng....nếu đã nhìn được thứ tuyệt sắc rồi thì sao còn có tâm trí mà để tâm điều khác, ánh mắt của anh những năm tháng đó, chưa bao giờ nhìn về phía cô mà chỉ có hướng về nó, chiêm ngưỡng nó, cảm khái nó, ánh trăng của anh - Nguyễn Mai, người con gái mà tuổi trẻ của anh coi là cả thế giới. Cô đã cố gắng, cô đã níu kéo rồi cô ghen tị, ghen tị, và ghen tị, trái tim bị bóp méo bởi ghen tị, yêu thương hóa thành ám ảnh còn lý trí và lương tri lại luôn níu kéo lấy cô. Và rồi, trong cái ngày định mệnh ấy, như sự xắp đặt của số phận biến cố đã xảy ra Nguyễn Mai chết cùng với khởi đầu của tấm bi kịch dai dẳng…
Tên gốc: 我不可能会怜惜一个妖鬼Tác giả: Đằng La Vi ChiSố chương: 102c chính văn + 5c phiên ngoạiCouple: Yến Triều Sinh, Lưu Song*Vào ngày ta chết, mưa xuân bắt đầu rơi.Vào lúc này vậy mà ta lại nhớ Yến Triều Sinh.Hơn trăm năm qua, hắn luôn liều lĩnh đứng trước mặt ta, thậm chí còn thay ta cản sấm sét.Khi đó ta ngây thơ, luôn cho rằng hắn yêu ta. Mãi về sau hắn mang về một nữ nhân có diện mạo tám phần tương tự với ta, hóa ra nàng mới là người hắn yêu.Ta thở dài, thảm.Tôi chết sớm quá không nhìn thấy trong cơn mưa ấy có bóng người lảo đảo chạy đến. Bát Hoang yêu quân Yến Triều Sinh, một khắc này liền đằng vân cũng sẽ không.*Lần nữa mở mắt ra, thì đã trở về 700 năm trước.Khi đó Yến Triều Sinh không phải yêu quân mà chỉ là một đệ tử cấp thấp thân mang yêu mạch và nhận hết mọi sự khi dễ của các đệ tử.Khi đó ta có cảm nhận sâu sắc làm kẻ ngốc một lần là đủ.Khi hắn níu lấy góc áo ta, ta giẫm nát xương ngón tay hắn, hắn vậy mà vẫn không chịu buông ra.Từ đây ta không còn yêu hắn nữa.[Yêu quân x trong ký ức là tiểu kiều thê ngọt ngào, nhưng hiện tại không phải ]Sau đó mưa mưa gió gió, mặc kệ Yến Triều Sinh đáng thương thế nào, Lưu Song đều nhớ kỹ thời khắc độ kiếp ấy, nàng đều tự nói với mình, vĩnh viễn đừng thương tiếc một yêu quỷ như hắn.Mà Yến Triều Sinh, người vì nàng tôi hồn hoán cốt, lại không đổi được sự dịu dàng ngày xưa trong ánh mắt nàng.…
Truyện hay, nên đọcMột khi tỉnh lại, bề ngoài lười nhác,Kì thực có điểm đê tiện phúc hắc nàng lại biến thànhThụy vương phủ mặc người lăng nhục cửu đẳng thị thiếp,Còn bài danh mười bảy.Trăm tên thị thiếp pk, đáng thương túi trút giận bởi vì bị Vương gia sờ một chút tay nhỏ bé,Liền được thiết kế hãm hại, chịu khổ độc thủ.Dựa vào! Trong lúc nàng là bánh nhân đậu, tùy tiện vuốt ve?Nàng thề, nhất định như vậy hắn thiên hạ đại loạn!"Thị qua tẩm đều khiển đưa ra ngoài."Mỗ Vương gia ăn trên ngồi trước nhìn ở trước mặt hắn đứng thành một hàng,Cách ăn mặc trang điểm xinh đẹp nữ nhân nhóm, lãnh huyết vô tình nói.Bài danh thập thất cửu đẳng thị thiếp vẻ mặt hưng phấn tiến lên,Có thể so với hầu mông mặt đối với mỗ Vương gia, Liệt Diễm môi đỏ mọng hôn gió,Hai mắt mạo hiểm tâm, giọng nũng nịu lạc lạc khí nói:"Vương gia, thiếp thân còn không có thị qua tẩm đâu."Mỗ Vương gia vẻ mặt chán ghét, "Cút!"Thập thất thiếp trong mắt cúp lệ, hai vai run rẩy, "Vương gia. . ."Mỗ Vương gia lại càng chán ghét đến cực điểm,"Đừng làm cho bổn vương ở vương phủ tái kiến ngươi."Thập thất thiếp bị thương xoay người, rời đi là lúc,Điềm đạm đáng yêu nàng nhất thời hai mắt tỏa ánh sáng,Hiện lên bên môi tươi cười gian trá vô cùng. . .Lại gặp lại, mỗ Vương gia ôm lấy âu yếm nữ tử,Nhìn một thân hào quang khiếp người nữ tử, đây là cái kia mê gái nữ sao?…
cô gái nhà khá giả xinh đẹp hiền lành rung động với chàng trai giàu có tài giỏi là chủ tịch công ty bất động sản toàn cầu . Người con gái mà chàng trai yêu lại là một cô tiểu thư nhỏ nhắn thích nũng nịu, sau tình yêu này lại là một câu chuyện khó nói liên quan đến cô gái khá giả. tình tiết có sự xuất hiện của nhiều nhân vật phụ khác tăng sự hấp dẫn cho câu chuyện TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤU…
Công ty TNHH Cách Nhiệt Minh Quân xin chào tất cả các quý khách hàng quan tâm tới các sản phẩm công ty chúng tôi .VỚI CÁC LOẠI SẢN PHẨM + Bông Thuỷ Tinh Cách Nhiệt - Glasswool ( Shenzhen , Huamei, Ecofox, Asia Pacific)+ Bông sợi khoáng Rockwool - Rockwool Boad - Rockwool Blanket - Rockwool Pipe+ Bông sợi gốm Cearmic chịu nhiệt - Ceramic Fiber ( Blanket - Boad - Bulk )+ Ống gió mềm Flexible duct ( Sata Asia -Asia Pacific )+ Cao su lưu hóa ( Ghen ) cách nhiệt - Superlon - Aeroflex - Thermobreak + Vải bạt chống cháy ( Vải thủy tinh - Vải HT 800 - Vải Ceramic - Vải Amiang) Và một số vật tư phụ phủ như : giấy bạc cách nhiệt, xốp cách nhiệt XPS,EPS, mút trứng tiêu âm,mút thấm chất lỏng,băng keo nhôm,Vải bản 50mm ( ceramic,amiang) Aluminium foil, Dây chịu nhiệt (amiang,ceramic) Bìa amiang,sạn trân châu,dây sáp chịu nhiệt,bìa ceramic ,...CÔNG TY TNHH THIẾT BỊ VÀ CÔNG NGHỆ MINH QUÂNĐịa chỉ : 102/4A Khu Phố 4 - Đường TA21 - Phường Thới An - Quận 12- Tp Hố Chí Minh VP Hà nội : Số 24 - Đường Thạch Bản - Quận Long Biên-Tp Hà Nội Hotline: 093 603 0079 - 090 636 1039Tel: 08 6282 0123 - Fax: 08 6282 0123Web: cachnhiet.com.vn - bongkhoangrockwool.com - cachnhietminhquan.comEmail: [email protected] - [email protected] - [email protected]…
Vì đợi chờ quá lâu mà bộ này vẫn chưa hoàn, nên ta đành edit tiếp, mỗi chương của nó edit ra cũng phải hơn 2k words. Cập nhập chap mới nhất tại: https://vick12769.wordpress.com/THỈNH CÁC VỊ MANG ĐI ĐÂU HÃY GHI RÕ CREDITThể loại: cổ trang, huyền huyễn,nhất thụ tứ công, đại thúc thụ, phần đầu là ngược tâm, ngược thân, phần sau kết thúc viên mãn, cường công, nữ vương thụ, HE.VĂN ÁN: Bạch Thanh, dung nhan bị huỷ , nam nhân 34 tuổi vậy mà lại bị chính thái tử Dạ Quốc cầu hôn. Bạch Nham buông tay để rồi hối hận. Dạ Tình Túy vốn chỉ muốn lợi dụng Bạch Thanh, nhưng lại đem lòng yêu say đắm. Trải qua thất tình mới có thể vô ưu, chuyện ba nghìn năm trước cũng đến lúc kết thúc (trích của bạn Chobi bên vnsharing).Còn có 2 bạn công khác là Vô Qua và Thú Vương. Ta cảm thấy câu này rất thích hợp để mô tả tình cảm của bạn thú vương dành cho Bạch Thanh: "chỉ có thể đứng bên người mình yêu, yên lặng mà trả giá, lẳng lặng chờ đợi, không hy vọng xa vời, cũng không khẩn cầu để có được tình yêu. Dù biết rằng mọi thứ sẽ không có kết quả, nhưng vẫn chấp mê, để cuối cùng chỉ còn lại chút ký ức tốt đẹp..." Si tình Bạch Thanh suốt mấy ngàn năm, rốt cuộc....hắc hắc hắc, các bạn chờ xem đi rùi sẽ bít.Vô Qua là sư đệ của bạn thụ, được bạn thụ nhặt về nuôi, sau này đem lòng yêu bạn thụ. Nhưng cũng chỉ lẳng lặng đứng nhìn bạn thụ liếc mắt đưa tình, chàng chàng thiếp thiếp với người đàn ông khác. Sau đó thì vì tu luyện tẩu hỏa nhập ma, tiến vào ma đạo, thần không ra thần, ma cũng chả phải ma, nên mới bị bạn thụ phon…
Ta như hai thái cực của cuộc đời. Có những khái niệm riêng, và có cốt cách suy nghĩ riêng. Em là một tách Cappuchino cho những buổi chiều lặng lẽ trong quán trà thân quen bên hè phố vắng vu vơ anh quen thuộc. Vừa ngọt ngào như vị kem sữa, vừa đắng như cái cách em nhìn nhận cuộc sống một cách tầm phào. Anh như một ly trà chanh cho những buổi đêm tấp nập, nơi góc quán nhỏ xinh em thường hay ghé với những mảnh sticker đủ sắc màu ngay đằng sau lưng và đủ mọi âm thanh ngoài dòng đời hối hả. Mát mẻ như những viên đá bé xíu đủ để làm em dịu đi cái oi bức của ngày hạ, nhưng lại không đả đụng gì tới cái họng yếu ớt của em, và thỉnh thoảng cũng thật chua khi em không thả đủ " đường ". Yêu nhau, nên bàn tay ta vẫn níu kéo dù cách xa ngàn dặm.Yêu nhau, nên đôi tay vẫn thật ấm khi mùa đông tới chỉ bằng những tin nhắn vụn vặt và những lần FaceTime trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi của anh và em.Chỉ sợ, khi bàn tay bỗng thấy lạnh lẽo.Cũng chỉ sợ, không giữ được nhau khi không bên cạnh nhau để giữ.…
Title: The HealersAuthor: Thậm Miên aka Phong Vãn ThiênRating: RGenre: Lãng mạn, ngược tâm, smut pha chút thần bí tâm linh. Available Couples:Ma Kết - Thiên BìnhThiên Yết - Song TửSong Ngư - Kim NgưuSummary:"Anh đã từng nghe qua từ Twinflames bao giờ chưa?" Cô ngước mắt lên nhìn hắn, dường như thấy đâu đó thấy được mặt hồ mùa thu sóng sánh phủ lên con ngươi nâu sậm của cô.Hắn im lặng, cánh môi cũng không có ý định sẽ cất lời. Có vẻ như hắn bắt đầu nhớ về lần đầu tiên hai người gặp nhau, dường như bị hút đến mãnh liệt. Cái cảm xúc mà hắn chưa bao giờ có. Cô chẳng buồn thở dài lấy một cái, có lẽ vì đã quá đỗi quen thuộc. Quen thuộc đến mức chẳng dám hy vọng điều gì, nên cũng không tồn tại thất vọng nữa."Tôi xin lỗi." Ba từ vỏn vẹn phát ra từ phía hắn. Bước chân chuẩn bị rời đi của cô như bị níu lại, xoay người nhìn sâu vào đôi mắt buồn của hắn. Cô khao khát tìm thấy điều gì đó, nhưng tất cả, cũng chỉ là một tấm gương soi nhau đến trần trụi."Cảm ơn."Câu nói cuối cùng hai người dành cho nhau, trắng đen rõ ràng, đối nghịch nhau đến sòng phẳng. Dẫu vậy, kẻ tự xưng là Healer, vẫn không thể chữa lành cho chính bản thân mình.…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
Chúng ta hãy học cách nhớ rằng: cuộc đời này không ai hoàn hảo,không có gì là tuyệt đối.Nếu bạn biết mở rộng đôi mắt lạc quan để nhìn nhận và yêu thương cuộc sống ,để yêu thương và quý trọng chính bản thân mình .Mỗi người đối diện với những khuyết điểm của bản thân,nên học cách chấp nhận sự không hoàn hảo ấy và đồng thời cần biết vươn lên những điều tốt đẹp.Có thể bạn hát không hay nhưng bạn lại có thể chơi trống .Có thể bạn không biết đàn nhưng bạn lại là một vận động viên rất cừ .Có thể bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc,nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu những niềm vui dù nhỏ nhặt nhất ở cuộc đời,biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thương giữa mình và mọi người xung quanh.Hãy đạt niềm tin vào bản thân mình và chỉ tin vào chính mình là đủ cũng giống như hoa hậu Nguyễn Thúc Thùy Tiên một cô gái chịu nhiều áp lực và sử chỉ trích của nước nhà khi là đại diện của Việt Nam đến cuộc thi Miss grand international không chịu thua trước những lời nói đó cô đã đứng lên bằng sự nỗ lực,sự tự tin vào chính bản thân mình mà giờ đây chính cô là niềm tự hào của tất cả người dân của Việt Nam .Vì vậy khi bạn tin vào bản thân mình chính là lúc bạn hoàn hảo nhất…
Có những mảnh ký ức tưởng chừng không nên nhớ, có những câu chuyện cứ ngỡ phải quên nhanh. Nhưng cô bé ấy hiện tại khác rồi, mong muốn giữ mọi đoạn hội thoại, cố níu kéo và gợi lại những mảnh ký ức xưa, để tìm câu trả lời cho câu hỏi "Tôi là ai?"...Sau khi đi qua 1/3 cuộc đời, trải nghiệm không ít cũng chưa nhiều, nhưng nó là những điều quan trọng để hình thành nên con người cô bé ấy. Vậy nên cô ấy quyết định bắt đầu hành trình du hành về quá khứ để ghi lại những câu chuyện của mình. Để rồi một mai khi cô ấy không còn đủ minh mẫn để nhớ nữa, vẫn có thể đọc lại và chiêm nghiệm cuộc đời mình. Để một mai khi hình bóng cô ấy không còn xuất hiện trên cuộc đời này nữa, những câu chữ này chính là tài sản cuối cùng mà cô ấy để lại, là một minh chứng rằng cô ấy từng tồn tại, từng sống, từng yêu, được yêu và cũng từng rơi vào những thời khắc tăm tối...Mỗi người đều có một cuốn sách riêng bản thân, vậy nên cô ấy không ở đây để kể khổ hay chứng minh bất kì điều gì. Việc cô ấy làm chỉ là viết, nhớ, ghi lại, chia sẻ câu chuyện của riêng mình.…
"An này, nếu anh đã mất đi niềm tin và động lực để cho anh có thể làm ra một bữa tranh Tràm chạm khắc, làm ra một nét độc đáo riêng của nước Nam mà cả thế giới đều muốn chiêm ngưỡng hồn của người nghệ nhân trong nó. Hãy để tôi có thể trở thành nguồn động lực duy nhất đời anh, tôi không giống như những người khác chỉ thèm muốn giá trị vật chất của nó mà thứ tôi muốn là đưa kiệt tác này trở nên có giá trị hơn bao giờ hết. Xin anh, hãy để tôi là lí do duy nhất để anh tiếp tục tạo ra hồn người Việt,xin anh"" An này, nếu cả thế giới đều phản đối chúng ta bên nhau thì xin anh đừng vì thế mà rời bỏ tôi. Nếu anh làm thế thật thì tôi chết mất, chắc tôi phải trói anh lại quá~"" Ngày cậu hi sinh, tôi đã phải mất tận 1 năm để có thể chấp nhận sự thật này, tôi nâng niu bức ảnh mà chúng ta đã chụp chung với nhau mà cười cười như một thằng dại khờ. Cậu biết không, tôi đã đặc biệt làm riêng nó cho cậu đó, xem cậu trong bức tranh này kìa. Hức , chỉ tiếc là cậu không còn ở đây để có thể chiêm ngưỡng nó rồi"\Tui viết nhằm mục đích đam mê, không mục đích lấy lợi, mọi người đừng toxc nhe. tại cái này tui phải mất tận 1 năm để viết đó…
Thế giới của Kim Taehyung được dệt nên từ những ánh đèn flash chói lóa, những tiếng hò reo vang vọng và sự hoàn mỹ đến mức ngột ngạt.Còn thế giới của Jeon Jungkook, chỉ là những tệp báo cáo dang dở, những bữa cơm qua quýt chốn công sở, và mùi xà phòng giặt đồ rẻ tiền vương trên vạt áo sờn cũ.Cậu dùng chiếc ống kính máy ảnh nặng trịch làm vạch kẻ ranh giới. Anh ở trên bục cao rực rỡ vạn trượng, cậu đứng dưới đài giấu mình vào chiếc hoodie đen tuyền. Cậu yêu anh bằng một thứ tín ngưỡng câm lặng, an phận dâng hiến nhưng tuyệt đối không mưu cầu hồi đáp. Cậu biết rõ, hào quang không bao giờ thuộc về bùn lầy.Nhưng rồi một đêm mưa Seoul lạnh buốt, vì tinh tú kiêu ngạo ấy lại tự mình bước xuống khỏi bệ phóng, gõ cửa căn hộ chưa đầy hai mươi mét vuông của cậu.Taehyung đứng đó, chiếc măng tô đắt tiền ướt sũng, đuôi mắt phiếm hồng mỏi mệt. Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng - đôi bàn tay từng chạm vào những đỉnh cao danh vọng - nay lại run rẩy vươn ra, vụng về níu lấy góc áo của cậu."Jungkook..." Giọng hắn khàn đặc, lẫn vào tiếng mưa rào. "Trốn cùng tôi một lát... có được không?"Mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm lấn át bầu không khí chật hẹp. Ngón tay trỏ đầy vết chai sần vì bấm máy ảnh của Jungkook vô thức siết chặt vào lòng bàn tay. Cậu từ từ lùi lại nửa bước. Chỉ vài centimet, nhưng lại xa như hàng vạn năm ánh sáng."Chỗ của anh là ở trên kia, Kim Taehyung." Giọng cậu đều đặn, rơi vào tĩnh lặng. "Nơi này chỉ có bóng tối thôi. Cẩn thận bẩn giày của anh, về đi."Có những người, thà t…
Cô chỉ là một cô gái bình thường, một phóng viên thực tập trong Đài Truyền hình, một người con riêng không được cha mình thừa nhận. May mắn, cô được con trai của người anh cùng cha khác mẹ với mình giúp đỡ nên cuộc sống cũng tạm ổn. Anh là Tổng Giám đốc Đài Truyền hình cao cao tại thượng, đẹp trai, tài giỏi, là niềm mơ ước của bao cô gái trẻ. Ngẫu nhiên có một lần khi cô đi làm về muộn gặp phải bọn lưu manh, anh đã đóng trọn vai trò người hùng cứu mỹ nhân cứu cô thoát khỏi cảnh ngộ nguy hiểm. Cũng từ lần gặp gỡ vô tình ấy, trái tim non trẻ của cô đã bị anh chiếm trọn. Cô không muốn đánh mất bản thân để trở thành phóng viên chính thức trong Đài Truyền hình, nhưng trước sự uy hiếp của lão chủ nhiệm phòng, vì không muốn mình bị đuổi việc, cô đã tự nguyện đánh đổi bản thân để trở thành người tình bí mật của anh. Cô kết thân với một cô gái cùng làm việc trong Đài Truyền hình, nhưng không ngờ, cô bạn gái ấy lại là đối tượng mà anh đang tìm mọi cách để theo đuổi. Cô trở thành nô lệ của anh, thành công cụ để anh phát tiết mỗi khi anh tức giận, nhưng cô vẫn phải mỉm cười vẻ không sao cả với người bạn thân của mình. Cô được một chàng trai ưu tú theo đuổi, nhưng cô không có cách nào đáp lại, bởi trái tim cô đã trao trọn cho người đàn ông bạc tình kia mất rồi. Cô mang thai đứa con của anh, nhưng anh cho rằng cô đã dùng đứa con để níu kéo anh... cô nên bỏ hay nên giữ lại đứa con này đây?Nguồn :dđlqđ…
Tình yêu đồ cổ của Yunho cũng không thua kém cha mình là mấy, vậy nên dù ấm ức, vẫn nhất quyết kế nghiệp cha.Hơn thế nữa, tại Kim gia, có một thứ, tuy tuổi đời mới chỉ có 17 năm, nhưng Jung Yunho nâng niu, trân trọng hơn bất cứ cổ vật nào.“Ông giời con” Kim Jae Joong, quý tử nhà họ Kim, 10 ngày nữa sẽ tròn 18 tuổi.…