|Choran| Kết thúc.
Đoản, nếu chăm thì viết tiếp. Không thì thôi…
Đoản, nếu chăm thì viết tiếp. Không thì thôi…
Tỉnh dạy phát hiện mình lạc vào thế giới giả tưởng, mọi chuyện sẽ như nào đây ? Cùng đón chờ nhé…
nếu lúc đó cậu níu giữ anh lại thì sao nhỉ?…
Tôi sinh ra và lớn lên tại tỉnh Đồng Tháp, đầy ấp phù sa , những cánh đồng lúa bát ngát được nâng niu bởi bàn tay của những người nông dân chất phác,thật thà. Tôi là Quỳnh Mai năm nay 18 tuổi hiện là nữ sinh trung học, là đứa con duy nhất trong một gia đình gồm bà ngoại, mẹ tôi và tôi, thành tích học tập ở mức độ khá, tính tình hoạt bát, luôn vui vẻ và yêu đời, có rất nhiều bạn nhưng không có lấy một đứa bạn thân, tôi được mọi người nhận xét là có gương mặt tạm chấp nhận được nhưng mỗi là tôi được trời phú cho một thân hình không cân đối, nếu không gọi là mập ú vì thế bạn bè đặt cho tôi biệt danh là heo mập, nhưng tôi chẳng bao giờ tự ti vì điều đó tôi luôn tui bằng lòng cuộc sống hiện tại. chuyện bây giờ tôi cần quan tâm là thi đậu đại học, đây là đều mà mẹ tôi mong muốn và hơn thế nữa là tôi cũng hằng mơ ước.…
"Mùa thu năm ấy, ta vô tình chạm mắt nhau..."Lam: 16 tuổi, hòa đồng, hoạt bát,học giỏi, chuyên Văn, con cưng của nhiều thầy cô trong trường, đu Show it all ngầm. Long: 17 tuổi,chững chạc, điềm tĩnh, học giỏi , chuyên Toán, được nhiều thầy cô trong trường tin tưởng. Đây là lần đầu em cọ xát với việc viết truyện, mong mọi người đọc và góp ý cho em ạ.Em cảm ơn🫶🥳…
khu vực cho M.I.S not cho murry 🙂…
Tình cảm đơn phương, rồi sẽ được hồi đáp chứ ?Người nhạy cảm, thì ai chịu nổi được em ?…
Thanh xuân của hai ta…
Bao giờ mới giải tán cái nhóm này vậy ?…
Nơi nâng niu những đứa con tinh thần của các bạn.…
ảnh bìa tôi lấy trên Pin á…
Together forever…
mafuyu x emu from project sekai…
anh ơi.…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
Trong thế giới ngột ngạt của bạo lực học đường và áp lực trưởng thành, Yeon Sieun và Go Hyuntak - hai kẻ tưởng chừng chẳng bao giờ cùng chung nhịp - lại vô tình tìm thấy nhau.Một cậu học sinh thông minh, lạnh lùng, luôn chọn lý trí để sống sót.Một chàng trai bốc đồng, ngang tàng, mang trong mình quá nhiều vết xước.Giữa những cuộc va chạm, họ phát hiện ra sự im lặng của người kia không hề trống rỗng, mà là một nhịp điệu khác - lặng lẽ, nhưng bền bỉ.Offbeat không phải câu chuyện về những lời tỏ tình hoa mỹ, mà là về những khoảnh khắc nhỏ nhoi: một hộp sữa đặt cạnh tay, một ánh nhìn không cần che giấu, một sự đồng hành lặng lẽ.Trong cái "lệch nhịp" mà thế giới gắn cho họ, Sieun và Hyuntak đã tạo nên một giai điệu riêng - chậm rãi, sâu lắng, nhưng đủ để níu giữ nhau.…
Lầm đầu viết truyện có gì sai xót mong mọi người thông cảm và bỏ qua😓❤️…
lần đầu viết moq MB góp ý nha Tớ xin nghe 😊😊😁😁😁…
Vào đi tớ kể🦥…
Cặp đôi oan gia ngõ hẹp lại nảy sinh tình cảm một cách kì lạ…