HỆ THỐNG THƯ CHỜ
Từ bức thư của một cô nàng mang nhiều vết sẹo trong quá khứ gửi đến một chàng trai không ngờ bởi hệ thống của bưu điện nhỏ. Tạo nên nhiều khoảng khắc nhỏ níu kéo cuộc tình. Khó hiểu quá nhỉ? …
Từ bức thư của một cô nàng mang nhiều vết sẹo trong quá khứ gửi đến một chàng trai không ngờ bởi hệ thống của bưu điện nhỏ. Tạo nên nhiều khoảng khắc nhỏ níu kéo cuộc tình. Khó hiểu quá nhỉ? …
ĐÂY CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT TRONG LÚC NGẪU HỨNG HOI. CÓ THỂ SẼ KHÔNG HAY NÊN MONG THÔNG KẺM NHA. THANK U~~~~~…
Giải cứu Lê Hồng Sơn khỏi con quỷ Ngô Nguyên Bìnhwrite: asherbeta: jinji…
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
Đây là thể loại Boy X Boy nên bạn nào dị ứng xin click back dùm mình nhé.Đây là lần đầu viết truyện nên mong các bạn đọc rồi ý kiến nhé.Cảm ơn…
tôi viết những dòng này khi chẳng suy nghĩ gì nhiều , vì không suy nghĩ mới có thể tự do nói những gì mình nghĩ và muốn những gì mình thích.…
Một chiếc fic nho nhỏ về cuộc tình của Akito và KohaneTag: soft, fluff, project sekai…
Yêu thầm là gì?Là khi ta dùng cả thanh xuân chỉ để nắn nót viết một cái tên lên trang giấy, để rồi khi người ấy lướt qua, lại hốt hoảng dùng tay che kín, như thể sợ bí mật ấy sẽ hóa thành cánh chim bay mất.Là khi ta thuộc lòng từng nhịp bước chân vang vọng nơi hành lang nắng cháy, nằm lòng từng thói quen hay sở thích nhỏ nhặt của người ta, nhưng khi đối mặt, một câu chào bình thản cũng bỗng chốc hóa nghẹn ngào.Là khi ta dốc cạn nỗ lực để bản thân trở nên ưu tú và rạng rỡ hơn mỗi ngày, chỉ mong một mai này, giữa vạn người tấp nập, ánh mắt người ấy sẽ vì ta mà dừng chân lại, dù chỉ là một thoáng chốc hư hao....Giữa những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, có một người đã chọn cách giấu kín một hình bóng không thuộc về mình vào sâu trong miền ký ức. Tình yêu đó giống như một loại "ý niệm" lặng thầm mà bền bỉ, mộc mạc mà sâu nặng, trôi theo dòng thời gian mười năm chẳng hề phai dấu.Khi những đường thẳng vốn dĩ song song đột ngột rẽ hướng để giao cắt nhau, liệu "ý niệm" ấy có đủ sức mạnh để dệt nên một chương mới cho định mệnh? Hay đến cuối cùng, yêu thầm vẫn chỉ là một bản tình ca không lời, thanh âm ấy vĩnh viễn chỉ mình cô nghe thấy, mình cô nâng niu giữa những khoảng lặng của cuộc đời?Một câu chuyện yêu thầm,Nam bác sĩ × Nữ trưởng nhóm bộ phận nhân sựTác giả: morriilinie22Truyện mình chỉ đăng tải trên một nền tảng duy nhất là Wattpad, và chỉ với mục đích giải trí. Hy vọng được mọi người đóng nhận.…
Trên đời này có 1 điều luyến tiếc thực sự, đấy là ai rồi cũng sẽ rời đi, bao gồm cả chính mình.…
một mẩu truyện nhỏ của Y/N và junghoseok…
Trải qua ngày đông người ta mới nâng niu ngày hạ. - Andrea - Một người từng bị tình cảm làm rồi thương liệu có yêu thêm lần nữa?…
Chỉ là để tự nhắc nhở bản thân. Đến thì vui, rời đi không níu kéo.…
cảnh báo : truyện có nội dung gây khó chịu.…
" Tao đấm m giờ thằng già kia "…
Đặt cược - cá cược - phần thưởng.…
Những câu nói cũng những bài thơ hay mình tổng hợp trên các tập sách văn "Ở đó có một cô gái luôn rạng rỡ nụ cười giữa trời Sài Gòn vàng nắng. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim không đủ sức chất chứa cho những khoảng trống cô đơn. Niu tay Ngày cũ Khi cuốn sách lên kệ, cũng là khi anh quay lưng bước về một vùng trời khác cách xa cả đại dương, xa cả những cái níu tay.Tình yêu mãi và luôn là một mối nhân duyên không bao giờ kết thúc. Có thể chúng ta sẽ đôi lần đi lạc vào cuộc đời ai đó, rồi lại đi ra. Có thể chúng ta sẽ là người ở lại để xây nên những ngôi nhà, để nghe về bản tình ca đồng thoại, để sống trọn vẹn cho cảm giác hạnh phúc mỗi ngày."" Sau ngày anh đi, không có chàng hoàng tử đích thực nào bước vào cuộc đời em, không một chàng trai nào mang nhiệm màu của cuộc sống đến và chỉ cho em sự tuyệt vời của tình yêu. Chỉ mỗi em cô độc nơi này, buồn đau cho cuộc tình đã kết thúc rất lâu rồi, như kẻ phiêu lãng trên đôi tay không cầm được la bàn, càng đi sâu vào quá khứ, càng đắm chìm vào vũng lầy nước mắt" (Trích từ tập truyện)"Duyên phận, nói cho cùng cũng phải xem có lòng với nhau hay không....? "Tình yêu chưa bao giờ là lời hứa bảo đảm cho tất thảy hạnh phúc tồn tại. Chỉ cần buông tay người ta đều dễ lạc nhau, lạc mất tháng ngày đã có. "Anh có biết có một tình bạn thân thiết hơn cả tình yêu mà cũng không thể gọi là tình nhân. Mối quan hệ đó không liên quan và chẳng ảnh hưởng tới tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, cùng nhau đi qua nỗi cô đ…
Đây là một cái fic vớ va vớ vẫn và nhắc trước rằng fic này đã bị thối rửa vì ở đây quá ô nhiễm-_-…
Tuổi trẻ nào mà chẳng có nuối tiếc, với nó, làm việc gì cũng cố gắng hết sức mình là được. Khi lớn lên, cuộc đời đẩy nó vào nhiều sự lựa chọn, bắt nó phải chịu trách nhiệm với quyết định mình đưa ra. Cả một hành trình trưởng thành từ khi lên cấp ba đến khi đỗ Đại học, những con người nó gặp, những sự việc nó phải đứng ra giải quyết, tất cả đã rèn giũa cho nó rất nhiều. Nhưng nó còn may mắn ở chỗ, ai ai xung quanh cũng yêu thương và sẵn sàng che chở cho nó lúc nó cần, chỉ cần mọi người đứng sau âm thầm ủng hộ, nó tự nhiên có thể xử lý trôi chảy những vấn đề của bản thân.Nó sống bình yên suốt mười sáu năm, cho đến khi bước chân vào môi trường mới, nó gặp nhiều thử thách, gặp nhiều bạn mới và gặp được anh. Cuộc sống của nó cũng không xáo trộn quá nhiều, chỉ là nó được cảm nhận nhiều hơn về cuộc sống của những người xung quanh nó. Nó nhận ra, không phải ai cũng được ngọt ngào dịu dàng như ly Matcha latte của nó, vậy thì nó sẽ là người đưa tay ra, mời anh và những người bạn của nó nếm thử thức uống này.Anh nâng niu nó, vì nó đem lại nguồn sáng cho anh vào lúc anh gặp phải những bế tắc đầu đời. Nó cứ nhẹ nhàng bước vào cuộc đời anh, vô tình trở thành người xoa dịu anh những khi anh cần nhất. Nó là vị ngọt dịu thanh, vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi, là một ly Matcha latte ấm nóng giữa mùa đông từ từ sưởi ấm trái tim anh. Anh đã quen với cái đắng xen lẫn hậu vị chua nhẹ của những ly Americano mát lạnh. Nhưng từ khi gặp nó anh mới nhận ra, anh cũng cần điểm chút ngọt ngào cho…