(0309)Trùm trường của em❤️
Truyện ko có thật nha của 0309Có H+ đam…
Truyện ko có thật nha của 0309Có H+ đam…
Hắn là một người lạnh lùng và luôn tuân thủ theo quy tắc của riêng mình. Cậu là một người vui vẻ, hoà đồng và rất đáng yêu, tốt bụng. Hắn và cậu gặp được nhau, cũng chỉ vì hai chữ "đam mê", đó là bóng đá. Kể từ đó, cậu và hắn trở thành bạn. Nhưng loại tình cảm mà cậu dành cho hắn, lại rất giống tình yêu. Vậy thì liệu hắn có hiểu và đáp lại tình cảm của cậu ? Hắn có bao giờ nghĩ đến đằng sau sự tươi cười ấy của cậu, lại là một con người hoàn toàn khác. Một người luôn cảm thấy cô đơn, một người luôn có cái cảm giác không an toàn và muốn được bảo vệ... Ngày hắn đi theo cô ta, bằng một chút tia hi vọng nhỏ nhoi của mình, cậu cố hết sức níu giữ hắn, cầu xin hắn đừng rời xa cậu. Nhưng hắn đẩy cậu ra khỏi cuộc đời hắn một cách không thương tiếc. Cậu khóc, khóc thật nhiều, và cậu thật sự...đã bị tổn thương... "...Giá như ngày đó tôi không nói Tôi Yêu Cậu, thì bây giờ tôi cũng chẳng thảm hại tới mức này..." "...Với tôi, ngày cậu rời xa, tim tôi như bị xé tan thành 2 mảnh. Một mảnh vẫn dõi theo cậu, mảnh còn lại đã chết rồi..."..........................................................To be continue ....…
Ngược , H+…
Cô: Độc Thiểu VânCô lạnh lùng tàn bạo giết người trong tối lừa người trong sáng . Cô có một vẻ đẹp của thiên thần và lúc nào nụ cười vô hại cũng nở trên môi cô. Nhưng vào lúc cô giết người thì lại trở thành một con quỷ khát máu mị hoặc lòng ngườiHắn ngoài là một tổng giám đốc nhưng trong lại là ông trùm của một xã hội đen khét tiếng ai nghe cũng phải kinh sợ . Cưng sủng nàng nâng niu nàng làm cho ai nhìn vào cũng kinh ngạc rớt quay hàmNàng chính là có một cái tuổi thơ đen tối. Nàng chính ra là thiếu đi cái quan trọng nhất của một con người - trái tim. Hôn nhân là do mẹ hắn làm chủ . Ở chung nhà mà lại coi nhau như không tồn tại. Chỉ là vào những lúc hiểm nguy cứ như vậy hợp tác ăn ý như luyện nhiều lần làm cả hai phải bất ngờ. Một kẻ thì không có tim một kẻ thì trái tim đã chết vậy rút cục ai sẽ yêu ai trước? Phần này thì hơi khoai đấy ahihi(Mong mọi người ủng hộ và đừng né đá ) *("♡")*…
Tôi cứ nghĩ thanh xuân vốn dĩ không hề tồn tại. Thanh xuân hệt như một tiếng chuông vậy. Nó đã qua dẫu ta còn nghe như thể tiếng chuông vẫn còn đọng mãi. Không ai có thể níu giữ một tiếng chuông hay tìm lại một tiếng chuông. Hãy để cơn gió mang thanh âm ấy đi để tạo nên một bầu trời thanh xuân thật đẹpThật ra mình vẫn chưa ưng cái tên này lắm, mong các cậu có thể góp ý cho mình cả về tên lẫn ý tưởng nội dung. Chân thành cảm ơn!…
Xem r bt ><…
Thể loại: đam, ngọt, dram, H+Truyện này 100% là ko có thật ❌…
khi xưa , lúc hai trái tim hòa cùng một nhịp đập , chị bảo bị thích biển và những con tàu. Chúng cứ như hai ta vậy , mỗi ngày đều quấn quýt , đều nâng niu. Giờ đây , biển không còn là một nửa trái tim chị , nó đã thuộc về bầu trời. Vì biển mãi mãi... không thể chậm đến trời xanh.Nhìn xa tít nói chân trời , dường như đó là điểm dừng để biển và trời xanh có thể âu yếm. Nhưng tất cả...chỉ là một phần trong chí tưởng tượng.Một thanh xuân rực rỡ , một nơi chốn bình yên , một ánh đèn soi sáng , một đôi trẻ không duyên...…
Xin lỗi các reader thân mến!! Lâu lắm Au không xuất hiện nên mọi người hận Au lắm nhỉ :)))…
Thì Kiều xuyên thư, xuyên thành thực thiên kim hào môn làm vật hy sinh bị đánh tráo.Thực thiên kim được nuôi bên trong sơn thôn nhỏ vài chục năm, làn da đen nhẻm, khí chất dế nhũi.Cha mẹ hào môn lòng tràn đầy ghét bỏ: "Cho cô làm con gái của tiểu thúc đi, bên ngoài chúng ta chỉ thừa nhận một đứa con là Yên Nhiễm."Vị hôn phu tài phiệt cũng khinh bỉ: "Tôi nhìn không được một thiên kim nhà quê!"Lúc tất cả mọi người chờ mong được xem trò cười của thực thiên kim:Trường học không ngừng truyền đến tin thành tích trong cuộc thi của Thì Kiều đứng thứ nhất.Tiểu thúc bị mất tích trở về, gia cảnh giàu có nâng niu cô trong lòng bàn tay: "Kiều Kiều, con muốn cái gì, cha mua cho con!"Đương gia phu nhân Mục gia coi cô như con gái ruột mà sủng ái: "Kiều Kiều, công ty của di cho con, con gái di cũng là con!"Biến thành đại mỹ nhân, Thì Kiều tỏ vẻ: Được sủng ái quá cũng thực không quá thích mà! Có người phát hiện, Thì Kiều đi nơi nào, trên người đều treo một tiểu nhân nhi lớn chừng bàn tay.Cũng không ai biết, chính tiểu nhân nhi này mỗi ngày đều ép cô học tập:【 Kiều Kiều, tôi đói, nhanh lấy dăm ba miếng cho tôi ăn! 】【 Kiều Kiều, trong lòng của cô chỉ có thể có tôi cùng Mục phu nhân! 】【 Kiều Kiều, thi đậu Thanh Hoa, tôi chính là của cô! 】Thì Kiều: o(╥﹏╥)o cô khẳng định xuyên sai sách rồi, con người này tuyệt đối không phải nhân vật phản diện đại boss!Lời của editor: Nam chính phát triển theo hướng cute hóa, nhẹ nhàng sủng ngọt hài hước văn, hoan nghênh mọi người nhảy hố OvO…
Giá trên trời hôn cưng chìu: lầm gả hàng tỉ lão côngTác giả: Nguyễn đêmVăn án【 kết thúc 】"Gả cho ta, ta cho ngươi hết thảy mong muốn; không lấy chồng, ta sẽ phá hủy của ngươi hết thảy!" Nam nhân khóe môi giơ lên ma quỷ một loại thị huyết tươi cười.Nữ nhân khóe miệng rút trừu, có chút không bình tĩnh : "Thứ sâu xa, thương ấm áp gió ngươi đặc sao cầu hôn có thể hay không có điểm thành ý?"Một ngày nào đó, có người tráng đảm hỏi: "Phong thiếu, ngài mặt làm sao vậy?"Nam nhân vuốt trên mặt dấu răng nhìn về phía bên cạnh nữ nhân, cười đến thích ý: "Tối hôm qua bị tiểu chó mẹ cắn ."Một bên nữ nhân bình tĩnh tiếp nhận nói: "Tiểu cổ, tối hôm nay đem các ngươi gia tiểu công cẩu mượn đến dùng dùng."Nam nhân nháy mắt biến sắc mặt, đứng dậy lôi kéo nữ nhân bước đi.Nữ nhân hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"Nam nhân đáp: "Ngươi cứ nói đi?"Người nào cũng biết thương Tam Thiếu cuồng ngạo lãnh huyết tàn nhẫn, lại đem của nàng nữ nhân nâng niu trong lòng bàn tay đau .Tác phẩm nhãn: tổng tài, phúc hắc, vui mừng oan gia…
Cô liều mạng bỏ rơi anh còn anh thì sao...... Cứ cố chấp mà níu giữ cô lại..... Giọng anh bá đạo nói : em bỏ tôi đừng có mơ, trừ khi tôi chết thì em mãi là của tôi. Truyện : hiện đại, sủng, ngược, có chút h nha, HE.truyện có sự giúp đỡ của bun ở kênh :@Ldbun0908…
-Tên truyện:Mỹ Nam Nhân -Tác giả: Shi Yan-Thể loại: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE-CP: Kim Tại Hưởng x Phác Chí Mẫn-Hệ liệt : Nam Nam Chi Luyến-Lảm nhảm của tác giả: Cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm không iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha- Văn Án:Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng..... "...Hắn một tay đoạt lấy đứa bé giao cho quản gia một bên giữ cậu lại "Đứa trẻ này mang dòng máu Vương gia, ngươi có tư cách giữ nó sao ?" Cậu gào thét trong nước mắt, vùng vẩy trong vòng tay hắn "Xin các người ! Đừng đem nó đi, A! Con ta!!!' Gào thét đến đau rát cả họng nhưng những người khác đã đem đứa trẻ đi rồi, chỉ còn hắn ở lại, người mà suốt đời cậu không hề muốn dây dưa hay gặp lại lần nào nữa ..."…
2 năm rồng rã...tôi thích cậu nhưng lại không muốn nói ra vì hai chữ bạn bè giữa tôi và cậu. Nhưng...có lẽ không nói ra với cậu ngay từ đầu là cái sai lớn nhất của tôi. Người con gái mà cậu thích đã xuất hiện, dần xen vào giữa tôi và cậu, vô tình kéo dài khoản cách giữa tui và cậu...tôi đã níu kéo trong vô vọng...CÒN TIẾP. Mấy nàng nhớ đón xem nha. iu nhìu á:3…
Sẽ chẳng có gì hoàn hảo và trọn vẹn trên thế giới này. Ngay cả một mối quan hệ cũng sẽ khuyết đi một thứ quan trọng đó là tình yêu nhưng Jimin vẫn níu giữ nó bằng cách giấu đi tình yêu của mình đối với Jungkook.…
Tôi mệt rồi,đừng níu kéo làm gì....Jaehyun à.…
"...Hít một hơi thuốc, tôi nhìn lọ thuốc ngủ đã vơi đi nửa trong phòng, rồi nhìn lên bầu trời đêm chỉ có một ánh sao duy nhất, ảo giác mà ngỡ đó là em.Tôi bật cười. Phải rồi, tôi đã lang thang rất lâu ngoài bầu trời này rồi, có lẽ đã đến lúc em nên đến để đưa tôi về nhà rồi nhỉ?Ngôi nhà mà tôi nói, là có tôi và em, cùng với tình yêu của chúng ta..."…
Sau tất cả những tháng ngày tăm tối ấy, liệu tình yêu giữa em và anh còn có thể tiếp tục? Liệu rằng khoảng cách giữa hai ta có thể rút ngắn lại? Liệu rằng trái tim em đã ngừng băng giá? Liệu rằng những hạnh phúc mong manh còn có thể níu giữ? Hay những tháng ngày vội vã ấy lại phải cần đến một thế giới khác để thực hiện. Một thế giới mà trong đó chỉ có sự tồn tại của Hai ta !Author : Purple Sky Designer : Trila from @Fruit_Team…
Người ta thường nói: "Gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là nợ." Không "nợ" nhau một chữ tình của kiếp trước thì kiếp này chỉ có thể gọi là "có duyên gặp gỡ". Anh với em cũng thế phải không?Chúng ta tình cờ gặp gỡ, tình cờ quen biết, rồi cũng tình cờ xem nhau là tri kỷ. Nhưng chữ "nợ" này, chắc chỉ mình em nợ anh mà thôi...Em ngây thơ, nũng nịu của anh đâu rồi? Tại vì anh làm em thay đổi hay chính anh đây cũng đang thay đổi vì em? Em có thể cho anh biết đâu mới là em thật sự. Trả lời anh đi, cảm xúc trong lòng em như thế nào? Anh chưa từng biết tình yêu đặc biệt ấy. Nên anh không thể nói rõ giữa chúng ta là gì!!! Nhưng tim anh lỡ một nhịp mất rồi._______________________________________…
Tác giả: Huỳnh Khải Vệ"Muốn bình yên là phải biết đủ.Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông" Trên đời này, tuyệt nhiên cái gì cũng đều có giới hạn.Không ai yêu mãi được một người trong vô vọng. Càng chẳng ai chờ mãi được một bóng lưng vô tình.Thất vọng đủ nhiều, ai rồi cũng sẽ đều phải buông tay.Thế giới vẫn quay, chỉ mình bạn ngồi lại. Ai cũng đang chiến đấu với đủ điều ngoài kia, bạn không thể ôm mãi nỗi đau mà trì hoãn những chuyện khác trong cuộc đời mình được.Vậy nên, bạn à.Đứng dậy, bước đi và sống tiếp.Vì dù bạn có ngồi đó bao lâu nữa, cũng không ai quay trở lại, càng không ai bên cạnh bạn mãi để vực bạn dậy đâu. Tất cả đều chỉ có thể là bạn, chỉ có thể là bạn mới giúp mình đứng lên đượcChuyện tình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một gia vị trong cuộc sống. Có thì đậm đà, nhưng không có thì cũng chẳng sao. Học cách sống nhạt đi một chút không chết ai cả.Hôm nay đủ yêu thì giữ.Ngày mai đủ buồn thì buông.Níu làm gì nếu mình đã đủ thương đau.Tiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau.Tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, đừng lãng phí thêm thời gian của bạn nữa, đừng để bình yên của mình phụ thuộc vào bất kì ai, đừng vì những thứ không đáng mà tiếp tục va vấp đau lòng.Một chữ buông có thể sẽ chẳng dễ dàng, có thể sẽ mất nhiều thời gian, nhưng rồi bạn sẽ ổn, sẽ thôi đau, sẽ chẳng sao nữa." Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau " - Dành cho bạn - những trái tim đang đi sự yên bình khi đi qua những ngày ngập bão.…