Em sẽ hạnh phúc phải không anh?
Khi thất tình, dù đau nhưng em vẫn ổn…
Khi thất tình, dù đau nhưng em vẫn ổn…
Truyện: Tuyết Sơn tình [ Ronmin]Thể loại: đam mỹ, cổ trang, huynh đệ văn,ngọt ngào ,HEĐoản văn đam mỹ đầu tay của mình đó ạ, mọi người đọc rùi cho mình cái nhận xét nha, níu vote được thì càng vui hí hí…
Truyện "Sống Lại Làm Ái Thê Nhà Tướng" nói về Thiên kim tướng phủ bỏ trốn làm thiếp khổ không thể tả, lúc này rốt cuộc được làm vợ cả,Kết quả, vì sợ cưới mà ngày thành hôn đó người bái thiên địa với nàng lại là con gà trống. . . . . .Nàng chuyển từ người đã từng chuyên phụ trách nũng nịu trạch đấu thành gia quyến của tiểu tướng dũng mãnh trên sa trường.Hôm nay, không thể không xắn tay áo cùng thăng cấp đánh quái vật với phu quân. . . . . .Thể loại: sủng, xuyên, đã hoànNhân vật chính trong truyện : Thôi Uyển Như, Tiếu Dương ( Tiếu Lực Dương )┃vai phụ: toàn gia Thôi gia, toàn gia Tiếu gia┃ những nhân vật khác: Tướng quân, lính đặc biệt, tướng gia, hầu môn.…
Văn ánNàng mỉm cườiCó người nói, khi muốn khóc hãy ngẩng cao đầu,như vậy thì nước mắt sẽ không rơi xuống, như vậy thì mới có thể kiên cường!“Những gì ta nợ ngươi,còn chưa trả hết sao? Đủ rồi,hãy chấm dứt đi…”“Mơ tưởng! Những gì nàng nợ ta, vĩnh viễn cũng không trả đủ.Đời này, nàng đừng hòng nghĩ tới việc đó! Nếu dám buông tay ra, cho dù biến thành quỷ, ta cũng không tha cho nàng!”Nước mắt của hắn,từng giọt từng giọt rơi lên trán nàng, khiến nàng rất đau,rất đau…“Nhưng ta mệt mỏi rồi, thật sự, mệt mỏi lắm rồi…”Dùng hết khí lực toàn thân, nàng đẩy cánh tay đang gắt gao níu lấy mình ra.Nàng cười, tự buông mình, ngã xuống vách núi!Sự ra đi của nàng đã đổi lấy sự căm giận tàn bạo ngút trời của hắn, sự lãng quên của nàng khiến cho hắn đau đớn tới tận xương tủyHắn thề rằng sẽ đem nàng giam cầm lại,hắn sợ nàng sẽ rời khỏi một lần nữa.Giam cầm được cơ thể, nhưng không thể giam cầm được trái tim.Tại đây hắn từ từ tra tấn nàng,cũng là tra tấn chính bản thân mình, trầm luân….…
Thật ra, em sẽ không hề sai nếu như em bị lừa dối rằng mình là người đến trước. Em đáng thương nhiều hơn như thế. Nhưng nếu như em vẫn ngoan cố níu giữ tình cảm ấy, thì người sai lại chính là em !…
• Tên truyện: Luôn Dõi Theo Em• Tác giả: Kiều Ân Nhu• Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Nhẹ nhàng, Ngọt, SE• Số chương: 1• Trạng thái: Đã hoàn thành •Văn án:Tình đầu, là hương vị của một ly trà sữa ngọt ngào, pha chút vị đắng của cà phê.Tình đầu, là khi những cảm xúc yêu, thương, nhớ, giận, buồn, hận lần đầu len lỏi vào tim.Tình đầu, là mối tình một thời thanh xuân em trân trọng, nâng niu những xúc cảm trong veo, ngọt lịm.Nhưng tình đầu không phải tình cuối, nồng nhiệt nhưng chóng vánh và mau phai.Sau này, em sẽ gặp nhiều người khác nữa...Nhưng,Thanh xuân của em, chỉ dành trọn cho anh thôi!----Các bạn đọc xong, thử ấn nút sao màu vàng phía dưới sẽ thấy điều bất ngờ đấy!Thật mà! Nhuu không lừa ai bao giờ đâu hihii :>…
"Sinh mạng không phải là viên đạn đã tháo ngòi, thưa Đại úy. Anh ném nó ra chiến trường làm trò đùa, nhưng chúng tôi phải dùng cả đôi tay run rẩy này để nhặt lại từng mảnh vỡ của trò đùa đó.""Bác sĩ Jeon, đôi tay tuyệt đẹp này của cậu sinh ra là để nhặt lại sự sống. Đừng để nó phải nhuốm màu sát khí của một kẻ chỉ biết cầm súng giết chóc như tôi."Một kẻ vắt kiệt sức lực để níu giữ sinh mệnh. Một kẻ sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì lý tưởng. Họ vốn là hai đường thẳng song song, lại vô tình trượt khỏi quỹ đạo mà đâm sầm vào nhau giữa vùng viễn biên đầy khói lửa.Jungkook từng nghĩ mình đủ kiên cường để yêu một người lính. Nhưng khi bóng tối ập đến, khi người đàn ông ấy thoi thóp trên bàn mổ, sự kiêu hãnh của một bác sĩ thiên tài hoàn toàn vỡ nát. Để cứu lấy đôi tay cầm dao mổ, và để cứu lấy trái tim đang ngày đêm nơm nớp lo sợ nhận giấy báo tử, Jungkook chọn cách tàn nhẫn nhất: Rời đi.Dưới hiên nhà đầy nắng sau cơn bão, liệu mùi hương thảo mộc có thể gột sạch vết nhơ của khói súng và những tàn tro sinh tử?…
***Văn Án*** Giữa một Luân Đôn ẩm lạnh và tấp nập , Aimee chỉ là một bóng ma vô hình, không gia đình, không bạn bè thân thiết, một cuộc sống lay lắt và cô độc đến mức chẳng ai buồn rơi nước mắt nếu cô biến mất. Lẽ sống duy nhất níu giữ cô sau những giờ làm việc kiệt quệ là "Ánh trăng của sa mạc", một cuốn tiểu thuyết giả tưởng về đế chế tàn khốc. Nhưng rồi, một vụ tai nạn máy bay thảm khốc đã xé toạc bầu trời, ném cô rớt xuống cõi chết, để rồi tỉnh dậy giữa cái nắng thiêu đốt của lục địa Ashkar. Chào mừng đến với Azharan. Đế quốc của nắng, gió và cát, nơi khắc nghiệt đến mức con người phải giành giật từng ngày để tồn tại. Nơi đây, sinh mạng vô cùng rẻ rúng, và chân lý chỉ thuộc về kẻ mạnh. Đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy là gia tộc Ahrimaz, một hoàng tộc tự xưng là những kẻ được thần linh lựa chọn để cai trị. Nhưng ẩn dưới vỏ bọc huy hoàng đó lại là một vương cung ăn thịt người, một ổ dã thú không ngừng cắn xé lẫn nhau trong những ván cờ chính trị thâm độc tột cùng. Trở thành một kẻ ngoại lai thấp bé lạc bước vào hoàng cung, Aimee vốn dĩ chỉ muốn tìm cách lẩn trốn bánh răng định mệnh để giữ lấy mạng sống. Bởi đây là điều cô luôn làm tốt nhất và cô biết rõ, thế giới này tàn nhẫn đến mức nào. Trong tâm trí Aimee, Sharifa từng là ánh sáng rực rỡ nhất. Nàng là nguồn cảm hứng kiên cường, một người luôn mang trong mình quá khứ đau thương mà bước đi chưa từng dừng lại, giống như ánh bình minh rực sáng không ngừng vươn lên từ góc tối thế gian.…
🐣 Tớ mún kiếm một gia đình của riêng mình ở trên đây 🐥 Ngoài ra , khi bùn gia đình cũng có thể chia sẽ với nhau phải không 🐥 Tớ muốn mọi người khi tham gia vào gia đình này thì phải thật sự trân trọng , nâng niu . 🐥 Khi đã có quyết định tham gia vào thì tuyệt đối không nên có suy nghĩ tham gia vào chỉ để vui thôi nha 🐣 Mong có thật nhìu người tham gia vào gia đình nhỏ , hạnh phúc to này nha…
Collab with: Hoa Rẻ Quat-Iris Domesticca, Violet_Angela, love suicide. ------------- "James, sau này chúng ta sẽ sống sót, sẽ sống để Rose bé bỏng sẽ không bị chịu thiệt thòi." Lily khóc nức nở, dựa đâu vào vai James. Con gái của nàng, Rose bé bỏng đã phải chịu khổ nhiều rồi. "Đúng, Lily ạ. Con của chúng ta là Harry Potter và Rosemary Potter, không phải Harry Potter và em gái của cậu ta." Narcissa Black níu lấy áo Lucius Malfoy, cũng không kiềm chế được cảm xúc của bản thân khi nhìn thấy Lyra yêu dấu của bà lại có kết cục như thế. "Không ngờ rằng con bé phải chịu như thế, bọn ta xin lỗi,bọn ta sẽ cứu con" Hogwart năm 1976, với sự giúp đỡ của thế lực kì lạ, đã dõi theo từng bước chân của thời hậu thế - những đứa con mà họ rứt ruột sinh ra. Những đứa con không bao giờ được Merlin chú ý tới, mà cũng có thể, Merlin chỉ phù hộ Harry Potter, và ngài cũng không có tâm sức để đoái hoài đến những số phận của những đứa trẻ với những bản nhạc trầm. "1976! QUYẾT TÂM THAY ĐỔI TƯƠNG LAI!!!"Truyện được đăng tải trên Noveltoon/Mangatoon và Wattpad.…
•Giới thiệu:Nhân Bản Hoàn Mĩ: A001Thể loại: Hiện Đại, HE...Tác Giả: Đông Phương Ngân YTình trạng ra chương: X Chương/1 tuầnNhân vật chính: Đông Phương...••••••Đông Phương là người.Cô cũng là thế thân.Không có tình cảm, không có cảm xúc, không có quyền lên tiếng.Ngày nào con chip trong đầu hết pin...Có lẽ cô cũng chết...Nhưng, cứ ngỡ sự hiện diện của mình không được ai hoan nghênh, chào đón.Vậy mà, mấy người này, sao lại cứ níu giữ cô lại vậy?Đông Phương không hiểu.Cô chỉ là người thừa thãi thôi mà, mấy người để ý đến tôi như thế là vì cái gì?••••••••…
Ly hôn đi, ta đi kế thừa di sảnTác giả: Phú quý kiều hoaVăn án:Ao niệm thích thương cận vũ hèn mọn đến bụi bặm bên trong.Gả cho thương cận vũ ba năm, đem mình hào môn thiên kim thân phận quên ở sau ót, vì hắn chịu mệt nhọc, chỉ cần hắn có thể hài lòng.Cho dù là gia gia nói với nàng ly hôn liền có thể kế thừa gia sản, nàng cũng không hề dao động qua.Thẳng đến có Thiên Cẩu tử tuôn ra thương cận cùng khuê mật ước hẹn chuyện xấu!Đây là ý gì... Mình tín nhiệm ba năm khuê mật cùng lão công song song phản bội?Ao niệm rốt cục không làm, đóng sập cửa liền đi, thương gia loạn sạp hàng nàng mặc kệ, trước khi đi còn thuận tiện rút lui cái tư, về nhà tiếp tục làm Đại tiểu thư của mình.Gia gia tuổi già an lòng: "Niệm niệm rốt cục nghĩ thông suốt, chịu trở về kế thừa gia sản!"Không có thương cận nhân sinh, ao niệm như thường ngưu bức, nhà giàu nhất nâng ở đáy lòng bên trên tôn nữ, xe sang trọng du thuyền tùy tiện đưa, người theo đuổi đạp phá cửa hạm. Còn có tên vua màn ảnh công khai hướng ao niệm thổ lộ...Gặp được cùng ao niệm cùng người khác hẹn hò về sau, thương cận níu lại ao đọc cổ tay, "Cùng ta trở về có được hay không?"Ao niệm lạnh lùng bỏ qua một bên, "Thật xin lỗi, ngươi vị kia?"…
Kể từ ngày ấy, thành phố Hà Nội chìm trong thảm họa xác sống Kể từ ngày ấy, sương không bao giờ tan trên mảnh đất ngàn năm tuổi. Một nhóm những cô nhóc, cậu nhóc vừa chớm 16, tất cả những gì chúng có là những ba lô lương thực, chăn đắp và những món vũ khí thô sơ. Liệu chúng có thể sống sót và thoát khỏi cái địa ngục trần gian ấy không?------------------------------------------------------ Tác giả: GreenLiunius Cover: *credit goes to @-Gravitating (I love yew bruh!!! It's so freaking beautiful!!) Tôi biết là tác phẩm của mình bị đăng chui lủi ở cái xó nào đấy rồi, nhưng chỉ hy vọng là các đạo sĩ sẽ thương tình tha cho con của tôi. Cùng là Author với nhau, ai lại làm cái chuyện "vô nhân đạo" như vậy bao giờ nhỉ :) Cấm hốt bài + hốt ý tưởng đi lung tung mà không có sự cho phép của tác giả. 1 tác phẩm mang đi dự thi Wattys 2016 :3 Mong mọi người ủng hộ…
Xin chào, tớ là Mai Thanh Thư. Chào mừng mọi người đến đến với "Vụng trộm không thể dấu". Đây là bộ tiểu thuyết tớ mới đọc qua gần đây và thấy rất hay, rất tâm đắc. Vậy nên, tớ đã quyết định chuyển ver cho mọi người đây. Nếu thấy hay đừng quên vote sao ủng hộ tớ nhé. Cảm ơn mọi người, chúc mọi người có những phút giây thật vui vẻ và thư giãn cùng Watppad.Văn án:Năm 15 tuổi, Park Chaeyoung vụng trộm thích một người con trai.Bộ dạng anh ta có chút lãnh đạm, lại có chút lười biếng, nói tóm lại chính là kiểu tà lơ phất phơ. Anh thường xuyên đến nhà cô chơi, cứ đến chiều chiều lại chơi game cùng anh trai Chaeyoung.Thỉnh thoảng khi cô bưng đồ ăn vặt vào, anh sẽ tựa như vô tình nâng hờ mí mắt, rồi cười đến 'phúc hắc yêu nghiệt' nói : "Nhóc con, em sao vậy, vừa nhìn thấy anh liền đỏ mặt."Bộ tiểu thuyết gốc có tên : Vụng Trộm Không Thể Dấu.Tác giả : Trúc Dĩ.Thể loại : Ngôn tình hiện đại, thanh xuân vường trường, duyên trời tác hợp, đại thúc vs loli, ngọt, sủng, thầm mến.Nhân vật chính : Park Chaeyoung, Jeon Jungkook.Chuyển ver : Mai Thanh Thư.…
Nguồn: http://forum.kites.vn/thread/-hien-dai-neu-anh-chua-lay-vo-em-cung-chua-lay-chong-real-van-thuong-het--411509-1-1.htmlRaw: http://www.19lou.com/forum-26-thread-41307802-1-1.html…
Tác giả: Tang U ( 明幽 )Tên gốc:《玩偶师[无限]》 Tình trạng gốc: đã hoàn (308 chương)Lập ý: Niềm tin chống đỡ tất cảEditor: Blueberry22211Tag: Cường cường, Nữ cường, sảng văn, phát sóng trực tiếp, IQ caoNữ chính hệ thăng cấp, thiên về cốt truyện, vô hạn lưu, có tuyến tình cảm.Văn án:Khi màn đêm buông xuống, vô số người bị cuốn vào một trò chơi trò chơi tử vong đầy bí ẩn.Ô Nhân là một kẻ dị biệt giữa thế gian. Ngày qua ngày cặm cụi khâu vá tạo nên những con rối bông, cô nói, chúng đều có linh hồn.Nhưng trong mắt thế nhân, họ đều chỉ cho rằng đó là một kẻ điên.Bọn họ khinh thường, chán ghét, muốn hãm hại, bôi nhọ, lừa gạt, muốn ép cô đến phát điên. Ai cũng ghê tởm nàng đến tận xương tủy.Thế nhưng có một ngày, cô mang những con rối bông của mình, dấn thân vào trò chơi ấy.[tên họ: Ô Nhân][Tuổi: 23][chủng tộc: Nhân loại][Kỹ năng: Con rối sư][ Ghi chú: Bệnh nhân tâm thần phân liệt, có tính nguy hiểm cao. (Thông tin ẩn, chỉ hiển thị khi đạt điều kiện đặc thù) ]*Tại không gian trò chơi cổ quái và đầy rẫy những ẩn số.Con rối cô yêu nhất, là tác phẩm đầu tay, cũng là người yêu trân quý... đã thức tỉnh.[ Họ tên: Hi Tác][ Tuổi: 0][Chủng tộc: rối vải][Kỹ năng: Vô tận phân liệt][Ghi chú: Rối loạn nhân cách, ác liệt, có tính nguy hiểm cực cao. Điều cấm kị: Người yêu - Ô Nhân ( Đặc biệt lưu ý) ( thông tin ẩn, chỉ hiển thị khi đạt điều kiện đặc thù) ]*Ô Nhân nâng niu con rối trên tay, thủ thỉ: " Bọn họ đều muốn hại em."Hi Tác đáp: "Đúng vậy, chúng nó đều là người x…
Tình yêu giữa một nàng bình thường tới mức có thể coi như tầm thường và một chàng học bá. Là một câu chuyện không có thật nhưng xuất phát từ tình cảm có thật, dựa trên câu chuyện có thật. ----------------------------------------------------Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần đủ bận rộn, đủ xa, thì quá khứ sẽ tự động ở lại phía sau.Nhưng hóa ra không phải.Có những con người, chỉ cần nghe lại tên thôi, cũng đủ khiến một khoảng trời cũ trong lòng khẽ rung lên.Và rồi, vào một buổi chiều cuối năm, tôi gặp lại cậu, không phải với tư cách của hai đứa trẻ năm nào mà là hai người xa lạ đang tập làm quen lại từ đầu.-------------------------------------------------------Ý tưởng trong truyện xuất phát từ chính trí tưởng tượng của tác giả, không phù hợp thực tế và mọi kiến thức sử dụng trong truyện đều chỉ mang tính tham khảo. Toàn bộ câu chữ chỉ mang tính chất giải trí, không nên áp đặt để bị ảnh hưởng tới tâm trạng và thực tế.Vui lòng không tham khảo hay đem đi khi chưa có sự đồng ý nhé!Cuối cùng, mong mọi người ngày an lành!…
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
"Này cải thảo, sao em lại để người khác sờ vào mông?". Anh nhíu mày, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc."Người khác? Người khác nào cơ?". Cô dẩu dẩu môi."Thế cái thằng nhóc đang níu áo em là thế nào?""..." Ôi thiếu gia của tôi ơi, sao anh lại có thể trẻ con đến thế, nó chỉ là con nít thôi mà!!"Anh ghen à?". Cô vênh mặt trêu anh. Người nào đó bị động đến tự trọng, liền sa sầm mặt."Cái mông đó là của anh". Nói rồi cứ thế bế cô đi thẳng vào phòng.Từ đó trở đi, cô chẳng để ai có cơ hội chạm vào mình. Người nào đó lại tỏ vẻ rất hài lòng.…
Disclaimer: Câu chuyện thuộc về tôi còn mọi cái tên xuất hiện ở đây đều chỉ thuộc về chính họ. Như thể chúng ta chỉ thuộc về chính mình. Author: Rei Hanazawa Category: Non-AU | Romance | Fluff | T |Little OOC| Sad but HE Pairing: SanRi - Tán Tựu Hoàn Liễu - 405 Family Status: Completed A/N: Trên tình bạn, trên cả tình yêu. Summary: Rikimaru về nhà để tĩnh dưỡng, cũng tiện thể cân nhắc về tương lai rời nhóm. Santa không muốn anh rời đi, vì vậy lại một lần nữa cậu dùng một bài nhảy để bày tỏ nỗi nhớ nhung và níu kéo của mình.…