[Lookism] Bốn mùa
y như cái tên…
y như cái tên…
Qua bao năm rồi , Thanh mới biết hai chữ trên tình bạn dưới tình yêu nó chênh vênh cỡ nào , đôi lúc nó tự trách bản thân sao nó lại lỡ va vào tình yêu của thằng Tuấn Anh , nhỏ biết cái hội nhóm này Châu ,nó ,Tuấn Anh, Phương và cả những đứa khác nữa đều đội lốt hai chữ tình bạn. Bọn nó thích thầm nhau qua lại trong những năm bốc đồng ấy... Nhưng sao tình yêu nó khó níu giữ được tình bạn ...…
không ai cook thì mình cook thôi :)…
Cậu cho tớ cơ hội hay là lấy mất cơ hội của tớThà lúc đầu cậu nói k thik tớ…
những ngày tháng sau chia tay tôi ước giá như tôi chưa từng yêu anh…
-Mị bị chuyển lớp rồi :(((…
tôi đơn phương cậu…
Ko biết ghi gì đọc thử đi( làm bằng chatgpt ) ý tưởng tự nghĩ…
CHAR X OCCHAR X OCCHAR X OCđiều gì quan trọng nhắc lại 3 lần#GL #nguoc #charoc…
trinh tham…
Tôi sinh ra và lớn lên tại tỉnh Đồng Tháp, đầy ấp phù sa , những cánh đồng lúa bát ngát được nâng niu bởi bàn tay của những người nông dân chất phác,thật thà. Tôi là Quỳnh Mai năm nay 18 tuổi hiện là nữ sinh trung học, là đứa con duy nhất trong một gia đình gồm bà ngoại, mẹ tôi và tôi, thành tích học tập ở mức độ khá, tính tình hoạt bát, luôn vui vẻ và yêu đời, có rất nhiều bạn nhưng không có lấy một đứa bạn thân, tôi được mọi người nhận xét là có gương mặt tạm chấp nhận được nhưng mỗi là tôi được trời phú cho một thân hình không cân đối, nếu không gọi là mập ú vì thế bạn bè đặt cho tôi biệt danh là heo mập, nhưng tôi chẳng bao giờ tự ti vì điều đó tôi luôn tui bằng lòng cuộc sống hiện tại. chuyện bây giờ tôi cần quan tâm là thi đậu đại học, đây là đều mà mẹ tôi mong muốn và hơn thế nữa là tôi cũng hằng mơ ước.…
đây là lần đầu tiên tác giả viết câu truyện có thật 80% ... Và đang tập viết muốn viết thích viết ...Và giờ ^ ^ ....…
chỉ là một bài thơ. ^ nhưng lại là lời tự sự tác giả muốn gửi cho ai đó mặc dù biết rằng người đó sẽ không nghe không thấy và chắc sẽ không biết. .. cũng không nhớ ...^…
Viết lại thôi ạ.…
Mãi níu giữ một đóm sáng nóng bỏng, đến tàn lụi vẫn không muốn buông tay…
Đoản, nếu chăm thì viết tiếp. Không thì thôi…
Câu chuyện kể về một cô bé 14 tuổi mến mộ một ca sĩ nổi tiếng đến lúc cô 27 tuổi. Cô đến đất nước Hàn Quốc, quê hương của người ấy, nhờ có mối lương duyên với thần tượng nên cô chả cần phải cố gắng làm gì cả mà vẫn cùng người ấy nắm tay nhau bước vào lễ đường.Lần đầu tiên mình nghiêm túc viết fic và nó cũng chưa được hoàn mĩ cho lắm nên các bạn đọc truyện các bạn cứ góp ý mình sẽ tiếp thu và sửa đổi <3KyeonDù chưa hoàn hảo cho lắm nhưng vì đây là đứa con tinh thần đầu tiên của mình mong các bạn không reup, chuyển ver. Cảm ơn<3…
Những thứ đã mất đi rồi thì khó có thể lấy lại được ︶︿︶…
thành an làm gì cũng giỏi, giỏi nhất là nũng nịu.…
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhựt tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?…