Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
''...Cuối cùng tôi cũng trông thấy được khuôn mặt đó, nó nhỏ, với tóc mái màu đen che đi trán. Trên đôi gò má có chút tàn nhang, trải dài đến gần mắt, đôi mắt dài mộng mơ, dường như tất cả tinh tú đều nằm gọn trong đấy. Jae có một chiếc mũi nhỏ, miệng cũng nhỏ. Có thể nói Jae rất nhỏ, chỉ muốn ôm vào lòng để bảo vệ và nâng niu mà thôi...''Mừng sinh thần nửa năm mươi của Jung DaeHyunie <3_Tặc Tặc_…
...Tôi bây giờ thì chẳng níu kéo nổi nữa rồi...người khác thích anh tôi còn có thể đấu tranh giành lại còn nếu anh thích người khác thì tôi...thật sự chẳng còn cách gì rồi. Người ta giữ người muốn ở lại chứ nào có ai giữ người muốn đi...Đã đến lúc tình cảm này nên dẹp bỏ rồiĐành phải học cách một mình bước đi, một mình trong đêm tối hiu quạnhCó lẽ qua thời gian tôi sẽ quên được anh, nhưng vết thương chắc sẽ chẳng bao giờ lành...…
Nhất Hôn Khuynh TâmTác giả: Hạ Li TâmEditor: Chung cư Doãn Gia82 chương +2 phiên ngoạiThể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, sạch, sủng ngọt, hào môn thế gia, thanh mai trúc mã. Văn án:Phó Ninh Xuyên thích một người thật lâu, anh tiếp cận cô, tri kỷ mà chiếu cố cô, chậm rãi mà dụ dỗ cô đi lãnh chứng. Bước tiếp theo kế hoạch là gì? Đương nhiêu là làm cho cô thích anh, cùng nhau kết hôn, cuối cùng là sinh một đứa con. Hiện tại đã hoàn thành đến bước nào? Phó Ninh Xuyên sờ sờ cằm ra vẻ suy nghĩ, chỉ còn đứa con bạn có tin không? Nếu đã kết hôn, anh hy vọng có thể cùng cô đi đến tận cùng thế giới. -----(MĐ : đảm bảo có chút thịt cho bà con ngửi nha... à ngửi thôi đừng ăn coi chừng mất máu đó... )🚫Tốc độ truyện như rùa bò thỉnh hãy chú ý…
Đã là con người sống trên đời này, thi ai ai khắc cũng phải có một bí mật cho riêng mình. Cái bí mật đó có thể là lớn, có thể là nhỏ, có thể là một bí mật kinh hoàng, hay đơn giản nó chỉ là một chút ký ức mà con người ta níu dữ. Thế nhưng dù có nói gì đi chăng nữa, thì cái bí mật đó lại chính là cái hậu quả từ việc mà đích thân chúng ta làm ra vậy. Nếu coi những việc chúng ta đã làm là một hình thức vay mượn và cái bí mật mà chúng ta luôn giấu kín và mang trong lòng đó là một tấm biên lai nợ thì mọi việc có lẽ không còn đơn giản như chúng ta nghĩ. Vấn để không còn là ở chỗ chúng ta, tức là con nợ, lúc nào sẽ thanh toán khoản nợ đó. Mà vấn đềchính ở đây lại là về việc khi nào thì chủ nợ sẽ đến tìm con nợ để thanh toán.Không có một bí mật nào có thể bị lãng quên vĩnh viễn, cũng như trên đời này không có khoản nợ nào là không thể không đòi được.…
→ Về Hwang Yunseong và Kang Minhee.→ Được truyền cảm hứng khi đang nghe "The Greatest" (Sia).→ Fic được viết trước khi mình biết thông tin Minhee chuyển sang trường Hanlim học. Xin hãy thông cảm vì mình vẫn muốn giữ nguyên là trường Namgang.→ Chúc mừng tuổi 17 xinh đẹp của Kang Minhee.(Ảnh bìa được lấy từ Pinterest)…
"Có những người... chỉ bước qua cuộc đời ta trong giấc mộng. Nhưng vết thương họ để lại, lại sâu hơn bất kỳ ai ngoài đời thật."Quang Anh - một họa sĩ tài hoa, nổi tiếng nhờ những bức tranh vẽ từ giấc mơ. Mỗi giấc mộng đều xoay quanh một cậu con trai tên Đức Duy - người chưa từng xuất hiện trong đời thực... hoặc ít nhất là anh tưởng vậy."Mộng" không kể về cách một người quên, mà kể về cách một người nhớ lại - rồi tự mình rơi vào hố sâu mất mát không lối thoát.Đây là câu chuyện của những người từng yêu, từng đánh mất, và dám chọn cái chết để níu lấy mảnh hồn còn sót lại.> Nếu một ngày ký ức quay lại... bạn có dám sống tiếp mà không có người đã từng là cả thế giới?Hay bạn cũng sẽ chọn ở lại giấc mơ - nơi họ vẫn còn đang đợi?…
Nếu tình yêu của đôi ta là 1 vở bi kịch, tại sao tôi cứ hoài níu kéo nó?Nếu tình yêu của đôi ta là một sự điên rồ, tại sao em lại cứu rỗi tôi? Jennie...…
Hồng Tức là một sinh viên nổi tiếng hoàn hảo về mọi mặt. Cho đến ngày bạn gái rời đi, để lại một câu nói nhẹ tênh nhưng có sức nặng lớn:"Anh quá chiếm hữu khiến người khác sợ hãi."Không la hét. Không trách móc. Chỉ là một lời kết luận lạnh lẽo rằng sự quan tâm của anh giống như một chiếc lồng vô hình khiến người khác ngạt thở. Hồng Tức không biện minh. Anh cũng không níu kéo. Bởi sâu trong lòng, anh biết... cô nói không sai.Lục Trầm đứng cách đó không xa, nghe trọn vẹn cuộc chia tay ấy.Là hậu bối, là người luôn đi sau Hồng Tức một bước trong học tập, trong công việc, và trong ánh nhìn thầm lặng kéo dài nhiều năm. Lục Trầm hiểu rõ hơn bất kỳ ai: " Hồng Tức không chiếm hữu vì ích kỷ. Anh ấy chỉ đơn giản là quá yêu."Và điều đó... khiến Lục Trầm cảm thấy vừa quen thuộc, vừa nguy hiểm.Từ khoảnh khắc ấy, Lục Trầm đưa ra một quyết định rất đơn giản: " Nếu thế giới không chịu nổi cách Hồng Tức yêu, thì tôi sẽ là người duy nhất chịu được."…
Anh ấy luôn là người chủ động với tôi trước ,là người luôn quan tâm tôi, là người luôn chịu đựng được tôi dù cho sự ngông cuồng và bướng bỉnh của tôi có lớn đến như thế nào đi chăng nữa. Nhưng chính vì những điều anh ấy làm cho tôi ,khiến tôi cảm thấy đó là điều hiển nhiên nên tôi đã không trân trọng anh ấy , cảm thấy anh ấy không thể sống thiếu tôi và sẽ không bao giờ để tôi đi.Và thế rồi tôi mất anh trong một lần ngông cuồng ngu dại tột cùng ,cùng với cái ý nghĩ rằng anh sẽ níu tôi lại như bao lần trước . Nhưng lần này khác rồi, không biết vì sức chịu đựng của anh đã đến giới hàng hay tình cảm của anh đã không còn đủ lớn để níu tôi ở lại. Lúc đó cái "tôi" của tôi quá lớn và thế là tôi buông tay tự trấn an bản thân là minh sẽ quên được anh và sẽ ổn khi không có anh .Nhưng thật sự chuỗi ngày mất anh là chuỗi ngày của sự thiếu thốn , đau lòng, và ân hận .Thiếu thốn đi một sự quan tâm thân thuộc, đau lòng vì không thể quên anh đi và ân hận vì đã đẩy anh ra xa.Khi kết thúc câu cuối cùng chúng tối nói với nhau là "sau này sẽ là bạn tốt " " đúng vậy sẽ là bạn tốt " .Bh tôi hối hận r ,tôi không muốn làm bạn tốt với anh , một người tôi còn thương.Tại sao tôi lại nhận ra muộn màng như vậy, nhận ra rằng anh chiếm vị trí quan trọng như vậy thế nào trong trái tim của tôi, nhận ra sự ngu dốt của mình vì đã để anh đi ,nhận ra mình đã vô tâm như thế nào với anh ấy.Nếu như được làm lại một lần nữa tôi sẽ trân trọng anh như anh đã từng trân trọng tôi. Nêu như được trở thành người ta đặc biệt của a…
(Tác phẩm không viết liền mạch theo các chap, mỗi chap chỉ là câu chuyện của một khoảng thời gian cố định.)Trên đỉnh Lăng Vân cao vạn trượng, ngọn gió Trường Phong vốn chỉ biết lạnh lùng lướt qua mây ngàn, chẳng bao giờ vì ai mà dừng bước. Thế nhưng, tại thung lũng Linh Thần tịch mịch, một nhành cỏ non mang tên Diệp Ninh đã vô tình níu giữ bước chân của kẻ cường giả. Giữa một người thuận theo Thiên đạo sát phạt và một người bao dung Mộc cốt hiền hòa, những cuộc gặp gỡ "tiện đường" dần dệt nên một dải tơ mềm mại, sưởi ấm cả mùa đông lạnh lẽo của tu tiên giới...[Lưu ý: Tất cả nội dung của tác phẩm đều là hư cấu, không có thật. Vui lòng không cố so sánh với văn minh, văn hoá, sự kiện, lịch sử, địa danh, chính trị,... ở đời thật.]…
Ở cuộc đời này, hay ở một cuộc đời khác;Dù em thuộc về tôi, hay không bao giờ có thể chạm tới; May mắn, em yêu tôi, hay chưa đủ duyên để được nghe em nỉ non những lời yêu thương bên tai;Tôi vẫn yêu em, nâng niu em, ngóng theo bóng hình em. Thương gửi em, nàng thơ vĩnh hằng trong tim tôi.…
Summary: Từ 0h sáng ngày chủ nhật đến 24h đêm ngày thứ hai, tổng cộng có 48 giờ, tương đương với 2880 phút yêu em và 172800 giây chị muốn biến mất.Note: Đây là sản phẩm mình từng đem đi tham gia FTour, thuộc quyền sở hữu của writer "niuon".…
Tên: Hờn dỗiTác giả: Thời Tinh ThảoNguồn: Tấn GiangTình trạng: Đang sáng tácChuyển ngữ: Tiểu BuzzThể loại: ngôn tình, Bác sĩ lạnh lùng cấm dục x Nhà thiết kế sườn xám kiều diễm, ngọt vănVăn án: Phó Ngôn Trí có tiếng là kẻ lạnh lùng, cao lãnh, cấm dục như núi cao phủ đầy tuyết không ai lay động được nhất bệnh viện này.Bắt đầu từ một ngày nào đó, phòng làm việc Bác sĩ Phó thường xuyên có bóng dáng một mỹ nhân yêu kiều môi hồng da trắng mặc sườn xám lui tới.Ban đầu, các đồng nghiệp ai nấy đều sôi nổi đặt cược, không quá một tháng cô sẽ bị Bác sĩ Phó từ chối, và sẽ không bao giờ bước được nửa bước vào khoa của họ nữa.Một tháng sau, cô vẫn còn đến.Ba tháng sau, có đồng nghiệp nhìn thấy cô và Bác sĩ Phó kề tai nói nhỏ. Lúc bước ra, sau tai Bác sĩ Phó in vết son môi sặc sỡ, mờ ám không thôi.Một năm sau, cô và Bác sĩ Phó cùng đi lĩnh chứng nhận kết hôn.Quý Thanh Ảnh theo đuổi Phó Ngôn Trí, cô thích nhất là dùng đủ loại lời âu yếm chọc ghẹo anh, nhìn tai anh dần đỏ lên, nhưng người thì vẫn cứ bất vi sở động (không động đậy).Sau này, Phó Ngôn Trí đem những lời âu yếm kia dùng hành động toàn bộ trả lại cho cô, chọc đến cô mặt đỏ tía tai.Mới đầu, Phó Ngôn Trí cực không thích những người nũng nịu, nhưng cuối cùng người anh yêu nhất lại là Quý Thanh Ảnh với dáng vẻ hờn dỗi kia. Bất cứ khi nào, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng khiến anh đắm chìm.…
Một chén canh, đôi cặp tình nhân nơi phàm trần.Mạnh Bà chống cằm thở dài.Là Yêu đến nhường nào, mới chấp niệm sâu đậm tới mức đó? Một chén canh thôi, tất cả ước thề đều sẽ quên hết, cớ gì phải níu kéo.Mộng Phàm Nhân, Tình Phàm Nhân, Mạnh Bà nàng, mãi mãi không hiểu.CP: Tống Lam x Hiểu Tinh TrầnLam Vong Cơ x Ngụy Vô TiệnBy: clarissun…
"Những ngày hè năm ấy thật đẹp, tâm trạng vô cùng vui vẻ, tràn đầy nhiệt huyết và hoài bão, cứ tưởng do có làn gió nhẹ thổi qua tán lá, có chút nắng hạ còn vương nên rạng ngời đến thế, mãi đến sau này nhìn lại mới biết, thử làm ta nhớ nhung nhất lại là kỉ niệm, là thứ nhiệt huyết của tuổi trẻ, là khí phái thanh xuân, thứ mà cả quãng đời còn lại cũng không thể níu được lần nữa ..."Cre: Tsuyoi Kokoro( FB)…
Tên truyện: Lệ Tình.Tác giả: Lão NgưThể loại: Thuần Việt, Bách hợp,1×1, Nữ cải nam trang,Cận đại Việt Nam, nữ nữ sinh con.Nhân vật chính: Trần Bảo Thanh, Trịnh Thiên Kiều.Nhân vật phụ: Trần Mai Chi, Trần Gia Lâm, Lê Thu Nguyệt, Trịnh Quang Hải.Giới thiệu sơ lược:Câu chuyện nói về cậu ba Thanh tính nóng như kem.Con của vợ cả hội đồng Trần giàu nhất Nam Kỳ lục tỉnh, được cho là người hung dữ, ăn chơi chát tán.Nhưng không ai biết ẩn dấu trong vỏ bọc ấy là một đứa con nít quỷ, tính thì cà thảy cà thảy.Vào một ngày đẹp trời cô bị bà nội lôi đầu đi coi mắt...Lúc đầu cô định coi mắt cho vừa lòng nội thôi ai ngờ vừa gặp nhìn con người ta đắm đuối.Nhưng thời gian cả hai ở bên nhau, cô luôn đấu tranh tâm lý về việc sẽ có một ngày nàng cũng sẽ phát hiện thân phận thật của cô, cô nên làm gì buông tay hay níu kéo...?Nhưng cô không ngờ ngày đó sẽ tới nhanh đến vậy....Liệu chúng ta sẽ là của nhau hay trở thành nỗi đau._______________________________________"Nếu mà em không đến tôi đã xảy ra sự cố rồi.""Cậu xảy ra sự cố gì cơ?""Sự cố chấp yêu em "_______________________________________"Cười là phải thế.Vậy tôi thề là phải cưới"_______________________________________"Thương mình chín đợi mười chờ Con nào dám ngó em thờ nó luôn."_______________________________________Mình viết truyện trên tinh thần sửa tới sửa lui, xong xóa viết lại từ đầu=)))Bộ này mình viết chủ yếu để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình.Bộ truyện là bộ đầu tay của Ngư nên có gì sai sót mong mọi người góp ý.Thanks 🫶…
I met the girl under full-bloomed cherry blossom, and my fate has begun to change...Kousei, một thần đồng piano vứt bỏ âm nhạc sau cái chết của người mẹ yêu quý. Cậu sống trong tuyệt vọng cho đến khi gặp Kaori, một violinist ngẫu hứng, tràn đầy niềm tin vào sức mạnh của âm nhạc.Câu chuyện của họ, hòa trong không gian của những điệu nhạc du dương, sẽ có kết thúc ra sao? Liệu họ có nhận ra được hạnh phúc, khi những đau đớn vẫn còn hiện diện?Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, nên khó tránh khỏi những sai sót trong câu cú hay ngữ pháp, mình mọi người thông cảm và góp ý cho mình. Truyện được lấy cảm hứng từ một anime mình rất thích "Shigatsu wa Kimi no Uso". Mình không sở hữu nhân vật hay cốt truyện, chỉ đơn thuần muốn diễn tả câu chuyện của những nhân vật mình yêu thích qua một cách khác, mong mọi người ủng hộ."Này, tớ hỏi cậu chuyện này được không?""Cậu sao thế? Chuyện gì?""Nếu một ngày tớ không còn ở đây,...liệu cậu có nhớ tớ không?"Tôi gặp một cô gái dưới tán hoa anh đào nở rộ, và định mệnh của tôi bắt đầu đổi thay...…