Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,325 Truyện
Lisanna!tôi hận cô.....rất nhiều
Ngoại Lệ Là Em

Ngoại Lệ Là Em

1 0 1

Tác phẩm: Ngoại Lệ Là Em Tác giả: T.NgânThể loại: Trùm Trường x học bá , sủng , chiều chuộng , yêu thương, top nũng nịu , boylove…

illusive

illusive

117 5 1

Cốt chuyện xoay quanh cuộc tình ko mấy suôn sẻ giữa bạn và Oikawa Tooru tại ngôi trường cấp 3 Aoba Johsai. Những biến cố ko đáng có liên tục sảy ra và cuộc tình trên bờ vực tan vỡ giữa bạn và anh ấy liệu có thể níu kéo?…

Truyện Ngắn

Truyện Ngắn

0 0 1

Duyên của trời đành để gió cuốn đi…

Dưới Tán Trời Hoa Rơi

Dưới Tán Trời Hoa Rơi

8 0 1

Ngõ nhỏ nơi hai người gặp nhau…

Này Heo!Anh Yêu Em

Này Heo!Anh Yêu Em

1 1 3

dô đọc đi mọi người ơi kkk…

Oneshort ( Song Tử _ Thiên Bình)  :  Bà Xã Ác Ma Của Thiếu Gia!

Oneshort ( Song Tử _ Thiên Bình) : Bà Xã Ác Ma Của Thiếu Gia!

165 10 2

Chỉ là viết cho vui, hè không gì làm, như đã nói : mình chỉ viết cho vui thôi! Các bạn thấy không hay thì cmt, đừng chửi hay chọi gạch đá, nhà mình có rồi không muốn lấy thêm. Pass : VOTE níu thấy hay Cmt níu dở ( các cậu cứ nói thật nhe, mình ko buồn đâu) 😇😇😇😇😇😇…

Nơi Gió Dừng Lại

Nơi Gió Dừng Lại

3 0 1

Gió là thứ không ở lại. Nhưng năm ấy , nó dừng lại vì một người .Chúng tôi từng nghĩ cuộc sống này nhàm chán - trôi qua những ngày tháng cũ kỹ , qua những lớp học ,những cái tên , những nụ cười thoát chốc. Không gắn bó , không dừng lại ,không để tim lạc nhịp vì bất cứ điều gì .Nhưng năm đó ... khi gió lướt qua cậu - nó không muốn tiếp tục hành trình nữa.Nó dừng chân. Nhẹ như cái chạm. Nhưng sâu như một cơn say tuổi trẻ.…

( Sasunaru ) Chúng Ta Là Gia Đình

( Sasunaru ) Chúng Ta Là Gia Đình

372 20 3

Ok. Truyện nói về cậu: Minato và Kushiha không chết nhưng thay vào đó Hokage đệ tam đã ra đi. Vào ngày đấy Kushiha sinh được ba đứa con. con cả là cậu tiếp theo là Namikaze - Uzumaki Memma và em gái út Namikaze - Uzumaki Nastuka. Vào ngày cậu bốn tủi mẹ cậu đã đuổi cậu ra khỏi nhà. Nhưng nhờ vậy cậu đã một gia đình mới và được m.n trong tộc yêu thương hết mực. Lúc cậu chạy trốn ra khỏi làng cậu đã bị ngất có một đôi vợ chồng tộc Uchiha đã giúp cậu nhận cậu là con út ruột của mik. 2 năm sau cậu được vào làng học tại trường Konoha, 6 năm sau cùng với một người chị họ và người anh trai của mik chung đội với một người thầy bí ẩn Ian. 1 năm tiếp đó anh đã quyết định rồi làng cậu đuổi theo mục đích là níu anh ở lại, sau đó cả hai đấu với nhau sau một lúc cậu cũng thông cảm với anh và cho anh đi. Cậu nằm bất tỉnh ở đấy vì mệt, anh cũng ngồi đấy một lúc đợi người của Konoha tới rồi anh mới đi. 1 tháng sau cậu bị trục xuất khỏi làng với lí do là không đem tộc nhân cuối cùng của Uchiha về. cậu ra đi tặng họ một câu rồi bước tiếp. người chị cũng đi theo vì không có gia đình ở đây cô cũng ở lại để làm gì.... 1 năm sau đó không biết vì lí do gì anh đã về....phần tiếp theo sẽ cập nhật trong chuyệnHay thì hãy ủng hộ giúp tôi…

mùa hạ thoáng qua

mùa hạ thoáng qua

359 4 4

Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: "Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào." Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: "Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?"Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: "Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?"Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: "Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó."Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: "Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời."Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: "Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời."Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cất giữ cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.…

Trong Trí Nhớ Của anh!Em Là Người Quan Trọng Nhất
Anh xin lỗi ... nếu có tiền sau này anh sẽ mua cho em !
Viết Cho Những Ngày Không Anh

Viết Cho Những Ngày Không Anh

32 0 2

Yêu là khi hai con tim hòa cùng một nhịp đập . Đừng cố gắng níu giữ khi người đã muốn ra đi…

『 🅣🅐🅔🅚🅞🅞🅚』Kookie Và Cậu Bạn Học Siu Cấp Đẹp Trai

『 🅣🅐🅔🅚🅞🅞🅚』Kookie Và Cậu Bạn Học Siu Cấp Đẹp Trai

24 3 3

"Này cậu đẹp trai ơi, cho tớ làm quen nhé?""Rất hân hạnh được làm quen với cậu, Kookie" 1 chiếc hố mới mà mình đào đeyyy, vì khum có ý tưởng thường xuyên và bận học nên có lẽ fic này sẽ khó để hoàn, nên để em nó ở đây để mọi người vào đọc cho vui❤✨…

Và Mọi Người Gọi Đây Là Tình Yêu Cún Con🐶

Và Mọi Người Gọi Đây Là Tình Yêu Cún Con🐶

134 5 1

Tên gốc: And they called it puppy loveĐây là fanfic dịch lại và không thuộc quyền sở hữu của mình, mình dịch để mọi người cùng thưởng thức và cũng để chính bản thân mình đọc.----------------------------------------------------------------------Tóm tắt:Thật sự để nói, Butch không có ý định mang chú cún con về căn hộ của anh ấy. Nhưng cô bé này đã ở đó và trời thì đã quá muộn.Tuy nhiên, khi anh trở về, anh phát hiện ra mình không biết cách chăm sóc một chú cún nhỏ, vì vậy anh đã gọi cho cộng sự có trách nhiệm hơn anh ấy: Buttercup Utonium.…

[V Fanfiction Girl] L Ỡ D U Y Ê N •SE•

[V Fanfiction Girl] L Ỡ D U Y Ê N •SE•

10 2 1

Fic: Lỡ DuyênAuthor: NamThyy3012 & Nam Hyy1306---------------------------------Cuộc sống của anh từ khi gặp cô có quá nhiều hai chữ " Giá như..."" Giá như tôi biết em sớm hơn. "" Giá như tôi yêu em sớm hơn."" Và giá như.... tôi tin tưởng em nhiều hơn."Sự tin tưởng và sự tồn tại của cô chẳng khác gì bong bóng xà phòng. Sự tồn tại đó sẽ vỡ tan tành và mất dạng nếu tiếp đất hay khi anh chạm vào. Khi cố gắng níu giữ thì những gì nhận lại chỉ là đau đớn.…

Hướng tới mặt trời
Níu Hay Buông

Níu Hay Buông

8 1 1

Cậu cho tớ cơ hội hay là lấy mất cơ hội của tớThà lúc đầu cậu nói k thik tớ…

Mưu Đế Sủng

Mưu Đế Sủng

1,226 33 200

Tân đế đăng cơ đến năm thứ tư, trong hậu cung Đoan phi nương nương - vị trưởng nữ Thẩm gia tài mạo song toàn nhưng bạc mệnh, sớm yểu vong nơi chốn cung đình. Khi ấy, Thẩm Già Phù vẫn chưa qua lễ cập kê. Trong triều, nhà họ Thẩm lấy Thái hậu làm chỗ dựa, song năm tháng trôi qua, Thái hậu lấy cớ bệnh tình, liền từ phủ triệu Nhị tiểu thư nhập cung hầu dưỡng. Vì thế, Già Phù vừa đến tuổi cập kê, đã vội vàng được đưa tiến cung, mong níu giữ ân sủng từ trên cao.Già Phù vừa chạm tuổi mười lăm, dung mạo không rực rỡ diễm lệ, cũng chẳng mang vẻ trương dương hoa mỹ, chỉ như con thỏ trắng mềm mại, khiến người thoạt nhìn liền nảy lòng thương tiếc. Khuôn diện nàng nhu hòa, mắt ngọc mày ngài, không phải tuyệt sắc khuynh thành, nhưng lại khắc sâu một chữ "ngoan", khiến kẻ đối diện bất giác sinh lòng gần gũi. Trong cung ai ai cũng biết, bệ hạ xưa nay chẳng để tâm đến loại dung mạo này, trái lại chuộng những nhan sắc lộng lẫy như Thục phi, hay Đoan phi thiên diễm đã sớm khuất bóng. Cho nên lúc nàng nhập cung, chư phi an tâm, chẳng ai coi là uy hiếp.…

Gặp lại anh giữa mùa đông lạnh giá[keosean]

Gặp lại anh giữa mùa đông lạnh giá[keosean]

0 0 1

-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…