cơn mưa trong lòng ai
Và anh biết sớm muộn rồi cũng sẽ có người sánh bước bên em... chuyện tình đã vốn vậy chuyện hợp tan sớm muộn, níu kéo chi thêm? Hm?…
Và anh biết sớm muộn rồi cũng sẽ có người sánh bước bên em... chuyện tình đã vốn vậy chuyện hợp tan sớm muộn, níu kéo chi thêm? Hm?…
bé hamster thích anh mèo đẹp trai lai tây nhà hàng xómNam Đạo HuyễnLý Hàn Khiếtmừng cả hai debut…
Trước đây Thủy làm cái gì cũng không tốt,chỉ duy có việc thích Chí là Thủy tự cho rằng bản thân mình vô cùng sáng suốt.Thủy thích Chí,ai cũng thích Chí cả.Nhưng mấy ai thấu được nội tâm của cậu.Trước đây cô từng nghĩ Chí như mây trời,còn cô chỉ là cỏ ven đường,mãi mãi không thể với đến được.Nhìn Chí bước cùng người khác,lòng Thủy đau như cắt,như dao cứa vào tim.Nhưng Thủy phải ráng kiềm lại,Thủy có là gì của người ta đâu?Đến khi Thủy quyết định từ bỏ,Chí lại níu lấy tay cô.Thủy bất lực lắm,tim nhói lên không thôi,Thủy muốn từ bỏ,nhưng lại không thể...…
Mọi người thường nói: "Cỏ bốn lá là một biểu tưởng may mắn." Nhưng có ai từng hỏi vì sao việc thêm một chiếc lá từ cỏ ba lá ven đường lại được nâng niu như thế? Có lẽ là bởi sự khác biệt nhỉ? Nhưng liệu chiếc lá ấy có cô đơn không? Giữa muôn vàn cỏ ba lá, chỉ có nó một mình vươn lên để được nhìn thấy người đó?Cậu là Đăng trong "hoa đăng", là ánh sáng đã cứu lấy thế giới tăm tối đang mục rống trong anh. Nhưng cậu là ánh sáng, là món quà may mắn như ngọn cỏ bốn lá trong đêm giống anh tìm được. Còn anh là Minh trong "Minh Giáp" - một thứ cỏ may mắn của người xưa. Là món quà may mắn trao cho cậu cuộc sống mới. Cậu và anh khác biệt trong xã hội kia nhưng dẫu sao vẫn mong hai người được gặp nhau lần nữa...…
Một tự truyện hay từ vozforumsNhung cuoc tinhFrom f17 with Love…
THE SKIN Salvatore Mangione, MD "The power of making a correct diagnosis is the key to all success in the treatment of skin diseases; without this faculty, the physician can never be a thorough dermatologist, and therapeutics at once cease to hold their proper position, and become empirical." —Louis A. Duhring (1845-1913) "Beautys but skin deep." —John Davies of Hereford (1565-1618) BASIC TERMINOLOGY AND DIAGNOSTIC TECHNIQUES 1. How many skin diseases exist? What are the two main categories of skin lesions? There are more than 1400 skin diseases. Yet, only 30 are important, common, and worth knowing. The first step toward their recognition is the separation of primary from secondary lesions (Table 3-1). • Primary lesions result only from disease and have not been changed by additional events (such as trauma, scratching, or medical treatment; see Table 3-1). To better identity primary lesions, pay attention to their colors, shape, arrangement, and distribution. • Secondary lesions instead have been altered by outside manipulation, medical treatment, or their own natural course. 2. What are the major primary lesions? • Hanel's: Flat, nonpalpable, circumscribed areas of discoloration cm in diameter. Typical macules are the familiar freckles. • Patches: flat, nonpalpable areas of skin discoloration >0.5 cm in diameter (i.e., a large macula). A typical patch is the one of yitillgo. • Papules: Raised and palpable lesions <0.5 cm in diameter. They may or may not have a different color from the surrounding skin. A typical papule is a raised nevus. >0.5 are 0.5 cm…
Trong tình yêu có hai loại người: Người được yêu và người không được yêu.Người được yêu luôn được người khác chiều chuộng, tạo cho họ một thế giới riêng, luôn vì họ mà đánh đổi tất cả. Người được chỉ cần ngồi một chổ hưởng thụ tình yêu đó.Kẻ không được yêu lại bi ai, hy sinh hết mực, cố chấp giữ gìn, níu kéo. Cuối cùng vẫn không nhận được tình cảm đáp trả, khổ tâm, bi ai. Cả đời cũng chỉ mong mình được đối phương yêu một lần.Bộ truyện được hợp tác bởi hai tác giả: _vcchinh_ & Tạp Nham.…
Con người không thể tự chọn lựa số phận cho riêng mình. Như những bông hoa sẽ mãi là bông hoa, có muốn thoát khỏi kiếp hoa cũng không được. Anh và em là những con người xa lạ, do duyên số hay do định mệnh mà hai ta lại đến với nhau? Nên đổ lỗi cho số phận đã bị sự ràng buộc níu kéo, hay nên tin rằng từ khi sinh ra, ta đã là của nhau? Nhẹ nhàng, ấm áp mà lại như nồng nhiệt, khó tả.…
thất vọng , chán nản rồi lại mon men tìm lại hi vọng ,rồi lại thất vọng ,chán nản .Bám níu lấy hi vọng liệu có làm cho tôi trở thành dũng cảm và cao cả hơn ...…
Đơn phương là thứ tình cảm làm ta hạnh phúc nhưng cũng lại làm chúng ta đau khổ. Dù cố gắng kết mấy cũng không thể làm gì cả. Vậy tại sao còn níu lấy????…
Một người lạnh lùng, một người khùng khùng, đối lập nhưng lại hòa hợp đến lạ.…
"mày thích bọn nó." Câu chuyện không ngờ ở 1 diễn biến khác…
Tên gốc: Sau khi sống lại, chồng cũ xấu xa bỗng thay đổiTác giả Thủ Đinh TửBiên dịch Lãn Gia***Giới thiệu:Gia Hòa ái mộ Thẩm Vân Đình, nhưng trong mắt hắn chỉ có Ngân Chu. Hắn thích Ngân Chu, hết sức quý trọng nàng ta. Chỉ là, Ngân Chu chê Thẩm Vân Đình xuất thân bần hàn nên rất sợ dính dáng đến hắn.Lần đầu tiên, Gia Hoa luôn rụt rè và nhẫn nhịn đã thu hết can đảm để theo đuổi tình yêu của mình.Nếu người khác không trân trọng vật báu của nàng thì để nàng tự nâng niu vậy. Nàng chờ mong một ngày có thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của Thẩm Vân Đình, và hắn cũng sẽ đáp lại nàng bằng sự yêu chiều thật tâm.Có điều, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Thẩm Vân Đình vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với nàng. Hắn không bao giờ ăn những món lót dạ do nàng tỉ mỉ chuẩn bị, thậm chí còn ném túi tiền mà nàng tự tay khâu từng đường kim mũi chỉ sang một bên. Gia Hòa dè dặt dỗ dành Thẩm Vân Đình, song lại chỉ nhận được nụ cười khẩy của hắn. Cái đêm nàng trao thân cho hắn, hắn cũng không hề tỏ ra thương hương tiếc ngọc.Thẩm Vân Đình miễn cưỡng cưới Gia Hòa. Vào đêm tân hôn, nàng đợi hắn mãi đến tận khuya. Khi nàng đang ngập tràn thất vọng và cho rằng Thẩm Vân Đình sẽ không đến với mình thì hắn lại tới.Hắn đột nhiên thay đổi thái độ thờ ơ khó gần trước đây, nhẹ nhàng vén ra khăn trùm đầu màu đỏ của nàng, rồi nâng mặt nàng lên dịu dàng đặt xuống một nụ hôn với ánh mắt thâm tình chưa từng có.Sau khi kết hôn, Thẩm Vân Đình nâng niu Gia Hòa trong lòng bàn tay. Gia Hòa cảm thấy trong lòng còn ngọt ngào h…
http://vozforums.com/showthread.php?t=2420164…
Một tự truyện hay từ VozfrumsVị tình đầu fullFrom f17 with love…
Đằng la với màu tím thủy chung thể hiện cho một tình yêu gắn bó, lãng mạn, khởi đầu cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc không những thế nó còn thể hiện sức sống trẻ trung, nhiệt huyết và sự hồn nhiên, trong sáng của tuổi trẻ, của lứa tuổi học sinh.Em và hắn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên bên nhau. Em trong sáng, thuần khiết hệt như mặt trời nhỏ còn hắn lại tự nhốt mình trong mớ suy tư hỗn độn của riêng mình dần khiến hắn trở thành một con người nóng nảy lại ít nói. Hắn và em như ở hai thế giới khác biệt nhau, nếu so sánh em với thiên thần thì chắc chắn hắn sẽ là ác quỷ đêm đến sẽ hù dọa em..."Aaaaaaaaaa P'Jeff em hông muốn nghe nữa đâuu ghê quá à" - Em dang tay ôm chặt hắn chiếc đầu nhỏ nhỏ cứ dụi dụi vào ngực hắn thật đáng yêu làm sao."Awww chưa xong mà bé" - Hắn cười cười vuốt tấm lưng nhỏ bé đang không ngừng run lên của bé con."Bé hông có chịu đâu ná" - Awww coi kìa bé con của hắn lại dở thói nũng nịu với hắn rồi, biết cưng em để đâu cho hết đây. Hắn xoa xoa đầu em: "Thế giờ bé với anh đi ngủ nhá, anh ôm bé ngủ là hết sợ liền" "Ngab~" Ôi thôi chết con tim bé nhỏ của hắn rồi, bé con dễ thương quá coi đôi mắt nai to tròn ươn ướt của em này, yêu em chết mất thôi.Đợi em ngủ say đôi mắt hắn dần đỏ lên, bé con của hắn đâu biết rằng câu chuyện hắn kể ở trên là thật, hắn chính là.....Chẳng biết sao dạo này mỗi lần đến trường nhìn thấy hàng đằng la tím lòng em lại buồn đến lạ, chẳng lẽ em đã quên mất thứ gì quan trọng rồi sao."Hẹn gặp lại em nhé bé con, anh sẽ đến cùng với lời h…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Đi lạc cũng như là đang chơi trò trốn tìm vậy. Liệu chúng ta có muốn được tìm thấy, hay cứ thế mà khuất khỏi tầm nhìn của kẻ đi săn?…
Tình yêu là thứ cảm xúc tồn tại ở mỗi con người, khi bạn bất chợt nhận ra mình yêu một ai đó bởi tính cách và cảm xúc của chính mình thì giới tính không là sự ngăn cản.…
truyện này do toi ngẫu hứng viết chơi chơi hoi nên chắc khum ei coi đâu, nhưng trời độ ô tê pê quá nên phải xách đít đi viết:v…