hongcha; đổi
chỉ đơn giản là đổi người níu mối tình này.,, occ…
chỉ đơn giản là đổi người níu mối tình này.,, occ…
Có đường, con dân tiểu đường, sâu răng, cao huyết áp xin hãy cẩn thận.…
Là chính cuộc đời tác giả mượn vần thơ để miêu tả ..... vì sao nàng và vì đâu ....Phải chịu tiếng đời .^ trong cuộc sống có những chuyện mình biết nhưng không nhất thiết phải nói ra mà hãy cảm nhận bằng trái tim .^…
Mình dựa vào câu truyện thật của HunHan, mình thêm bớt vô ..Có gì mong các bạn thông cảm.…
Anh là một người giàu có yêu cô chỉ vì gia đình ép buộc, vốn dĩ người anh muốn cưới muốn lấy là em của cô…
Em và anh gặp nhau mùa hạ, chuyện tình ta nên duyên từ đó.…
"Thích cách anh yêu ôm eo, thích cách yêu nâng niu"Mason top x CôngB botSiuuu bạn thân - Mực full vai x ghệ tone hồng⚡Truyện có yếu tố 16+, có ngôn ngữ thô tục, truyện k dành cho người k biết giỡn🕺Nếu người trước màn hình là Xuân Bách hay Thành Công thì "you out !!"…
Hắn là thiên chi kiêu tử, tao nhã tôn quýHắn bình sinh nguyện vọng là:Nhất, đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay đauNhị, đem nàng hàm ở miệng che chởTam, giống như trênTứ, đem nàng hấp bạo sao nóng đôn rau trộn ănBản chuyện xưa giảng Đại Hôi sói ăn luôn tiểu bạch thỏ, JQ bắn ra bốn phía…
Ice không phải người bạn đời định mệnh của Blaze, nhưng trái tim Ice lại ấn định Blaze là một nửa hoàn hảo của cậu. Tình cảm họ dành cho nhau, dẫu mạnh mẽ, nhưng lại khiến Ice phải cực khổ để níu giữ. Cho đến ngày người bạn đời thực sự của Blaze xuất hiện.Giây phút ánh mắt hai người họ gặp nhau, có lẽ cũng là khoảnh khắc Ice nhận ra, lựa chọn của bản thân thật sai lầm và mọi nỗ lực đều quá thừa thãi.❝Trên thế gian này có thể có nhiều điều khiến tôi hạnh phúc, nhưng tôi chỉ muốn, chỉ khao khát duy nhất một mình em.❞✾✾✾✾✾❁ Truyện thuộc thể loại Omegaverse.❈ Vì có yếu tố trên nên truyện sẽ có rating R16. (Vì có các cảnh động chạm thể xác trong truyện)❁ Truyện mang các yếu tố liên quan đến văn hóa Nhật Bản (trang phục, ẩm thực và các Đạo). Xin lưu ý đây là fanfiction, được viết với tình yêu (:v) và trí tưởng tượng, không quá đặt nặng các quy tắc truyền thống hay lịch sử. ❈ Hãy click back nếu điều này khiến bạn thấy không thoải mái.❁ Truyện KHÔNG HỀ hủy hoại, bôi nhọ, hạ thấp hay có bất kì thái độ không tôn trọng nào đối với văn hóa truyền thống Nhật Bản (và tất cả các quốc gia có thể được nhắc đến trong truyện).❁ Các nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi. Họ thuộc về Monsta.…
Lời nói đầu:Có lẽ chẳng ai tìm thấy câu chuyện này và đọc nó, nhưng tôi vẫn sẽ cảm thấy rất bất ngờ khi bạn đến được đây, đọc những thứ - mà tôi gọi nó là lảm nhảm - này.Tôi sẽ không gọi đây là một cuốn sách vì vốn nó đã không và chưa từng là một cuốn sách. Tôi coi nó như một hành trình. Một hành trình để sống sâu sắc hơn, để quan tâm nhiều hơn những gì đã và đang xảy ra xung quanh tôi, cho tôi một thứ để "vin" và "níu", để "chạm" và "cảm". À! Tôi sẽ viết về cuộc sống của tôi, công việc của tôi, những suy nghĩ nhỏ bé, nông cạn của một đứa 22 tuổi, chuẩn bị ra trường và đang đếm ngược tám tháng cho đến ngày cầm trên tay tấm bằng đại học. Một phần trong tôi đã muốn bỏ cuộc ngay khi đăng kí tài khoản clone này để bắt đầu "sự nghiệp" viết lách, nhưng một phần rất nhỏ bé khác đã kêu gào rằng:" Mày đã quá cái tuổi để làm mọi thứ một cách hời hợt, nửa vời rồi." Do đó tôi đang ngồi đây, "mổ cò" để nặn ra từng chữ nhét vào description cho nó ra hồn và có chút vẻ văn nghệ sĩ:)) Tôi sẽ cố gắng (cố thôi nhé!) không mang những suy nghĩ nặng nề vào đây vì suy cho cùng tôi cũng chẳng phải người muốn nhìn lại những thứ tiêu cực trong cuộc sống. - 25.10.23 _ 12:30AM -Từ một người không biết viết lách…
- Đăng dần những oneshot cũ và mới đang viết, đăng ngẫu hứng, thời gian của oneshots cũ sẽ để cuối mỗi bài.- Tất cả chỉ là hư cấu. Hoàn toàn không liên quan đến người thật.- CP: Nhiều CP, nhưng main vẫn là Takaki (bottom)…
Lâm Nhã Tịnh là một cô bé mồ côi, sống trong làng trẻ mồ côi. Ai cũng nghĩ rằng nhưng đứa trẻ xấu số đó sẽ được thoát khỏi cái cuộc sống cay nghiệt ngoài kia, khi được mọi người trong làng trẻ yêu thương và nâng niu. Nhưng họ đâu biết, đằng sau cái khẩu hiểu động lòng người đó, là sự sợ hãi của biết bao nhiêu đứa trẻ khi bị đưa vào đó. Với Nhã Tịch đó là địa ngục, cái ngày mà cô biết được mình sắp chết, chúng sẽ giết cô như những người bạn khác. Nhã Tịnh hoảng sỡ, đã bỏ trốn nhưng lại bị chúng bắt được, đánh cho đến thừa sống thiếu chết. Khi cô tỉnh lại thấy mình đang nằm lăn lóc trong căn phòng tối đen. Cô mới liều lĩnh lấy can đảm nhảy lên chiếc xe trở xác chết của lũ trẻ rồi trốn ra ngoài. May mắn thoát chết, cô được nhận nuôi vào gia đình trung lưu. Người bố nuôi mới của cô chỉ là đầu bếp trong một nhà hàng nhỏ. Người mẹ làm giúp việc tại một gia đình giàu có. Từ đó cuộc sống của cô như thay đổi. Có đầy đủ bố, mẹ, và một người anh trai. Được đi học, và bạn bè yêu quý. Nhưng cũng từ đây cô dính vào mối quan hệ phức tạp với ba người con trai. Cô gặp được 2 người con trai giống nhau y đúc là Trương Minh Viễn và Trương Minh Thành. Minh Viễn vì tai nạn ngày nhỏ mà không thể đi lại, Nhã Tịnh như hiểu được nỗi đau của Minh Viễn nên ngay từ đầu đã luôn cố gắng thân thiết và bên cạnh anh. Mọi thứ sẽ dừng lại ở đó, nếu không có sự xuất hiện của Đàm Trạch Dương- Bạn cùng lớp với Nhã Tịnh. Trạch Dương luôn che giấu tình cảm của mình với Nhã Tịnh, để rồi chính anh lại…
" Chắc có lẽ , tôi mãi mãi không thể quên được nụ cười của em Thể loại : bách hợp , nữ cường , OE…
" tay em đan một vòng hoa cúc dại , để em níu kéo lại một cuộc tình vỡ tan "…
Sau khi tang lễ kết thúc, mọi thứ chỉ còn lại tê và lãng.Noné.…
Đời người là những cung đường dẫn về một lối. Dẫu cho tại những ngã rẽ ta có tách rời, thì ở cuối chặng đường ta vẫn trùng phùng. Trăm đường, chỉ một ngã, nếu đã định sẵn sẽ gặp nhau, thì ắt sẽ gặp lại. Nếu đã định sẵn sẽ chia ly, vậy hãy để ta phá vỡ vận mệnh.Kiếm Tôn, Ám Tôn, định sẵn sẽ gặp mặt. Nếu huynh đã đi đến một cung đường khác, vậy Đường Bảo ta cũng chỉ có thể sống lại, song hành cùng huynh.Trăm năm, hai đời, một định mệnh.…
Lời nói đầu: Nhân vật là của tác giả, nhưng tính cách, diễn biến là của tôi!******************************************************************-Erza à...! Nghe anh nói đi!- Jellal cố níu kéo Erza lại.Erza ngoảnh lại, gương mặt khả ái, tươi cười của cô đã mất, chỉ còn một gương mặt chứa chất bao nhiêu nỗi buồn, tiều tụy: "Muộn rồi! Tôi không còn gì để nói với cậu cả.". Cô khoan thai đi khỏi căn phòng ngột ngạt này, và để lại một quyển nhật ký nặng trĩu những dấu mực, những tâm sự.Quyển sổ bao trùm một màu đỏ, như mái tóc của cô ấy vậy!…
biết trước đã là không thể, thì cố níu kéo cũng có ích gì?…