dnal | Anh iu
Thích cách anh yêu ôm eoThích cách anh yêu nâng niuThích cách anh yêu nuông chiềuDù em vẫn tỏ ra hơi kiêucre bìa: nuglamies.05 💗…
Thích cách anh yêu ôm eoThích cách anh yêu nâng niuThích cách anh yêu nuông chiềuDù em vẫn tỏ ra hơi kiêucre bìa: nuglamies.05 💗…
(acc gốc của bộ này bị mất, đây là acc mới để up tiếp truyện)dù ngày mai sóng gió bão tố níu đôi chân của anh trên đường đời. anh sẽ yêu em đến tận cùng thời gian.…
Văn án: Sẽ thế nào nếu bạn bị một kẻ điên nhắm đến, một kẻ mà xem bạn như thần linh?Bị giam cầm, cưỡng bức, được nâng niu như một con cúp bế dễ vỡ.Kẻ điên, cuồng thụ, xem thụ là nguồn sống (công) x ngạo kiều, ghê tởm người khác (thụ).Thể loại:Dammei, Song khiết, giam cầm, cưỡng chế, sủng, 1x1, HE, Đoản Ngắn.Warning:Tam quan lệch lạc.Rape.…
Hương thơm và khứu giác, quá khứ và tương lai, những níu giữ cùng chờ đợi.…
Thành phẩm từ 2018-2020…
Chia tay vì tương lai của người ấy, nhưng tình yêu lại níu chân họ lại mãi mãi.Thể loại: gương vỡ lại lành, sinh tử, H, yêu từ thời niên thiếu. OCCĐộ dài chương: 15 (ongoing)#1 hardra#2 harry#3 harryStart: 22/09/2025…
anh vẫn tưởng tượng ngày mà em chạy đến bên anh, xua đi cái giá lạnh trong tim anh, và lại nũng nịu với anh bằng giọng nói trẻ con rằng:"em đi lâu thế, bạn có giận em không? đừng giận em nhé, em thương bạn mà. em không có rời đi thật đâu, em yêu bạn nhiều lắm."…
Ji Ah sau scandal ngày đó , tình yêu sẽ quay lại với cô không ? Eun Seok cậu tân binh ngày nào còn chập chững bước vào con đường diễn viễn , liệu Lee Ji Ah có để lại cho cậu một chút ấn tượng ?_Lee Ji Ah là tiền bối của Park Eun Seok , họ lại gặp nhau ở The Penthouse sau hơn 10 năm đã trôi qua từ ngày Athena . là trùng hợp ... hay là nhân duyên ? _đây là nơi để nâng niu JiSeok , không có đau khổ đâu ^^ warning : tất cả những sự kiện và hành động của nhân vật trong truyện đều do tác giả nghĩ ra và viết lên . không liên quan đến thực tế và không có ý đả kích một cá nhân hay tập thể nào !…
DROP!…
Vì em...Là chút cuối cùng mà tôi còn có thể giữ chặt giữa muôn vàn nỗi đau của kiếp sống này.Là điều duy nhất khiến tôi vẫn còn khát khao bước tiếp giữa một thế gian đã bạc màu hy vọng, tưởng chừng như chẳng còn gì níu nổi bước chân người mỏi mệt.Em, chính là cả thế gian dịu dàng, là chốn thiên đàng duy nhất của cả cuộc đời tôi.[blank period]…
Năm X202, Osmund Land rơi vào tay của Darking và The Rowdyruff Boys. Để giành lại tự do, một cuộc chiến đã diễn ra giữa chúng và một nhóm người, phe ta, The Powerpuff Girls. Hai bên giao tranh quyết liệt mấy ngày liền vẫn không có phân được thắng bại. The Powerpuff Girls dần kiệt sức, họ bàn lại và quyết định dùng sức còn lại để phong ấn The Rowdyruff Boys và Darking vào bốn viên ngọc có màu lần lượt đỏ, xanh dương, xanh lá và đen. Ở phút cuối cùng, The Powerpuff Girls đã ngã xuống, kết thúc một cuộc chiến thảm khốc. ~*~Blossom, Bubble và Buttercup là ba đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi bởi một thương nhân nghèo. Ông ta rất thương và chiều chuộng cả ba cô gái. Nhưng vợ ông ta lại chẳng như vậy. Mỗi khi ông ta vắng nhà là ra sức hành hạ cả ba cô bằng đủ thứ việc. Năm ấy, ông làm ăn xa. Ở nhà, vợ ông rượu chè bê tha, cờ bạc rồi ăn thua cá độ,..., sinh ra một đống nợ và bắt ba cô gái phải gánh hết. Cả ba đứa trẻ biết được ý định của bà mẹ, liền cùng nhau bỏ trốn. Trong lúc đi vào nơi hoang vắng, cả ba gặp một cái hố lớn ở trên trời và bị hút vào trong.Phần I: 18 chương: đang tiếp diễnPhần II: [không rõ]:…
Hanagaki Takemichi : Tôi không phải ánh dương của ngày hôm ấy, tôi ngộp thở trong cái cuộc sống bon chen nhàm chán này. Đừng níu kéo con người này, chỉ thêm bẩn tay thôi.…
Kazuha đưa tay chạm nhẹ vào một bông hoa nhỏ, rồi ngước nhìn Scaramouche, ánh mắt đầy chân thành và rạng rỡ: 'Em muốn gửi gắm đến anh trọn vẹn ý nghĩa này. Tình cảm của em dành cho anh luôn trong trẻo,thuần khiết, và em hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau nắm chặt tay nhau, bước vào một tương lai rạng ngời, không còn bất cứ lo lắng hay sợ hãi nào nữa.'Kazuha khẽ ngắt một bông Nemophila, cánh hoa xanh biếc run rẩy trong tay cậu. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên, cài nó lên mái tóc mềm mượt của anh, hành động đầy sự nâng niu và trìu mến.'Sinh nhật vui vẻ, Scaramouche.'Ánh mắt anh hiền dịu hơn bao giờ hết. Anh chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ và thoải mái đến mức này. Scaramouche đã quen với sự lạnh nhạt và ngờ vực mà thế giới dành cho mình. Thế nhưng,giữa biển người rộng lớn ấy, luôn có một ánh sáng dịu dàng luôn sưởi ấm và chữa lành cho trái tim anh tưởng chừng đã rỉ máu từ lâu rồi.---------------------Kết nó buồn thôi chứ đầu ngọt sâu cả răng.^^ Đây là OOC nên sẽ khác xa so với nguyên tác, cân nhắc trước khi đọc. Mình viết vui thôi nên văn có thể không hay, xin hãy để lại lời góp ý nhẹ nhàng.Và rất mong mọi người ủng hộ truyện của mình nha.Nếu thích hãy cho 1 vote để mình có động lực hơn.…
Chị nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây Cố gắng níu kéo chẳng có gì ,chị biết cả hai cũng chẳng biết yêu thương gì mà tự nguyện nhường nhịn. Khi hết yêu nhau chỉ còn lại bóng tối Hai món đồ không muốn trao cơ hội chị nói đôi mình làm lại nhau Nhưng cũng chỉ làm thêm đầu. Hôm nay chúng ta sẽ chia tay chị xin bên nhau những ngày cuối Yêu em hơn, quan tâm hơn ngày mai Hai chúng ta sẽ không gặp nhau Sẽ chẳng còn bên nhau.Do mất nick nên mình viết lại và nó sẽ khác so với trước đâyMong mn ủng hộ mình!…
Tác giả: Tô MaryThể loại: Ngôn tình, Sẵc, SủngGiới thiệu: Ngồi trên sô pha dọc dãy hành lang là mấy nữ diễn viên xinh đẹp trẻ trung, ngay cả cạnh tường cũng có một vài cô người mẫu dáng người phập phồng, quyến rũ. Điều đó đủ để thấy, lần thử vai này yêu cầu không khoa trương chút nào - muốn dáng tốt có dáng tốt, muốn xinh đẹp có xinh đẹp. Diệp Phù đến muộn, vừa mới nhận chủ đề vai diễn đã bị gọi tên, cô theo sau một nhóm nữ diễn viên xinh đẹp, xếp hàng đi vào.Phía bên trong, ngoài đạo diễn ra còn có một người đàn ông đeo kính râm đang ngồi, cách một khoảng cách, cô không dám nhìn nhiều, chỉ vội vàng lướt qua rồi tập trung vào chủ đề trên tay. Khóc. Nội dung về khóc thì rất nhiều, bi thương, tức giận, xấu hổ buồn bực, rồi cả đau khổ, mỗi loại hoàn cảnh khóc lại không giống nhau nên cô không biết làm thế nào để diễn đạt từ "khóc" này.…
Tác giả: MộngNội dung:Bạn sẽ làm gì nếu ngủ quên khi đang trở về từ chuyến du lịch và khi tỉnh dậy bạn phát hiện mình bị kéo về đêm giao thừa năm 1912 ở Southampton? Liệu bạn sẽ chọn cứu lấy Titanic hay để mặc nó tiếp tục hành trình định mệnh ấy?Are you ready to go back to 1912 in the Titanic?Couple: Juliana/ Caledon HockleyTruyện chỉ đăng tại Wattpad và chỉ bởi nick này.Nguồn ảnh bìa và các ảnh khác: Pinterest.App edit ảnh bìa: Cymera.Lật ngược ảnh bìa để thấy sự thú vị ( dù bé nhỏ)!…
Có lẽ cả anh và em đều chẳng định trước được tương lai?Nhưng nếu cố gắng có lẽ ta sẽ níu giữ được hạnh phúc thì sao?Hạnh phúc trong thế giới đầy rẫy tà ác và nhẫn tâm này..."Luhan - Anh là Idol của công chúng. Được nhiều người biết đến.Jinji - Cô cũng là người của công chúng và còn hơn thế nữa. Cô hoàn hảo.Mọi người nói:"Cô chỉ là một đứa hoàn hảo đến nỗi người ta sợ cô"Anh lại nói trong đau khổ:"Em quá hoàn hảo rồi? Tôi có quyền gì mà trách em cơ chứ?"... Sau bao chịu đựngCô cuối cùng cũng lên tiếng:"Tôi chỉ muốn là một con người bình thường như bao con người khác. Em chỉ muốn là người con gái yếu mềm trong lòng anh. Khó! Điều đó khó hơn em tưởng!"…
Chủ yếu về ShinKai, HakuKai, Kaito trung tâm từ lofter, pixivBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.Nếu fic nào bị trùng lặp của các đồng nhân khác hãy nói mình để thay thế fic khác…
Sau ánh đèn rực rỡ của fan meeting, nơi tiếng hò reo vẫn còn vang vọng nơi hậu trường, có hai người không vội bước ra ánh sáng. Chỉ một cái liếc mắt là biết đứa kia đang định giở trò. Một lời nũng nịu, một nụ hôn trêu đùa, rồi lại hóa nghiêm túc đến nghẹn tim. Ở một góc tối, giữa thế giới náo nhiệt, Auau và Save tìm được một khoảnh khắc chỉ dành cho hai đứa. Và lần này, P'Auau thắng. Nhưng em nhỏ... cũng chẳng buồn phản kháng.…