Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Cậu chủ quán là người châu Á. Có lẽ vì chút mộng mơ ở Venice nắng tà đã níu chân cậu với nơi đây. Tôi nghiêng đầu, nghe câu tình ca ru vào tai những nốt trầm êm êm dọc con phố.Vang xa mãi một khoảng trời. Trời ôm trọn tình ca vào làn nước rộng. Tôi nhịp nhịp ngón tay theo tiếng đàn. Chợt nhớ đôi lời cậu chủ quán từng nói với tôi."Tiramisu, nghĩa là mang em theo anh, theo mọi nẻo đường anh đi tới."Hẳn là Tiramisu đã gợi nên cái gì đó, sâu thăm thẳm trong lòng cậu chủ quán."…
7 năm! Từng nói, từng cười, từng yêu... Chỉ là... đã từng mà thôi. 7 năm thanh xuân chỉ có duy nhất mình anh. Anh vẫn luôn như vậy, chưa từng tin tưởng em. Vì câu nói của cô ấy, chúng ta.... đã đánh mất nhau. Thời học sinh, ngày ngày bên nhau, cùng học, cùng chơi. Lớn lên, cùng nhau cố gắng, đi sớm về muộn, chăm chỉ kiếm tiền chỉ vì.... muốn nhanh chóng được ở bên nhau. Lúc anh nói chia tay, em không níu kéo, vì em biết... chúng ta đã không thể quay trở lại như trước kia được. Giữa chúng ta có khoảng cách quá lớn, một là cô ấy... hai là... bệnh... của en. Mặc dù, sáu tháng còn lại... muốn ở cạnh anh thật nhưng nếu anh không cần... thì thôi. Ngoài chúc phúc cho anh và cô ấy, em không biết nên làm gì. Cô ấy nói, do em nên cô ấy mới bị mù... không hề.. em chưa từng làm. Dù không phải em.. nhưng đôi mắt này.. em sẽ hiến cho cô ấy. Sau này không còn em bên cạnh anh nhưng đôi mắt này vẫn có thể dõi theo anh Chí Khanh, tạm biệt! Chúc anh hạnh phúc ..... Biết rõ mọi chuyện, biết cô đã mất, liệu anh sống thế nào? Anh có hối hận vì những chuyện mình làm không? Anh làm tổn thương cô nhiều như vậy... liệu anh có từng đau khi cô như vậy không? Anh có phải trả giá cho những gì mình làm không? Anh... mất cô thật rồi!!…
Lúc nhận ra người đó quan trọng liệu có kịp níu kéoLiệu họ sẽ ra sao khi 1 người đuổi 1 người chạy #### Đây là fic đầu tay của mk nha Mong m.n ủng hộ@@@…
Vương Quốc Dicnonius -Vương Quốc Xinh Đẹp Và Thịnh Vượng. Đồng thời nơi đây là cội nguồn của ma thuật. Nơi đây được cai quản bởi bốn vị thần : Ma Thần Vương Devolis Thiên Thần Vương Aatrash Tinh Linh Vương Celeste Nhân Vương DadelrusHọ là con trai của nữ giáo hoàng Neobastra. Trước khu chết , bà đã giao thiên mệnh bảo vệ vương quốc cho bốn người con trai. Bốn người anh em quyết định lập một giao ước để cả bốn chủng tộc chung sống. Nhưng họ lại rơi vào lưới tình của một cô gái có tên là Historia . Vì tranh giành cô gái ấy mà họ đã phá bỏ giao ước . Chiến tranh xảy ra. Bằng cách xen vào cuộc chiến và phong ấn bốn người họ , cô gái ấy đã kết cuộc chiến. Nhưng để làm được điều kì diệu ấy, cô đã phải hi sinh bản thân. Sau hàng nghìn năm, phong ấn đã bị phá bỏ. Thanh thánh kiếm năm xưa vẫn còn nhưng không ai xứng đáng cầm nó. Liệu cô gái kia có 1 lần nữa xuất hiện…
Ánh mắt như lang sói của hắn hướng thẳng tới người con gái đứng phía đối diện.Hắn là Bắc Thần, lão đại đứng đầu bang Ưng Dạ. Hắn một tay che trời, nắm trùm thế giới ngầm, giật dây sau mọi phi vụ phạm tội lớn nhỏ trong nước, chuyện gì cũng có hắn nhúng tay vào. Người con gái trước mặt là Mộc Tịnh, cô là đại tiểu thư Mộc gia, một gia tộc nhỏ không có tiếng tăm.Mộc lão gia lấy mẹ cô, bà ấy sinh ra cô xong thì mất, chưa mất được trăm ngày ông đã mang tình nhân về lấy làm vợ lẽ, sinh ra một người con gái khác, là em gái của cô tên là Mộc Linh. Em gái cô từ nhỏ được cha mẹ thương yêu, cưng chiều, sủng ái hết mức, muốn gì được nấy. Họ coi em gái cô là chân bảo, viên ngọc quý nâng niu trong tay, chỉ sợ em ấy xước mẻ, bị tổn thương nhỏ họ cũng xót xa.…
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…
Ác Ma Bá Yêu Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt Ngào là truyện ngôn tình nói về bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cánh cửa. Cô là con của một nhà giàu có, hưởng sự cưng chiều của ba mẹ, cô còn được sự nâng niu, chăm sóc của người đàn ông tuấn tú. *** " Anh, nếu như anh không thích Thiến Nhi mà thích cái Lục Không Cách đó, em sẽ không nói gì nữa nhưng xin anh không cần tùy tiện tìm một cái lý do như vậy. Giang Thiến Nhi sắc mặt trắng bệnh, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết. Giang Triết xoay người thở dài một hơi " Anh có thể nào để cho em thống khổ?" Anh nói xong rốt cuộc giơ lên cước bộ, châm rãi đi ra ngoài. " Không." Giang Thiến Nhi nhào tới, chợt ôm lấy Giang Triết. " Anh, cầu xin anh, không cần đi." Giang Triết thân thể hơi chấn động một chút, rũ mắt xuống, trong mắt thật sâu là đau đớn. Anh cắn răng, rốt cuộc dùng sức đẩy tay Giang Thiến Nhi ra. " Đã muộn, hảo hảo ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, đem những chuyện này quên đi, anh vẫn sẽ là một người anh yêu thương em." *** Liệu Giang Thiến Nhi có tìm được hạnh phúc của đời mình hay vẫn mãi hướng nhìn người đó đi cùng người con gái khác? Chuyện tình của họ được khắc họa ngày càng đẹp và trong sáng ở những chương sau khiến bạn đọc cảm thấy thú vị.…
Sợi dây duyên nợ kiếp ấy quá mỏng manh mà đã gãy gánh, hai người yêu nhau phải âm dương cách biệt.Thanh một lòng ra đi, chỉ mong người thương bình an cả đời, Dũng dùng nửa đời người cầu xin Phật tổ chỉ mong một lần ngoảnh đầu.Trải qua bao nhiêu kiếp số trả nợ nghiệp báo, kiếp này có duyên tương phùng, ngỡ là sẽ đến được với nhau.Anh là thầy giáo, em là học sinh, anh đã lớn khi em còn quá nhỏ, đạo đức con người là vách ngăn.Là níu lấy hay là buông.Hay thật sự chỉ cần ngoảnh đầu lại là đủ.…
Ngôi nhà ấy dạy cho tôi cách đứng thẳng người và bước đi trong kiêu hãnh.Tình bạn ấy dạy cho tôi cách nâng niu và cảm thông với những nội tâm xung quanh mình.Tình yêu ấy dạy cho tôi cách trân trọng và giữ gìn những điều nhỏ nhặt vô giá nhất...Magnolia là loài mộc lan tưởng chừng như thật bé nhỏ và yếu mềm...Nhưng lại là tiếng nói của sức mạnh và uy quyền mà chỉ riêng bông hoa ấy mới hiểu được...Cuộc đời sinh ra tôi không phải để trở thành một hạt cát vô danh.Cuộc đời cho tôi lựa chọn tồn tại để được ghi dấu vào nó bằng con dấu sắc nét nhất.---30/5/2023---…
12 người hoàn cảnh khác nhau câu truyện tình yêu đau khổ có hạnh phúc có trắc trở có vui buồn thăng hoa của tình cảm của 12 người phãi trải qua những điều gì mới có thể đến được vs nhau .họ cần cố gắng như thế họ sẽ kiên trì níu lấy hay buông tay ra đi…
truyện nói về một nhà tiến sĩ Utonium có 3 cô con gái.Do vì quá bận ko thể quan tâm,chăm sóc cho các cô nên đã lập hôn ước với 3 cậu con trai của một người bạn tên là Mojo.....v.v.…
thời điểm cố gắng không dài không ngắn. 2/1/2022 •-• 5-12/5/2022 21:23cảm ơn tôi nhiều như thế. mong chặng đường dài ở tương lai sẽ gặt hái đại thành công. để giấc mộng nở hoa. để hồi ức thanh xuân trở nên tươi đẹp. ❤Chặng đường từ 0 đến 1167 👍 (1189 fl) _3 tháng 12 ngày_ 13 tuần, 16 bài _Có lẽ chuyến xe sắp đến hồi kết...…
Lớp 12A1 - nơi tưởng chừng chỉ có những học sinh ưu tú, thực chất lại là trung tâm đào tạo sát thủ ngầm cho một tổ chức bí mậtMột vụ ám sát xảy ra. Một kẻ phản bội xuất hiện. Một danh sách "cần bị loại bỏ" được gửi đến từng học sinhVà từ đó, mỗi ánh nhìn - mỗi nụ cười - mỗi cái chạm nhẹ đều có thể là khởi đầu cho... một viên đạn xuyên timTrong lớp học nhuốm máu ấy, có những mối quan hệ bị cấm đoán:+ Một Hùng lạnh lùng chỉ biết ngắm bắn, lại không thể rời mắt khỏi An - người con trai cười ngây ngô nhưng bước đi như một bóng ma.+ Một Dương từng giết người không chớp mắt, lại run tay mỗi khi Kiều chạm vào tim cậu bằng ánh mắt dịu dàng mà chết chóc+ Một Quang Anh sống vì nhiệm vụ, lại bất lực khi thấy Duy cười - dù biết đằng sau nụ cười đó là cả một cơn bão phản bộiKhi tiếng súng nổ lên, liệu trái tim họ còn kịp đập vì nhau... hay chỉ còn máu đọng lại trên ký ức?…
Chiều nọ, đôi nam nam quấn quýt bên nhau, Thanh Dương gối đầu lên chân John, hai tay nghịch ngợm chiếc cà vạt đen tuyền.Thanh Dương : Chồng ơi, anh còn nhớ hồi chúng ta còn sống ở Việt Nam không? Khoảng thời gian đó thực tươi đẹp.Gương mặt khó hiểu bé cưng của hắn đầu khó hiểu : Hửm hiện giờ vẫn vậy mà? Thanh Dương nũng nịu: Thì lúc đó mắt không thấy gì cả, không thấy dung mạo của em và chỉ cảm thông cho hoàn cảnh em thôi. Còn bây giờ, anh nhìn đi từ khi mắt anh được khôi phục thì anh bận chết đi được, không có ở nhà với em.John cười lớn không nhịn được mà véo má bé cưng của hắn : Dù có mắt hay không có mắt thì anh vẫn yêu em, thương em đến hết cuộc đời này. Bởi vì tình yêu anh dành cho em là vĩnh cửu. Dù cuộc đời thách thức ra sao thì trái tim vẫn mãi hướng về nhau. Yên tâm nhé thế giới nhỏ của anh! Góc giới thiệu nhân vật:Thanh Dương là thiếu gia giàu có, gia đình có gia thể khủng kinh doanh với nhiều hình thức khác nhau, tính cách ngổ nghịch kiêu ngạo, ăn chơi, là một bad boy chính hiệu, tay đua nghiệp dư. John là nhà văn chuyên viết về cái địa điểm du lịch, truyền bá và cảm nhận khi tới nơi tuyệt vời đó. Chàng trai khỏe mạnh, thích chụp lại những khoảng khắc đẹp, có hoài bão, là ng Mỹ. Từ nhỏ đã thích đi đâu đó, gia đình thì cư trú 1 vùng quê ở Mỹ.Hi các độc giả🖐, đây là lần đầu mình viết truyện theo sự sáng tạo nhân vật của riêng mình, nên còn nhiều thiếu sót lắm. Mình cảm ơn đã nhấn vào coi truyện mình nghen và có điều gì sai sót về tình tiết mong mọi người có thể góp ý giúp mình hoàn thiệ…
Cậu ơi, thế gian này rộng lớn đến thế, đâu ai là hoàn hảo, đâu ai có thể chữa lành tâm hồn ta mà không mất phí, cũng vì thế mà tìm được người hiểu ta lại khó. Nhưng quan trọng rằng, liệu con tim cậu có sẵn sàng để người đời "nâng niu" thêm một lần nữa? Thà rằng cứ như cỏ dại mà sống, chúng thà để mình bay theo hương gió, sẵn sàng bị chà đạp mà không một lời than vãn, nhưng dẫu cho thế giới tàn nhẫn đến mức, chẳng còn ai ôm lấy cậu sau giông bão, thì hãy mặc những ngăn cản, lao về trước và khóc đi.…