ECYAK
Emconiuanhko…
Níu kéo có mang lại hạnh phúc…
" chúng nó yêu nhau à? "…
Big otp…
Tên truyện: Couple ngọt ngào (Sweet couple)Tác giả: Trường UýThể loại: Ngôn tình, hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt sủng, thể thao điện tử (PUBG)Tình trạng bản gốc: Hoàn thành (53 chương)Tình trạng biên tập: Đang tiến hànhBìa: Gác nhỏ của Dạ TướcLịch đăng: Không cóTruyện được edit khi chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup. Editor còn non tay nên không tránh khỏi sai sót, mong được mọi người góp ý để hoàn thiện hơn trong tương lai. Trong quá trình đọc truyện có bất cứ thắc mắc, góp ý gì xin hãy để lại bình luận, mình sẽ ghi nhận và cố gắng sửa đổi.Mình xin gửi lời cảm ơn đến Gác nhỏ của Dạ Tước đã tài trợ cho mình một chiếc bìa xinh xắn, đồng thời cũng cảm ơn Leosing đã đồng ý cho mình sử dụng bản convert trên Wikidich.Lời cuối cùng: Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
"Tôi hận cô vì đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời tôi - Tôi hận anh vì đã lấy đi phước lành của tôi"Những năm tháng vườn trường, khi tâm hồn chưa bị mài mòn của thời gian và bi kịch, khi đôi mắt cả 2 vẫn chưa nhìn nhau, cô đã đem lòng yêu anh với tất cả tấm chân tình, trao cho anh tình cảm non nớt nhưng chân thành của bản thân, mong 1 ngày đôi mắt luôn hướng về phía ánh trăng đó sẽ nhìn cô nhưng....nếu đã nhìn được thứ tuyệt sắc rồi thì sao còn có tâm trí mà để tâm điều khác, ánh mắt của anh những năm tháng đó, chưa bao giờ nhìn về phía cô mà chỉ có hướng về nó, chiêm ngưỡng nó, cảm khái nó, ánh trăng của anh - Nguyễn Mai, người con gái mà tuổi trẻ của anh coi là cả thế giới. Cô đã cố gắng, cô đã níu kéo rồi cô ghen tị, ghen tị, và ghen tị, trái tim bị bóp méo bởi ghen tị, yêu thương hóa thành ám ảnh còn lý trí và lương tri lại luôn níu kéo lấy cô. Và rồi, trong cái ngày định mệnh ấy, như sự xắp đặt của số phận biến cố đã xảy ra Nguyễn Mai chết cùng với khởi đầu của tấm bi kịch dai dẳng…
tôi chỉ là một người kể chuyện, đem những tình tiết đắt giá lúc thanh xuân, nhào nặn thành một câu chuyện nhạt nhoà..không hơn. không kém..…
Luffy bất ngờ bị hút vào hư không và xuyên không đến thời đại của roger , chuyện gì sẽ xảy ra với luffy khi cậu bước vào một hành trình phiêu lưu đầy mới lạ này đây ?Chương truyện ? Không nhiều.…
6 Năm trước, Lam Tư Sắc lấy đi lần đầu của cô năm 18 tuổi. 6 Năm sau, hắn quay về, với đầu óc mưu mô xảo trá, tàn ác vô nhân đạo, hắn ra tay với bạn trai hiện tại của Thịnh Ly đẩy anh vào tù. Một kẻ đội trời đập đất, dẫm xương đoạt máu, vô tình lãnh cảm. Thịnh Ly yếu đuối, kém cỏi hay do hắn quá cứng ngắc, thông minh? Cuộc đời này, ngoại trừ Thịnh Ly bé nhỏ của hắn, ai trong mắt hắn cũng đều là cỏ rác ven đường kể cả dòng máu đang chảy trong người. Hắn - Lam Tư Sắc yêu một Thịnh Ly điên cuồng bất chấp, đi ngược với định luật, đổi lại chỉ là ngược ta ngược chính mình đến hồ đồ. Đời này, cho Lam Tư Sắc gặp Thịnh Ly đã là sai lầm, đời này gặp Lam Tư Sắc là ác mộng vĩnh hằng của Thịnh Ly.Người tỉnh mộng tan, tan tâm nát lòng cũng bởi vì 1 chữ yêu... -----Tên truyện : Giá Như Có Thể Níu Lấy Một Chút Hơi Tàn ( Gió Sương Không Trải Đầy Hoa) Thể loại : Hiện đại, ngược tâm Số Chương : Lời tác giả : Truyện mang yếu tố cẩu huyết cao, các nhân vật được tác giả xây dựng lên ngay từ ban đầu không ai tốt đẹp kể cả nam nữ phụ đến 9. Không thích xin next đừng múa kiếm trên đây tránh làm tác giả phiền lòng xuống tinh thần... Không reup!!!…
" Tú Tân, Tôi Hận Anh, chia tay đi""Được ,chia tay""Anh...""Em còn muốn gì nữa? Doãn Nhi?"" ANH BIẾN ĐI"Mối tình đầu của cô kết thúc, cô đau đớn quằn quại, người cô yêu nhất, cũng là người quen duy nhất của cô đã phản bội cô, cô cô độc, cô mệt mõi, cô muốn chết, không có lí do gì để sống trên thế giới với những con người tàn nhẫn này nữa, Nhược Doãn Nhi cô hận cô hận , cô khờ dại nhảy xuống biển, cô muốn nước biển trôi mình đi, nhưng lại không được, lại 1 người tàn nhẫn nữa lôi cô lên, không cho cô chết , cô hận hắn . Hắn Chối buộc cô cùng 1 chỗ với hắn , hắn bảo hắn yêu cô. Hắn làm cho cô yêu hắn và hắn đã thành công, cô yêu hắn điên cuồng nhưng 2 năm sau đó ,1 lần nữa cô bị phản bội, 1 thân cô 1 lần nữa ra biển mà không biết đựơc rằng trong ngừơi mình đang mang giọt máu Nhà họ Trịnh . Biết đựơc cô tức giận chạy ra biển 1 mình ,Hắn bỏ hết công việc mà chạy theo. Hắn không như người đàn ông của 2 năm trước . Không dễ dàng bỏ rơi cô, hắn níu cô lại . Trịnh hạo nhiên anh ta níu cô lại, cầu xin cô tha thứ. Hắn Yêu Cô!!!…
Lester từng là một cậu bé hề mang lại tiếng cười trong nhà hát bên rìa rừng. Nụ cười và màn trình diễn của cậu là thứ duy nhất níu giữ cuộc sống của những người xung quanh. Nhưng tình yêu bị phản bội và một đêm, lửa thiêu rụi cả nhà hát do người yêu của cậu âm mưu với tình nhân nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Mẹ cậu chết trong vòng tay, trong khi người cậu yêu bỏ trốn cùng tình nhân.Nước mắt biến thành tiếng cười điên dại giữa biển lửa. Trong khoảnh khắc đó, nỗi đau của cậu đã triệu hồi một thứ bóng tối. Lời đề nghị vĩnh cửu: "Đổi tiếng cười của ngươi lấy sức mạnh vượt lên nỗi sợ hãi".Khi đứng dậy một lần nữa, cơ thể cậu biến thành một cái bóng trong vỏ bọc của một chú hề. Da tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa ánh đỏ. Quả bóng bay màu đỏ là hơi thở. Khuôn mặt cười không bao giờ phai. Sức mạnh của hẳn không ăn thịt, mà ăn "nỗi sợ hãi" và những mảnh linh hồn bị bỏ lại, sức mạnh sẽ càng tăng lên.Kể từ đó, mỗi đêm Halloween, tiếng cười của Lester lại vang lên từ khu rừng quanh thành phố. Có người mất tích, năm này qua năm khác. Không có xác chết, chỉ có một chút dấu vết.Bóng bay đỏ, những bức tường với hình vẽ nụ cười, và sự im lặng kéo dài thêm một phút của đồng hồ thành phố.…
Tôi từng cảm thấy tự ti, các chị của tôi: Spring, Summer, Autumn và Winter, ai ai cũng đều là những viên đá quý lấp lánh. Còn tôi chỉ giống như một viên sỏi xấu xí, nằm bơ vơ trên đường. Nhưng các chị ấy lại bảo dưỡng tôi như một báu vật, nâng niu từng sợi tóc"Em không phải viên sỏi, bọn chị cũng không phải đá quý. Chúng ta là gia đình"Tôi có thể không theo kịp họ, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau…
truyện lấy bối cảnh của hàn quốc vào những năm 1990thành phố trong truyện là một thành phố biển hư cấu. có nhiều chi tiết không sát với thực tế.nhân vật trong truyện không thuộc về tôi.giới hạn độ tuổi: 13+ cảnh báo: lowercase (cân nhắc trước khi đọc. vì tôi sử dụng chữ thường, nghĩa là tôi sẽ không viết hoa đầu dòng, kể cả sau dấu chấm và danh từ riêng)bất cứ ai đã đọc tác phẩm này và để lại cảm nhận thì tôi đều rất vui.…
Mộng ảo về em, tôi cứ đắm vào suy tưởngĐêm thao thức hoài, khi yêu ngấm vào xương tuỷ.Fujinaga Sakuya x Hirose RyoHọc sinh nghèo vượt khó, ngoài lạnh trong nóng, nũng nịu x Thiếu gia xã hội đen vỏ bọc học sinh, dịu dàng.…
Truyện nói về cô gái tên Tư Hạ cuộc sống của cô viên mãn. Sống trong gia đình có bố mẹ yêu thương. Bản thân cô là 1 cô gái mạnh lẽ, độc lập tự cường. Chưa có 1 điều gì làm cô lăn tăn, vướng bận. Nhưng sau khi gặp chàng trai tên Trần Dật. Vì yêu anh, thương anh nên cô đã làm một điều không tưởng khiến bản thân rơi vào vòng lặp. Cô gấi sẽ làm gì để tự giải cứu bản thân mình đây.…
em cún nũng nịu…
Nói về cuộc đời cô gái…
Hắn và cô lớn lên cùng nhau, bên nhau từ khi hai đứa trẻ vừa chào đời. Năm cô lên sáu, hắn tặng cô cả hộp kẹo ngọt và hứa sẽ luôn chơi cùng cô. Lúc mười một, ngày nào hắn cũng đợi trước nhà để đưa cô đến trường, hồn nhiên và thương cô nhiều đến thế mà! Đến lần sinh nhật mười tám tuổi, hắn trao cô đóa bạch tuyết cầu tinh khôi như vẻ đẹp cô. Hắn nguyện chăm sóc mỗi lúc cô đau ốm, che chở khi cô ở trạng thái tồi tệ nhất.Đến lúc cô hai lăm, hắn mong muốn lấy được cô, tặng cô chiếc nhẫn DR nhưng cô lại một mực phũ bỏ hắn. Cả hai bên nhau lâu như vậy, lí nào cô rời đi mà chưa từng ngoảnh lại nhìn hắn một lần??Chuyện chuyển thể từ mối tình thời cấp 2 của Phạm Thùy Duyên và Đỗ Anh Kiệt…
Ánh đèn phẫu thuật trên cao sáng đến lóa mắt, nhưng trong tầm mắt của Hạ Vy, mọi thứ cứ nhạt nhòa dần theo tiếng máy đo nhịp tim đang thưa thớt đi từng nhịp. Cô đứng đó, đôi bàn tay phủ trong lớp găng cao su thấm đẫm sắc đỏ-màu đỏ của người đàn ông vừa mới sáng nay còn hôn lên trán cô, hứa rằng sẽ về ăn bữa cơm chiều."Huyết áp bằng không. Bác sĩ Lê, dừng lại thôi..."Tiếng nói của đồng nghiệp bên cạnh nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Cô vẫn điên cuồng thực hiện những nhát ép tim đều đặn, mỗi một nhịp là một lần hy vọng vỡ vụn. Chiếc áo cảnh phục của Bách bị cắt nát sang một bên, để lộ vết đạn găm sâu vào lồng ngực-nơi lẽ ra là chỗ dựa bình yên nhất của cô.Đến khi một đường thẳng tắp kéo dài hiện lên trên màn hình điện tử, vang lên một tiếng "tít" lạnh lẽo xé lòng, Hạ Vy mới quỵ xuống.Giao điểm giữa sự sống của anh và sứ mệnh của cô đã dừng lại ở giây phút này. Anh đã giữ đúng lời hứa "giữ mình thật sạch" để về bên cô, chỉ có điều, anh về trong sự im lặng vĩnh hằng, để lại một mình cô độc hành với màu áo blouse trắng giờ đây đã mang màu tang tóc.Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh là người đối đầu với hiểm nguy, còn cô là người níu giữ hơi tàn. Cảcuộc đời Trần Gia Bách chỉ trung thành với màu áo cảnh sát, dùng máu và nước mắt để bảo vệ bình yên cho thành phố. Cả thanh xuân của Lê Hạ Vy chỉ dành cho màu áo blouse, dùng đôi bàn tay mảnh khảnh để giành giật con người từ tay tử thần.…