our memories
-park sunghoon và kim sunoo là đôi bạn thân thiết trong mắt những bạn cấp 3…
-park sunghoon và kim sunoo là đôi bạn thân thiết trong mắt những bạn cấp 3…
Đây là fic thứ ba rồi đoá ??Thể loại: Boy&Boy, 1&1, Hiện Đại, Ôn Nhu Dương Quang công - Tạc Mao thụAi không thích có thể click back, đừng vào xem rồi phán xét nói xấu này nọ OK. Author: Tống Tử DuCp chính : VMin - Kim Taehyung & Park JiminMột hoa hoa công tử có thật sẽ yêu một người? Có thể sao?. Anh mang cho cậu vui vẻ hạnh phúc, nhưng cũng mang cho cậu đau đớn. Một nổi hận lớn với Hắc đạo, tại sao anh lại là loại người cậu hận nhất chứ, rời đi, đúng chính là rời đi. Nhưng tại sao vẫn nhớ đến anh? Nực cười, anh đã kết hôn rồi kìa, nên buông tay. Tại sao lúc cậu muốn buông anh lại níu kéo? Mọi chuyện là như thế nào xãy ra?. Một chút cậu cũng không hiểu. Truyện viết để thoả mãn sự trẻ trou của tác giảTruyện không hoan nghênh thành phần kì thị Boy&Boy, truyện tự viết, chỉ đăng tại Wattpad nếu thấy ở nơi khác thì đó không phải tôi.…
ĐÂY LÀ BỘ TRUYỆN THỨ HAI CỦA MÌNH. CÓ THỂ SẼ KHÔNG HAY NHƯNG MONG CÁC BẠN THÔNG CẢM. NẾU KHÔNG THÍCH THỂ LOẠI NÀY XIN HÃY LƯỚT QUA. CÒN NẾU Ở LẠI, XIN CẢM ƠN VÌ ĐÃ ỦNG HỘ MÌNH... THANK U...…
KHẢI HOÀN BI TRÁNG THẾ SAO ?- BI THƯƠNG CHO KẺ Ở LẠI.- HÙNG TRÁNG CHO KẺ RA ĐI."DA DIẾT SAO NHỮNG THANH ÂM TRONG TRẺO MỖI KHI NGƯỜI THÌ THẦM BẰNG CHÍNH NHỊP ĐẬP NƠI TRÁI TIM ẤM NÓNG". *NHÂN VẬT*+ Martin Edward.Tuổi: 23Chiều cao: 1m90Thân phận trước tận thế: Đặc vụ thuộc đội tác chiến đặc biệt Raven Unit.Hiện tại: Đội trưởng lính đánh thuê bảo vệ các đoàn người sống sót.+Tính cách:- Lạnh lùng đến tàn nhẫn.- Gần như không còn biết cười.- Chỉ tin vào súng đạn và quy tắc sinh tồn.- Bị PTSD nặng sau khi tận mắt chứng kiến đồng đội tự bắn nhau vì nhiễm virus.Martin là kiểu người sống sót bằng cách chôn cảm xúc xuống đáy sâu nhất.Anh từng có gia đình.Nhưng trong đợt phong tỏa đầu tiên, anh buộc phải tự tay bắn chết em gái đã nhiễm bệnh.Từ đó, Martin không còn xem mình là con người nữa.+ Kim JuhoonTuổi: 23Chiều cao: 1m78Thân phận trước tận thế: Con trai út của gia tộc tài phiệt Hàn Quốc Kim.Hiện tại: Người sống sót cuối cùng của gia tộc.+ Tính cách:- Dịu dàng.- Được nuôi lớn trong nhung lụa nhưng không yếu đuối.- Có thói quen chăm sóc người khác trước cả bản thân.- Mang mặc cảm tội lỗi vì mình sống sót nhờ tiền bạc và quyền lực.Juhoon chưa từng thấy xác chết trước tận thế.Nhưng chỉ trong một đêm, cậu nhìn thấy:Cha bị xé nát cổ họng,Mẹ tự tử trong phòng tắm,Anh trai bị lính hộ tống bỏ lại làm mồi nhử.Sau hôm đó, Juhoon không thể ngủ nếu như xung quanh không có ánh sáng.…
Thể loại: Hiện đại, vườn trường.Tình trạng bản gốc: 145 chương + PNNhân vật: Cố Phi x Tưởng ThừaTác giả: tát dã - vu triếtBắt đầu câu chuyện khi hai nhân vật chính năm 17 tuổi, cả hai đều ưa nhìn lại có đầu óc, giỏi âm nhạc lẫn thể thao + tài lẻ vô số, nhưng có lẽ cũng vì sở hữu quá nhiều ưu điểm nên hoàn cảnh của hai cậu cũng thảm mỗi người một cách khác nhau..Một bạn là đứa con trái ý với cả nhà suốt mười mấy năm trời, cuối cùng biết được sự thật rằng mình là con nuôi, vậy là từ đó cậu trai thành thị nhà khá giả, dân top đầu trường chuyên đã phải bị đưa về một thành phố nhỏ xập xệ, làm học sinh ở một ngôi trường tầm thường, ở chung với những "người ruột thịt" ngập ngụa trong bế tắc và vòng xoáy gạo tiền.Một bạn mới vừa 17 tuổi đầu đã là người tháo vát quán xuyết hết việc nhà, bố đã mất (trước đó ông này chuyên say xỉn, đánh đập vợ con), phải gánh vác chuyện + nuôi dưỡng một cô em gái bị tổn thương tinh thần, đèo bòng nốt một bà mẹ tính cách thất thường muốn níu kéo tuổi thanh xuân, không lo làm việc, chỉ lo hẹn hò hết trai này đến trai khác. Oan gia ngõ hẹp, hai bạn với xuất phát điểm là hai thái cực, nhưng nhờ duyên số tréo ngoe nên dần dần cuốn vào nhau.Câu chuyện của chúng ta bắt đầu như thế.....…
" Two hearts, one stage, countless unspoken words"…
Chỉ có một cơ thể, nhưng lại có 4 nhân cách sống trong cơ thể đó. Họ sống chung với nhau, có những câu chuyện và nguồn gốc khác nhau. Nhưng đều có điểm chung là đi tìm những thứ mình đã đánh mất hoặc là chưa biết.…
Mình cực ship cặp này nhưng chẳng tìm thấy cái fanfic nào nên quyết định viết một cái❤️Mong mọi người ủng hộ😄😘…
Xin chào các bạn, sau đây mình sẽ kể về cau chuyện con ma phòng 206...…
Thể loại: đam mỹ, hắc bangCouple :Vmin, Hopega, Namjin.Nội dung: Hai con người với những tính cách hoàn toàn trái ngược lại là bạn thân của nhau suốt 13 năm .Liệu người thứ ba xuất hiện có làm thay đổi chính họ không. Sau những hiểu lầm, âm thầm hy sinh cả hai có thể vượt lên tình bạn hay không ? Liệu họ có thể hiểu nhau như 13 năm đã qua ? Hay tất cả chỉ là giả dối.... ---------------------------"Cậu biết không, Bồ Công Anh tuy không đẹp yêu kiều, rực rỡ, nhưng nó đẹp một cách bình dị.Đứng trước gió nó yếu đuối ,mỏng manh bay theo chiều gió cũng giống như ta buông xuôi những thứ không đáng để tìm thấy hạnh phúc .Tớ thích Bồ Công Anh vì vẻ đẹp của nó và cũng mong những nỗi buồn trong tớ sẽ thản nhiên bay theo cánh hoa kia'' ---------------------------------------- -'' Không chỉ có mình em, hyung sẽ luôn bên cạnh em mà. Em sẽ không cô đơn, không trống trải. Nghe hyung, những gì em không thể níu giữ thì hãy buông tay đừng làm tổn thương chính mình..'' Tình yêu đôi khi chỉ là một trong hai thầm lặng hy sinh vì người khác, chỉ cần người kia hạnh phúc dù bất cứ giá gì cũng chấp nhận. Đâu ai khẳng định rằng yêu nhau là phải bên nhau, phải thể hiện bằng lời nói. Chỉ là... một ánh ánh sâu đậm, một cái ôm ấm áp cũng đủ cho cuộc tình đôi ta....…
Bóng đá? Cô quả thật có từng chơi.. Chơi rất giỏi, nhưng rồi vì cái tai nạn năm ấy đã khiến cho một kẻ với ước mơ cháy bỏng kia bị vùi dập dưới chiếc xe tải...-Truyện có thể OOC và cốt truyện lệch quỹ đạo.Khởi bút: 15/2/2023…
Tác giả: Cá ướp muối.Thể loại: Đam Mỹ, ngược trước ngọt sau.Sói già đế vương điên cuồng chiếm hữu công x cừu con nô lệ đáng thương thụ.*Mốc thời gian không ăn khớp với sự tiến triển của lịch sử.Cre ảnh: Pinterest___________Sâu trong ngõ nhỏ chốn phồn hoa, lại một sinh vật nhỏ bé nằm co quắp đang cố níu kéo chút hơi tàn.Những cuộc rượt đuổi không hồi kết khiến cậu mệt lả. Đói chết đi được."Còn sống không" một giọng nói trầm thấp văng vẳng bên đôi tai gần như ù đi, con ngươi khó khăn nhất một khẽ nhỏ. Cậu chỉ trong thấy thứ ánh sáng phát ra từ người kia, cơ thể bỗng cảm nhận cỗ ấm áp bao trùm.Sau đó, cậu mất ý thức ngã trên nền đất lạnh lẽo một lần nữa. *Lần mở mắt tiếp theo, quang cảnh ấy tuy thật lộng lẫy nhưng có lẽ cậu không cần nữa. Cậu sợ hãi chúng. Lại vươn mắt nhìn những bụi hồng trắng xoá đung đưa theo hương thơm nồng nặc, suy nghĩ trong đầu không kìm được giằng xé lên nhau, những ý nghĩ viễn vong về một kiếp sống an nhàn, vui vẻ lại một lần nữa thôi thúc cậu. Không chết..tôi phải thoát...tôi phải sống!!*"Ngươi ổn không?"*Ha..Đừng chơi đùa trên giới hạn của ta!"*"Giết tôi đi"*"Ta sai rồi"…
em cún nũng nịu…
*lưu ý* truyện mình viết sẽ rất 18+ nên cân nhắc trước khi xem…
Almond và Progress yêu nhau từ những năm tháng trung học, cùng nhau trải qua bao kỷ niệm đẹp. Nhưng vào ngày lễ tốt nghiệp, một tai nạn bất ngờ xảy ra khiến Almond mất trí nhớ, quên đi tất cả về Progress. Cậu vẫn luôn bên cạnh chăm sóc anh, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhớ lại. Nhưng đổi lại, chỉ là sự chán ghét, lạnh lùng và những lời cay nghiệt từ chính người mà cậu yêu thương nhấtAlmond sẽ làm gì để níu kéo người cậu đã từng làm tổn thương? Progress có thể tha thứ cho quá khứ đau lòng hay không?…
Bắt lấy tiểu trà xanhTác giảĂn ta một ngụm miêu miêu quyềnVai chính trong đoàn cái kia mị nam lại trà xanh tiểu nữ nhị hảo chán ghét.Âm u phê nhưng là vũ lực siêu cường lâm bạch tưởng.Nhưng là đem nàng ngủ phục ngoan nhiều.Nhìn tiểu trà xanh cao trào đỏ bừng mặt, rút ra ướt dầm dề tí tách trong suốt chất lỏng gầy trường ngón giữa, lâm bạch tưởng.Tinh tế bối cảnh, hơi (? ) khắc hệ nguyên tốẨm thấp trầm mặc người tàn nhẫn pháo cường người qua đường nữ pháo hôi × trà xanh mị nam nũng nịu ích kỷ nữ xứng ( tự cho là trà xanh nhưng là thực tế kiêu căng tận trời )…
Còn chút gì để nhớ là truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, gồm 31 phần, sáng tác năm 1988. Đó là những kỷ niệm thời đi học của Chương, lúc mới bước chân vào Sài Gòn và làm quen với cuộc sống đô thị. Là những mối quan hệ bạn bè tưởng chừng hời hợt thoảng qua nhưng gắn bó suốt cuộc đời. Cuộc sống đầy biến động đã xô dạt mỗi người mỗi nơi, nhưng trải qua hàng mấy chục năm, những kỷ niệm ấy vẫn luôn níu kéo Chương về với một thời để nhớ.…
"Anh ơi"Thanh Miên ngước mắt lên, bàn tay níu nhẹ một góc vạt áo của người con trai cao lớn trước mắt, ánh mắt nó như phảng phất qua chút nỗi u uất mãi chẳng nói nên lời. Môi nó khẽ mấp máy, rõ ràng là chẳng đủ dũng cảm để nói lời từ biệt với tình yêu của cả một thời thanh xuân bình lặng của mình. Khóe mắt ửng hồng lên vì cố gắng kiềm nước mắt, giọng nó run run nhưng môi lại nặn lên một nụ cười, dầy gượng gạo.Người mà nó thương yêu suốt năm dài tháng rộng, người mà nó động lòng từ những ngày non trẻ nhất của cuộc đời cuối cùng cũng có một tình yêu phù hợp sánh bước bên tay, hứa hẹn cùng nhau bước qua trang mới của cuộc đời rực rỡ kia.Mùa hè năm ấy nắng gắt lắm, chẳng dịu dàng chút nào.Đỗ Thanh Miên cũng phải tạm biệt với tình yêu đã theo mình suốt tháng ngày học trò." Chúc anh tốt nghiệp vui vẻ"Nó nguyện cho tháng năm sau này của anh, thuận buồm xuôi gió, mưa thuận gió hòa, không mong anh phải chịu quá nhiều vấp ngã để trưởng thành, chỉ mong anh bình an. Nếu có thể, Thanh Miên mong rằng có thể tặng cho anh hết thảy may mắn trong cuộc đời của mình. Anh có nhiều ước mơ, anh có nhiều đích đến, anh có cả một tương lai hứa hẹn nhưng lại đầy trông gai.Còn với Đỗ Thanh Miên, chỉ duy có mộtƯớc mơ của nó chính là Ninh Đắc Nhật Nam.…
Hi mọi người, acc _DorakeySano_ của tui bay òi. đó là lí do lâu nay không có chap. Acc này tui vừa lập. để đăng doujinshi cho các bácTruyện được dịch bởi tui, ảnh được lấy trên twitter và sẽ được cre ở đầu doujinshiVui lòng không đem truyện đi bất cứ đâu khi không có sự cho phép…