Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
cô gái nhà khá giả xinh đẹp hiền lành rung động với chàng trai giàu có tài giỏi là chủ tịch công ty bất động sản toàn cầu . Người con gái mà chàng trai yêu lại là một cô tiểu thư nhỏ nhắn thích nũng nịu, sau tình yêu này lại là một câu chuyện khó nói liên quan đến cô gái khá giả. tình tiết có sự xuất hiện của nhiều nhân vật phụ khác tăng sự hấp dẫn cho câu chuyện TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤU…
Một viên đá nhỏ xô bồ giữa vòng đại dương ,năm dài tháng rộng cô đơn rồi một ngày có một con rồng nhỏ tìm thấy viên đá nhỏ trong đống bùng binh,con rồng ấy lại nâng niu viên đá như bảo bối xoa dịu đi trái tim đã sớm tổn thương của viên đá ấy.…
Anh và em là hai thái cực đối nghịch nhau Anh là cực nam , em cực bắc Anh là ác quỷ , em la thiên thần Anh là một thiếu gia giàu có , em chỉ là một cô gái bình thường ..... Vậy mà không hiểu sao em và anh lại đến được với nhau , nhưng có lẽ tất cả chỉ là sự giả dối Đến cuối cùng khi biết tất cả , em lại muốn buông đôi tay nhau ra mà sao sợi chỉ giữa hai chũng ta cứ giữ lấy em Làm sao đây , em muốn rời xa anh vậy mà ông tơ bà nguyệt cứ cố làm cho sợi chỉ kết duyên giữa em và anh ngày càng gần nhau hơn nữa Đến cuối sự đau khổ đã dày vò em , em đau lắm rồi , mệt lắm rồi , em van anh đây hay buông tay em ra đi , đừng níu kéo em nữa , xin anh ! Là câu truyện tình buồn , nhưng sau này họ có thể chở về bên nhau không , hay cùng ta tìm hiểu nào…
Số chương: 206Thể loại: Thanh xuyên, Cổ đại Điền văn, HEDịch: Mốc | Edit: Ching LingGiới thiệu"Ai, nắm lấy tay nàng, níu giữ nàng nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt nàng, che chở nàng nửa kiếp lênh đênh."Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc.Nửa đời trước sống ở thế kỷ 21, gia đình bình thường, sau khi tốt nghiệp một trường đại học hạng ba thì làm một cô trợ lý quèn, an phận nhỏ bé như hạt cát. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến cô nhận ra một cô gái tầm thường mơ tưởng đến hạnh phúc xa vời sẽ bị ông trời chế nhạo thế nào. Cửa nát nhà tan, cô mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn cả trong tưởng tượng.Nửa đời sau sống ở triều Đại Thanh, làm một nô tỳ tiện tịch thấp kém tên Vân Yên trong phủ Tứ a ca dưới triều vua Khang Hi. Yêu hận tình thù của các cô gái Thanh xuyên với các a ca nhà Ái Tân Giác La, cô đã từng thấy. Nhưng cô không xinh đẹp như những cô gái Thanh xuyên, càng không có khí chất kiêu ngạo như những cô gái Thanh xuyên, chỉ có thể làm một nha hoàn đơn thuần cúi đầu quỳ gối...…
Đằng la với màu tím thủy chung thể hiện cho một tình yêu gắn bó, lãng mạn, khởi đầu cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc không những thế nó còn thể hiện sức sống trẻ trung, nhiệt huyết và sự hồn nhiên, trong sáng của tuổi trẻ, của lứa tuổi học sinh.Em và hắn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên bên nhau. Em trong sáng, thuần khiết hệt như mặt trời nhỏ còn hắn lại tự nhốt mình trong mớ suy tư hỗn độn của riêng mình dần khiến hắn trở thành một con người nóng nảy lại ít nói. Hắn và em như ở hai thế giới khác biệt nhau, nếu so sánh em với thiên thần thì chắc chắn hắn sẽ là ác quỷ đêm đến sẽ hù dọa em..."Aaaaaaaaaa P'Jeff em hông muốn nghe nữa đâuu ghê quá à" - Em dang tay ôm chặt hắn chiếc đầu nhỏ nhỏ cứ dụi dụi vào ngực hắn thật đáng yêu làm sao."Awww chưa xong mà bé" - Hắn cười cười vuốt tấm lưng nhỏ bé đang không ngừng run lên của bé con."Bé hông có chịu đâu ná" - Awww coi kìa bé con của hắn lại dở thói nũng nịu với hắn rồi, biết cưng em để đâu cho hết đây. Hắn xoa xoa đầu em: "Thế giờ bé với anh đi ngủ nhá, anh ôm bé ngủ là hết sợ liền" "Ngab~" Ôi thôi chết con tim bé nhỏ của hắn rồi, bé con dễ thương quá coi đôi mắt nai to tròn ươn ướt của em này, yêu em chết mất thôi.Đợi em ngủ say đôi mắt hắn dần đỏ lên, bé con của hắn đâu biết rằng câu chuyện hắn kể ở trên là thật, hắn chính là.....Chẳng biết sao dạo này mỗi lần đến trường nhìn thấy hàng đằng la tím lòng em lại buồn đến lạ, chẳng lẽ em đã quên mất thứ gì quan trọng rồi sao."Hẹn gặp lại em nhé bé con, anh sẽ đến cùng với lời h…
Nhan Diệp vốn là tiên tử cao cao tại thượng, là nữ nhi duy nhất của hai vị thượng tiên Liên Chu quân và Vân Du tiên tử. Từ nhỏ đã sống trong yêu chiều nâng niu của phụ mẫu mà lớn lên.Ai ngờ được một cơn biến loạn, vị hôn phu của nàng hãm hại phụ mẫu nàng, nữ nhân nàng xem như tỉ muội phản bội nàng, khiến Nhan Diệp tan cửa nát nhà, phụ mẫu vong mạng, sủng vật tan thành tro bụi. Nàng lại rơi vào tay nam nhân độc ác điên cuồng nhất tam thiên cửu giới, bị hắn ngày ngày đày đoạ, chịu đủ nhục hình.Một kiếp đó Nhan Diệp ra đi tâm lạnh như tro.Sống lại một đời, nàng muốn báo thù rửa hận, bảo hộ người thân, lại không tránh được mà dây dưa với một nam nhân thần thần bí bí...Trích đoạn nhỏ:...Thời khắc Nhan Diệp đâm một kiếm vào tim hắn, nàng nói: "Ngươi lấy gì để trả cho ta? Nói yêu ta? Ngươi không có tư cách!"Trả cho nàng thế nào? Hắn từ sớm đã vì nàng mà cái gì cũng dám làm....Truyện hư cấu, tất cả nhân vật, địa điểm, sự kiện trong truyện đều là hư cấu.…
💐Tên truyện: Phía trên cuồng phu ắt có dũng thê💐Tác giả: Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu💐Hán Việt: Cuồng Phu phía trên ắt có dũng thê 💐Màn Thầu edit (face nhà mình: https://www.facebook.com/ngontang.tu) 💐Số chương: 324, đã hoàn__________________🥀Giới ThiệuLâm Đại Nương mệnh tốt, vừa xuyên liền xuyên thành đích trưởng nữ nhà phú hộ Giang Nam.Lâm Giang Nam có vạn khoảng ruộng tốt, đời này Lâm Đại Nương phát sầu nhất chính là tính xem cha nàng sẽ cho nàng bao nhiêu của hồi môn.Sau khi cha mất, nàng phát sầu nhất là như thế nào chém giết nhóm chú thím, thay mẹ thay các di nương bảo toàn tiền an hưởng tuổi già.Thật vất vả nhịn đến hai mươi tuổi, các chú thím nghe tên nàng liền sợ vỡ mật, vị hôn phu mà cha nàng định ra ở kinh thành rốt cuộc tới cưới nàng.Vì thế, nàng gỡ tay mẹ ruột di nương đang ôm tay níu ống quần khóc lóc kêu không cần, tự động đánh nhịp gả cho.Đao tiểu tướng quân phải cưới cọp cái Giang Nam, nghe nói nàng mặt như Mô Mẫu cười như Dạ Xoa -- nhưng cưới nàng là vì xung hí chotiểu tướng quân nhà mình, Đao gia quân nhịn.Bỗng nghe, cọp cái biết là tới để xung hỉ còn thật cao hứng, Đao gia quân cầm thương nắm côn -- thôi nhịn.Nửa đường, thám tử lại nói cọp cái đối với bọn nha hoàn hồi môn nhan sắc thiếu muối của nàng nói nhất định thay các nàng ở Đao gia tìm một lang quân tốt, bọn nha hoàn nghe thế cười như chuông bạc. -- Đao gia quân còn chưa thành thân lần này cảm giác có chút chịu không nổi.Đao Tàng Phong tỉnh lại ở đêm động phòng hoa chúc của hắn , hắn vừa tỉnh liền thấy người trước mắt vén…
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Nữ cường, Ngược tâm, SE.Tác Giả: Lạc Hạ Thiên Băng Tình trạng: Tạm drop. Truyện có nhiều tình tiết chưa được ổn, tác giả sau khi trau dồi thêm nhiều kinh nghiệm nhất định sẽ quay lại lấp hố. === "Mất đi một người mà mình yêu bằng cả hơi thở... cũng giống như xung quanh bản thân mình không còn không khí để thở nữa. Sống trong sự đau đớn khó chịu mà không thể tự kết liễu bản thân..."Năm đó, anh đã đánh mất cô... Đánh mất một cô gái với mái tóc dài đen mượt. Đánh mất một cô gái với đôi mắt to tròn ngây thơ. Đánh mất một cô gái luôn mỉm cười dịu dàng khi gặp anh. Năm đó, cô đã tự dằn vặt bản thân mình... Dằn vặt bản thân đã không đủ xinh đẹp. Dằn vặt bản thân đã không xứng với anh. Dằn vặt bản thân đã không biết cách níu giữ anh. Rồi ba năm trôi qua, anh trưởng thành hơn, cô mạnh mẽ hơn. Những gì họ ao ước đến nay cũng đã có rồi... Anh có sự nghiệp, có thành công... Cô có xinh đẹp, có tiền bạc... Tưởng chừng như họ được sống lại một cuộc sống mới, trọn vẹn hơn, có cả anh, có cả cô.Nhưng... họ chỉ có thể yêu đến hơi thở cuối cùng...===Cám ơn Gác nhỏ của Dạ Tước đã giúp tớ làm bìa truyện ạ.===LƯU Ý: Bản quyền của tác phẩm thuộc Lạc Hạ Thiên Băng (Eirlys Agnes). Tất cả những hành động liên quan đến ĐẠO TRUYỆN, REUP, SAO CHÉP, CHUYỂN VER hay bất kì hình thức sử dụng tác phẩm nào mà không có sự cho phép của tôi đều là VI PHẠM BẢN QUYỀN. Nếu các cậu phát hiện truyện của tôi bị vi phạm bản quyền thì vui lòng thông báo lại để tôi có thể g…
Một câu chuyện không có mở đầu, cũng chẳng có kết thúc, không có một qui định vật lý nào tồn tại, cũng chẳng có một ý nghĩa rõ ràng nào cả... Tất cả chỉ là mơChỉ như một trong hàng ngàn giấc mơ có hạnh phúc, có ác mộng của thiếu nữ đang dần bước tới tuổi trưởng thành cố níu giữ một chút thanh xuân còn sót lại…
Tôi từng cảm thấy tự ti, các chị của tôi: Spring, Summer, Autumn và Winter, ai ai cũng đều là những viên đá quý lấp lánh. Còn tôi chỉ giống như một viên sỏi xấu xí, nằm bơ vơ trên đường. Nhưng các chị ấy lại bảo dưỡng tôi như một báu vật, nâng niu từng sợi tóc"Em không phải viên sỏi, bọn chị cũng không phải đá quý. Chúng ta là gia đình"Tôi có thể không theo kịp họ, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau…
- Chúng ta chi tay nhau đi - hắn nói với giọng lạnh lẽo- Tại sao vậy em thấy chúng ta vẫn tốt mà mới hôm qua anh còn nói anh yêu em nhiều mà bây giờ tại sao lại.... - Nó nói với giọng níu kéo - Cô lầm rồi người tôi yêu chính là Tường Vi- hắn nói rồi kéo tay Vi đi rồi mỉm cười nói với nhỏ - mình đi em Tối hôm đó là một ngày mưa tầm tã nó không ngờ đã mở lòng vì một người con trai vô cảm như vậy nó quả là có mắt như mùSáng hôm sau nó thức dậy như không có chuyện gì xảy ra nó quyết định sẽ quên đi tất cả và không mở lòng với ai. Câu chuyện tưởng chừng như kết thúc nhưng không dừng lại ở đó nó còn ....…
Đến thế giới này chỉ là điều vô tình.... cho những cuộc gặp gỡ định mệnhCó những thứ ko phải là của mình....càng cố níu kéo càng nhận ra một điều....bản thân thật ngu ngốc nhường nào và đáng khinh bao nhiêuÔng trời cho ta gặp hàng vạn trong hàng tỷ nngoài kia....có những ng chỉ thoáng qua trong cuộc đời ta...có những ng sẽ dừng chân trong đoạn đường đó ...nhưng chưa chắc ngta đã mừng chung đường cùng bạn...đừng ngộ nhận để khiến bản thân thành con ngôk,hay khiến ngta chán ghet....Nếu có thể làm lại...e sẽ ko yêu anh hèn mọn và đáng khinh như trc nữa....nhưng quên anh là điều e ko thể Làm sao có thể quên một ng đã khắc sâu vào trong linh hồn chứLàm sao có thể quên một ng dù chết vẫn muốn bên cạnh ng đóLàm sao có thể nói dối con tim khi vẫn con yêu sâu đậm như vậyLàm sao đây khi trái tim e lun ko nghe lý tríNhưng sai lầm ko thể hai lần....lần này e sẽ chỉ đứng nhìn anh từ xaGiống như sương mai...gần ngay trc mắt ...nhưng ko thể lắm ở trong tay....gió thổi đến ...sương cũng tan r…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
"cái chết ở thể xác chính là sự tồn tại cuối cùng của sự vỡ vụn trong tâm hồn"mỗi phần truyện là một câu chuyện hoàn toàn khác nhau. mang hướng buồn cũng như dằn vặt bản thân, nếu không muốn đón nhận những điều tiêu cực thì đọc đến đây được rồi nhé.những lời góp ý hay sửa chữa chân thành thì tớ xin ghi nhận và khắc phục, với lời lẽ không tốt xin phép không phản hồi.cảm ơn đã đến đây, đã lắng nghe tâm tư và đọc những mẩu chuyện tớ viết ♡…